Vào Phòng Cấp Cứu Gặp Bạn Trai Cũ
Chương 3:
Chương 3:
Nhìn thấy nụ cười đắc ý của anh ấy, tôi mới nhận ra mình đã bị lừa, vội vàng sửa lời:
“Không được.”
Người trước mặt bị tôi từ chối cũng không hề tức giận, chỉ mỉm cười ấn đầu tôi vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Tôi ngẩng đầu lên khỏi n.g.ự.c anh ấy, vẻ mặt nghiêm túc:
“Bác sĩ Bùi, hành vi hiện tại của anh rất không phù hợp.”
“Không phù hợp chỗ nào?”
Còn giả vờ hỏi nữa!
Tôi hít một hơi thật sâu, nhấn mạnh từng chữ, “Em xin nhắc lại một lần nữa, chúng ta đã chia tay rồi.”
Bùi Dục ngừng động tác xoa cổ tôi, một lúc lâu sau mới cười khẽ lặp lại:
“Chúng ta đã chia tay rồi sao?”
Giọng điệu này, thái độ này, rõ ràng anh không coi lời tôi ra gì!
“Anh cũng xin nhắc lại một lần nữa, không có cửa đâu.”
Nếu phải nói lời chia tay trước mặt anh ấy… Nói thật, tôi vẫn có chút sợ hãi.
Người này, bề ngoài trông ôn hòa dịu dàng, nhưng thực chất lại rất thâm sâu.
Lúc đó chúng tôi đã ở bên nhau được một tháng, anh ấy vẫn không cho tôi hôn tay anh ấy.
Đừng nói là hôn, sờ thêm vài cái cũng không cho.
Tôi bứt rứt không yên, nhìn được mà không thể ăn được đúng là cực hình đối với tôi!
Bạn thân bày mưu tính kế cho tôi:
“Dùng mỹ nhân kế.”
Tôi suy nghĩ một chút:
“Làm vậy không ổn lắm đâu, khiến mình biến thành cô gái không biết giữ ý.”
“Cứ nghe mình, đảm bảo hiệu quả.”
“Đến lúc đó anh ta sẽ bị cậu mê hoặc, cậu muốn hôn chỗ nào thì hôn.”
Tôi đã làm theo cách bạn thân mách cho, nhưng cô ấy sai rồi.
Bùi Dục ngẩng đầu lên khỏi máy tính, nhìn thấy tôi mặc chiếc váy đen gợi cảm, anh ấy hơi nhíu mày, sau đó không nói lời nào cởi áo khoác của mình ra choàng lên người tôi, giọng điệu có phần nghiêm khắc:
“Mặc ít như vậy, không sợ bị cảm lạnh sao?”
Tôi hơi sững sờ, phản ứng của anh ấy hoàn toàn khác với những gì bạn thân tôi nói.
Tôi lắc đầu phủ nhận: