Vào Phòng Cấp Cứu Gặp Bạn Trai Cũ

Chương 11:

Chương 11:

 

“Mà này, hôm đó sao đột nhiên em lại gọi tên chị, em muốn nói gì với chị vậy?”

 

Cậu ta gãi đầu, hình như không biết nên mở lời thế nào.

 

Im lặng một lúc cậu ta mới chậm rãi nói:

 

“Cũng không có gì, chị đi nhanh quá, em chỉ muốn chị đợi em một chút.”

 

Tôi vỗ nhẹ hai cái lên vai cậu ta, mỉm cười dịu dàng,

 

“Dù sao cũng cảm ơn em, khoảng thời gian này vất vả cho em rồi.”

 

“Cảm ơn gì chứ, em làm có lương mà, có phải làm không công cho chị đâu.”

 

Cậu ta nhún vai, đột nhiên tiến lên trước một bước ôm tôi. Chưa để tôi kịp phản ứng cậu ta đã nhanh chóng lùi về, hiếm khi gọi tên tôi:

 

“Tô Lật, tạm biệt.”

 

Nói xong câu đó, cậu ta trực tiếp đeo kính râm lên, kéo vali đi thẳng vào cửa kiểm tra an ninh mà không hề ngoảnh đầu lại.

 

Tôi bật cười, vẫy tay về phía bóng lưng cậu ta.

 

Tên nhóc này, hốc mắt đỏ rõ thế kia, còn giả vờ ngầu làm gì.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận