Vào Phòng Cấp Cứu Gặp Bạn Trai Cũ

Chương 5:

Chương 5:

 

Lúc tôi nói chuyện, ánh mắt tôi không chịu khống chế mà liếc nhìn tay anh ấy, nhưng lại sợ ánh mắt mình quá thẳng thừng khiến anh ấy phản cảm.

 

Mà dường như anh ấy cũng chú ý tới điểm này, hơi nheo mắt lại, nhìn tôi với vẻ dò xét.

 

Tôi len lén liếc anh ấy một cái, lại bắt gặp đôi mắt ôn hòa đầy ý cười của anh ấy.

 

“Được.”

 

Trấn vốn nhỏ, trời lại mưa, trên đường chẳng có mấy người.

 

Vì tránh tẻ nhạt, trên đường đi tôi không ngừng tìm đề tài để bắt chuyện với anh ấy. Thỉnh thoảng anh ấy lại gật đầu phụ họa vài câu, bên môi luôn nở nụ cười nhẹ nhàng.

 

Không ổn rồi, tôi có chút hưng phấn quá mức, anh ấy sẽ không thấy tôi lắm lời chứ.

 

Cuối cùng cũng đến trung tâm du khách, anh ấy đỡ tôi ngồi xuống ghế sô pha rồi đi thẳng đến quầy phục vụ, lấy một hộp thuốc.

 

Tôi cũng không biết mình đã nghĩ quẩn tới mức nào mà lại giả vờ bệnh trước mặt bác sĩ.

 

Đó là một hộp y tế chuyên nghiệp, lúc tôi nhìn thấy anh ấy lấy ống nghe ra, tim tôi đập thình thịch, vội vàng ôm ngực, giả vờ rất đau đớn.

 

“Nhịp tim hơi nhanh một chút.”

 

Tôi thầm nghĩ: Anh không hiểu đâu, đây gọi là rung động.

 

Nhưng anh ấy lại nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc, khiến chính tôi cũng không nhịn được hoài nghi có phải tim mình có vấn đề hay không.

 

“A, vậy phải làm sao?”

 

Tôi cố gắng tỏ ra căng thẳng, thuận thế nắm lấy tay anh ấy.

 

Mát lạnh, rất dễ chịu.

 

Thân hình anh ấy hơi cứng lại, do dự một lát rồi lần lượt gỡ từng ngón tay của tôi ra, rút tay mình về, đôi mắt ôn hòa, nghiêm túc nói:

 

“Tôi khuyên cô nên tranh thủ đến bệnh viện làm điện tâm đồ.”

 

Tôi bình phục lại nhịp thở, cố gắng giữ bình tĩnh, gật đầu lia lịa:

 

“Được được, ngày mai sẽ đi.”

 

Anh ấy nhướng mày, bỗng bật cười, vô cùng tuấn tú, rất đẹp mắt.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận