Vào Phòng Cấp Cứu Gặp Bạn Trai Cũ

Chương 4:

Chương 4:

 

Bùi Dục thấy tôi buồn ngủ, nhẹ nhàng nhéo nhéo hai bên gò má tôi, nhắc nhở tôi tập trung chú ý.

 

Không tập trung được một chút nào.

 

Buồn ngủ cũng không thể ngủ, đúng là không khác gì bị tra tấn.

 

“CPR là kỹ năng cấp cứu cơ bản mà mỗi người đều nên học, bởi vì vào thời khắc mấu chốt nó có thể cứu sống một con người.”

 

Video đến đây thì dừng lại, tôi ngáp liên tục, mắt cũng chớp chớp:

 

“Bùi Dục, anh cố ý tra tấn em sao.”

 

“Sau này còn dám nói chia tay không?”

 

Không dám.

 

Mới là lạ.

 

Giọng điệu của anh ấy lúc đó không khác gì bây giờ, thản nhiên, lại lộ ra một tia nguy hiểm không dễ phát hiện.

 

Tôi vô thức nuốt nước bọt, lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh ấy, lấy hết can đảm nói hươu nói vượn:

 

“Nếu em nói em thích người khác rồi thì sao?”

 

Lời còn chưa nói hết, người đàn ông trước mặt đột nhiên nghiêng người tới gần, tóc mái trên trán quét qua gương mặt của tôi, hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt.

 

“Không nghe rõ, nói lại lần nữa.”

 

Chóp mũi chạm nhau, môi anh ấy khẽ mở, trong mắt vẫn mang theo ý cười nhưng giọng điệu lại có chút lạnh lẽo.

 

Hô hấp của tôi như cứng lại, không rõ là thẹn thùng hay là thấp thỏm, nói chung là mặt tôi nóng ran, cuống quít quay mặt đi.

 

Bùi Dục thấy tôi không lên tiếng nữa lại nhướng mày. Đang định nói gì đó, ngoài cửa chợt vang lên một tràng tiếng gõ cửa dồn dập.

 

Ngay sau đó, tiếng kêu lo lắng của y tá xuyên qua khe cửa truyền vào trong phòng cấp cứu.

 

“Bác sĩ Bùi, bác sĩ Bùi.”

 

“Tới đây.”

 

Bùi Dục đáp một tiếng. Lúc gần đi, anh ấy còn dặn dò tôi đến phòng nghỉ sau rèm chờ anh ấy, nói là không yên tâm để tôi về nhà một mình lúc nửa đêm thế này.

 

Ngoài mặt tôi tỏ vẻ không tình nguyện đồng ý, trên thực tế đợi sau khi anh ấy vội vàng rời đi, tôi vội vàng xách túi chạy mất.

 

Lúc đi ngang qua quầy y tá, tôi không nhịn được hỏi một câu.

 

Y tá ngẩng đầu lên nhìn tôi, thấy tôi rất chân thành, đối phương kiên nhẫn giải thích:

Bạn cần đăng nhập để bình luận