Vào Phòng Cấp Cứu Gặp Bạn Trai Cũ
Chương 7:
Chương 7:
“Vậy chị, tối nay chị còn về thành phố không?”
“Không về.”
Ánh mắt Tống Dương hơi lóe lên, hơi ngập ngừng:
“Vậy bạn trai chị...”
“Chia tay rồi.”
Tôi trả lời một cách thản nhiên rồi nói sang chuyện khác:
“À đúng rồi, thời gian nung gốm đã được xác định chưa?”
Chúng tôi nói chuyện phiếm được một lúc thì trời cũng tối dần.
Tôi nghĩ tiến độ hôm nay cũng gần xong rồi, nên định đi ăn gì đó trước.
Tống Dương nói con phố phía sau phòng làm việc có một quán thịt nướng mới mở.
“Thịt nướng ở đó rất đặc biệt, chúng ta cùng đi thử đi?”
“Được đấy.”
Tôi không chút do dự đồng ý, hoàn toàn quên mất lời dặn của Bùi Dục.
Quán thịt nướng đó quả thật rất ngon, lúc thanh toán tôi còn xin số điện thoại của chủ quán, nghĩ sau này bận có thể gọi người ta giao tới.
“Chị thấy quán này ngon không?”
“Ừm.”
Trên đường trở về phòng làm việc, tôi xoa cái bụng tròn vo, cười tủm tỉm trêu chọc Tống Dương:
“Không ngờ cậu còn rất biết tìm đồ ăn.”
Tống Dương ngượng ngùng gãi đầu, không hiểu sao lại có chút xấu hổ.
Rất nhanh, đèn xanh cho người đi bộ sáng lên, tôi đi về phía trước hai bước mới phát hiện Tống Dương không đi theo. Đang nghi hoặc, chợt nghe thấy cậu ta gọi tên tôi:
“Tô Lật.”
Tôi nhìn theo tiếng gọi, cậu ta đứng phía sau tôi, cách tôi hai bước, vẻ mặt do dự, chần chừ không tiến lên.
“Sao vậy?”
“Thật ra em...”
“Ầm.”
Phía sau truyền đến một tiếng vang thật lớn, hoàn toàn át đi giọng nói của Tống Dương, đoạn sau cậu ta nói gì, tôi hoàn toàn không nghe rõ.