Vào Phòng Cấp Cứu Gặp Bạn Trai Cũ
Chương 9:
Chương 9:
May mà cậu nhóc kia không để ý đến bên này, nếu không thì hình tượng đàn chị lạnh lùng, trí thức mà tôi cố gắng xây dựng trước mặt cậu ta e rằng sẽ sụp đổ ngay hôm nay.
Bùi Dục cẩn thận quan sát khuôn mặt tôi rồi đưa ra kết luận:
“May quá, không bị lệch.”
Tôi cạn lời.
Mũi do mẹ sinh ra đương nhiên sẽ không bị lệch rồi.
“Có đau không?”
“Đau c.h.ế.t đi được, tại anh hết.”
Tôi liếc xéo anh ấy, cố tình phóng đại.
Hơi thở mát lạnh đột nhiên phả vào mặt, anh ấy cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi tôi rồi lại cúi đầu áp trán vào trán tôi, giọng điệu thành khẩn:
“Bảo Bảo nói đúng, tại anh, xin lỗi em.”
Lời xin lỗi trang trọng và chân thành như vậy khiến tôi nhất thời cảm thấy mơ hồ, không hiểu anh ấy đang nói đến chuyện gì.
Xương hàm anh ấy căng cứng, một lúc sau, anh ấy mới mỉm cười với tôi, đáy mắt tối đen:
“Trước đây là anh không tốt, để em phải chịu ấm ức.”
Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ, anh ấy lại tiến sát gần hơn, chóp mũi cọ xát vào má tôi:
“Đừng chia tay nữa được không?”
!!!
Cái gì? Bùi Dục đang làm nũng với tôi sao!
Một người từ trước đến nay vẫn luôn dịu dàng và kiềm chế trước mặt tôi, chẳng lẽ hôm nay anh ấy bị cái gì kích thích sao?
Hay là do phải trực cấp cứu mấy đêm liền nên tính tình thay đổi?
“Đừng thích người khác nữa được không?”
Thấy tôi không còn né tránh, anh ấy ôm chặt lấy tôi, đôi môi ấm áp thì thầm bên tai tôi.
Tôi chỉ nói bâng quơ vậy thôi, vậy mà anh ấy lại tưởng thật.
Tôi vùi đầu vào lồng n.g.ự.c anh ấy, giọng nói rầu rĩ:
“Em phải suy nghĩ đã.”
Bạn thân từng nói, không thể để đối phương dỗ dành mình quá nhanh được, thứ gì quá dễ có được sẽ không biết trân trọng.
Tôi thấy rất có lý.
Tuy nhiên, Bùi Dục đã tung ra chiêu cuối.
Anh ấy khẽ thở dài, áp mu bàn tay lên môi tôi:
“Muốn hôn không?”
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, không dám tin vào tai mình.