Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần

Chương 24 Huyết Liên Thành – Phong Ba Trước Bão Mới

Ba ngày sau sự kiện tại Tửu Lầu Vô Danh.

Hỗn Loạn Chi Vực vốn dĩ như một chảo dầu sôi sục, nay lại càng thêm hỗn loạn. Nhưng sự hỗn loạn này không phải do tranh chấp giữa các bang phái, mà là sự hoảng loạn trước một trật tự mới đang được thiết lập bằng máu và sắt.

Huyết Y Môn, Thiết Cốt Đường, Độc Hoa Cốc, Cuồng Sư Bang... những cái tên từng làm mưa làm gió một thời nay đã bị xóa sổ. Tất cả quy về một mối dưới trướng của một thế lực mới: Huyết Liên Giáo.

Tại cổng chính của tổng đàn Huyết Liên Giáo (trước kia là Huyết Y Môn), một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt bất cứ ai đi ngang qua.

Tam Hoàng Tử của Đại Chu Đế Quốc - Lý Thiên Hành, kẻ từng cao ngạo như thần thánh, nay bị lột sạch giáp trụ, chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh dính đầy máu, bị treo ngược trên cổng thành bằng xích sắt.

Gió lạnh biên cương thổi qua khiến hắn run lẩy bẩy, môi tím tái, nhưng ánh mắt vẫn còn giữ lại chút ngoan cố và oán độc. Dưới chân hắn, đám tán tu và người dân Hỗn Loạn Chi Vực tụ tập chỉ trỏ, bàn tán xôn xao. Lần đầu tiên trong lịch sử, bọn họ thấy một thành viên Hoàng tộc bị sỉ nhục công khai như vậy.

"Nhìn kìa! Đó là Tam Hoàng Tử thật sao? Ta nghe nói hắn bị Tu La đại nhân đánh cho phế bỏ tu vi rồi treo lên đó!"

"Suỵt! Bé mồm thôi! Đại Chu Hoàng Đế mà biết thì cả cái vùng đất này sẽ bị san phẳng đấy!"

"Sợ cái gì? Có Tu La đại nhân ở đây, Thiên Kiếm Tông còn bị diệt, Hoàng thất thì đã sao? Ta thà theo Tu La đại nhân làm quỷ, còn hơn làm chó cho triều đình!"

Đại Sảnh Nghị Sự Huyết Liên Giáo.

Trần Phong ngồi trên ngai vàng bằng đá đen mới được đúc lại, tay chống cằm, ánh mắt trầm tư nhìn tấm bản đồ quân sự trải rộng trên bàn.

Bên dưới, Cơ Vô Song (nay đã được phong làm Hữu Sứ) và một vài thủ lĩnh mới được đề bạt đang quỳ một chân báo cáo.

"Bẩm Giáo chủ, việc sáp nhập các bang phái đã hoàn tất. Hiện tại chúng ta có 3.000 đệ tử nòng cốt, trong đó có 200 Trúc Cơ sơ kỳ (nhờ dùng đan dược cưỡng ép đột phá) và hơn 2.000 Luyện Thể đỉnh phong. Số còn lại là dân phu và tạp dịch."

Cơ Vô Song báo cáo, giọng nói tràn đầy sự kính畏 (kính sợ và sùng bái). Trong ba ngày ngắn ngủi, nàng đã chứng kiến Trần Phong dùng thủ đoạn tàn độc để thanh trừng những kẻ chống đối, đồng thời ban phát tài nguyên hào phóng cho những kẻ trung thành. Ân uy song thi, khiến lòng người quy phục nhanh chóng.

"3.000 người..." Trần Phong gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Vẫn quá ít để đối đầu với quân chính quy của Đại Chu. Nhưng ở địa hình này, quân đông chưa chắc đã thắng."

Hắn ném ra một cuộn giấy da dê.

"Cơ Vô Song, truyền lệnh xuống. Huy động toàn bộ nhân lực, trong vòng 5 ngày phải hoàn thành việc bố trí 'Vạn Ma Phệ Huyết Trận' theo sơ đồ này. Đào hào, đắp lũy, dẫn dụ độc khí từ đầm lầy vào các cửa ngõ quan trọng. Biến nơi này thành một cái cối xay thịt cho ta."

"Tuân lệnh!" Cơ Vô Song nhận lấy sơ đồ, nhìn qua một lượt rồi rùng mình vì sự tàn độc của trận pháp, nhưng ánh mắt lại sáng lên phấn khích.

"Còn nữa." Trần Phong nói tiếp. "Mang tên Hoàng tử kia vào đây. Ta cần 'nói chuyện' với hắn một chút."

Một lát sau.

Lý Thiên Hành bị hai tên đệ tử to khỏe lôi vào đại sảnh, ném xuống đất như một bao tải rách.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Trần Phong đang ngồi trên cao, nghiến răng ken két:

"Tu La! Ngươi dám sỉ nhục Hoàng thất! Phụ hoàng ta đã biết tin. Đại quân Kim Long Vệ đang trên đường tới. Vương Tiễn tướng quân sẽ băm vằm người ra muôn mảnh!"

Trần Phong bước xuống, ngồi xổm trước mặt Lý Thiên Hành.

"Vương Tiễn? Trấn Bắc Tướng Quân, Kim Đan Cảnh Hậu Kỳ. Ta biết hắn." Trần Phong bình thản nói như đang nói về thời tiết. "Nhưng trước khi hắn đến, ta muốn biết trong cái đầu của ngươi chứa đựng những gì."

"Ngươi muốn gì?" Lý Thiên Hành cảnh giác lùi lại.

"Ta muốn biết về Long Mạch của Đại Chu."

Đồng tử Lý Thiên Hành co rút lại cực độ. "Ngươi... ngươi điên rồi! Ngươi muốn đánh chủ ý lên Long Mạch? Đó là nền móng của Đế Quốc, được bảo vệ bởi cấm chế Thiên Cấp!"

"Cấm chế Thiên Cấp thì sao? Ta chỉ cần biết vị trí của nó."

"Nằm mơ đi! Ta thà chết cũng không nói!" Lý Thiên Hành hét lên, định cắn lưỡi tự sát.

Nhưng Trần Phong nhanh hơn. Hắn bóp chặt hàm của Lý Thiên Hành, nhét vào miệng hắn một viên đan dược màu đỏ tươi.

"Đây là Sưu Hồn Đan. Nó sẽ khiến linh hồn ngươi mở toang ra, ta có thể đọc ký ức của ngươi như đọc một cuốn sách. Tất nhiên, tác dụng phụ là sau đó ngươi sẽ trở thành một kẻ ngốc, nước dãi chảy ròng ròng suốt ngày."

"Ư... ư..." Lý Thiên Hành trợn trắng mắt, cố gắng nhổ ra nhưng viên đan đã tan chảy ngay khi vào miệng.

Trần Phong đặt tay lên trán Lý Thiên Hành. Đôi Ma Đồng lóe sáng.

"Sưu Hồn!"

"AAAAAA!!!"

Tiếng hét thảm thiết của Lý Thiên Hành vang vọng khắp đại sảnh, khiến đám đệ tử đứng canh gác bên ngoài cũng phải lạnh gáy.

Một lúc sau, Trần Phong buông tay ra. Lý Thiên Hành ngã vật xuống đất, đôi mắt đờ đẫn, miệng cười ngu ngơ, nước miếng chảy dài.

Trần Phong đứng dậy, vẻ mặt hài lòng nhưng cũng có chút ngưng trọng.

"Hóa ra là vậy. Long Mạch của Đại Chu nằm ngay dưới Hoàng Thành, nhưng lại có một nhánh phụ chạy qua Hỗn Loạn Chi Vực này. Chính vì thế mà linh khí ở đây hỗn tạp và bạo loạn. Nếu ta kích hoạt được nhánh Long Mạch này, biến nó thành Ma Mạch..."

Một kế hoạch điên rồ hình thành trong đầu hắn.

Ngoài thông tin về Long Mạch, hắn còn thu được bí mật về kho tàng riêng của Lý Thiên Hành. Hắn lột chiếc nhẫn trữ vật cao cấp trên tay Tam Hoàng Tử (thứ mà hắn cố tình để lại đến giờ mới lấy để phá phong ấn huyết thống).

"Rắc!"

Phong ấn vỡ.

Bên trong nhẫn chứa đựng một gia tài khổng lồ: 3.000 Linh Thạch Trung Phẩm, 100 Linh Thạch Thượng Phẩm, và vô số đan dược Hoàng cung quý hiếm. Đặc biệt là một tấm "Hộ Tâm Kính" cấp Pháp Bảo Thượng Phẩm - có thể đỡ được một đòn toàn lực của Kim Đan sơ kỳ.

"Tốt. Có số tài nguyên này, ta có thể thử đột phá lên tầng 9 trong một lần."

Trần Phong ra lệnh: "Giam hắn lại. Cho ăn uống đầy đủ. Hắn vẫn là lá bùa hộ mệnh tốt khi quân triều đình đến."

Đại Chu Hoàng Cung - Kim Loan Điện.

"RẦM!"

Đại Chu Hoàng Đế - Lý Nguyên, một nam tử trung niên mặc long bào, khí thế Nguyên Anh Cảnh sơ kỳ cuồn cuộn như biển cả, đập nát tay vịn ngai vàng.

"Phản rồi! Phản thật rồi!"

Lý Nguyên gầm lên, giọng nói chứa đựng cơn thịnh nộ thiêu đốt cả không gian.

Bên dưới, quần thần quỳ rạp, không dám ngẩng đầu.

"Một tên ma đầu ở vùng biên giới dám treo con trai Trẫm lên cổng thành? Còn công khai gửi chiến thư?"

Lý Nguyên ném xuống một bức huyết thư. Trên đó viết vỏn vẹn mấy chữ: "Muốn nhận xác con, mang đầu Vương Tiễn đến đổi."

"Bệ hạ bớt giận!" Thừa Tướng bước ra, run rẩy nói. "Kẻ này ngông cuồng như vậy, ắt có chỗ dựa. Nghe nói hắn đã diệt Thiên Kiếm Tông, thực lực không thể khinh thường."

"Thiên Kiếm Tông chỉ là cái rác rưởi!" Lý Nguyên quát. "Vương Tiễn đâu!"

"Thần có mặt!"

Một vị tướng quân mặc giáp đen, thân cao chín thước, khí thế trầm ổn như núi bước ra. Hắn chính là đệ nhất chiến thần của Đại Chu - Trấn Bắc Tướng Quân Vương Tiễn (Kim Đan Hậu Kỳ).

"Trẫm cấp cho khanh 1 vạn Kim Long Vệ, cùng 3 vị Cung Phụng (Trưởng lão Hoàng cung - Kim Đan Sơ Kỳ). Lập tức xuất binh san bằng Hỗn Loạn Chi Vực! Bắt sống tên Tu La về đây cho Trẫm lăng trì tùng xẻo! Cứu Tam Hoàng Tử an toàn trở về!"

"Thần tuân chỉ! Trong vòng 7 ngày, thần sẽ mang đầu nghịch tặc về dâng lên Bệ Hạ!" Vương Tiễn quỳ xuống lĩnh mệnh, sát khí trong mắt hắn bùng lên.

Đại Chu cỗ máy chiến tranh khổng lồ bắt đầu vận hành.

Hỗn Loạn Chi Vực - Năm ngày sau.

Không khí ngột ngạt bao trùm toàn bộ vùng đất. Chim chóc bay đi hết, thú rừng di cư. Ai cũng cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển nhẹ dưới vó ngựa của đại quân.

Tại Huyết Liên Thành (tên mới của tổng đàn Huyết Liên Giáo).

Công tác chuẩn bị đã hoàn tất. Một tòa thành trì kiên cố được dựng lên dựa vào vách núi, bao quanh là hào sâu chứa đầy độc thủy và chông gai.

Trần Phong đang ngồi xếp bằng trên đỉnh tháp cao nhất của tòa thành. Hắn đã tiêu thụ gần hết số Linh Thạch Thượng Phẩm cướp được.

Quanh người hắn, một cơn lốc Ma khí đen kịt xoay tròn.

Trong đan điền, Trúc Cơ Linh Đài màu đen đã nở ra đến cánh sen thứ 9.

Trúc Cơ Cảnh Tầng 9 (Hậu kỳ đỉnh phong)!

Chỉ còn một bước nữa là đến viên mãn (Giả Đan), và sau đó là Kim Đan Đại Đạo. Tốc độ tu luyện này nếu truyền ra ngoài sẽ khiến cả đại lục khiếp sợ. Nhưng cái giá phải trả là Trần Phong phải chịu đựng nỗi đau xé rách kinh mạch liên tục do cưỡng ép đột phá.

"Vẫn chưa đủ..."

Trần Phong mở mắt, thở dài. Hắn cảm nhận được rào cản vô hình ngăn cách hắn với Kim Đan. Nó dày đặc và kiên cố như tường thành.

"Muốn phá vỡ nó, cần một trận chiến sinh tử thực sự. Cần máu của cao thủ Kim Đan để tưới tắm cho đóa Hắc Liên."

Hắn đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bụi đất đang bắt đầu cuộn lên mù mịt.

"Đến rồi."

Tiếng tù và trầm hùng vang lên từ xa.

"Uuuuuu......"

Trên đường chân trời, một dải màu vàng kim xuất hiện. Đó là 1 vạn Kim Long Vệ - đội quân tinh nhuệ nhất Đại Chu, mỗi người lính đều có tu vi Luyện Thể tầng 9 trở lên, cưỡi trên những con Long Lân Mã bọc thép.

Dẫn đầu là một chiếc chiến xa khổng lồ do ba con Hỏa Kỳ Lân kéo. Trên chiến xa, Vương Tiễn đứng khoanh tay, áo choàng đỏ tung bay, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Huyết Liên Thành nhỏ bé như nhìn một tổ kiến.

Bên cạnh hắn là ba lão giả mặc áo bào cung đình, khí thế thoát tục - Ba vị Cung Phụng Kim Đan Cảnh.

"Tướng quân, phía trước là hang ổ của nghịch tặc." Một phó tướng báo cáo.

Vương Tiễn gật đầu lạnh lùng. Hắn giơ tay lên.

"Dừng quân."

Một vạn quân lính dừng lại tăm tắp, không một tiếng động thừa. Kỷ luật thép!

Vương Tiễn vận chân nguyên, giọng nói như sấm sét vang vọng khắp Hỗn Loạn Chi Vực:

"Tu La! Ngươi đã bị bao vây. Giao nộp Tam Hoàng Tử và tự phế tu vi, ra đây chịu trói. Trẫm sẽ ban cho ngươi được chết toàn thây. Nếu ngoan cố chống cự, khi thành vỡ, gà chó không tha!"

Tiếng quát chứa đựng uy áp của Kim Đan Hậu Kỳ khiến những đệ tử Huyết Liên Giáo trên tường thành mặt mày tái mét, chân tay run lẩy bẩy. Chênh lệch sức mạnh quá lớn!

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng cười vang lên từ đỉnh tháp cao, cắt ngang uy áp của Vương Tiễn.

"Ha ha ha! Vương Tiễn, danh tiếng thì to mà nói chuyện như đàn bà!"

Trần Phong bay lên không trung (Ngự không phi hành), đứng lơ lửng đối diện với đại quân. Tóc trắng tung bay, Huyết Ẩm Cuồng Đao chỉ thẳng vào mặt Đại tướng quân.

"Muốn Tam Hoàng Tử sao? Ta trả cho ngươi!"

Hắn phất tay. Từ trên tường thành, một vật thể bị ném xuống.

Đó là một cánh tay người, trên ngón tay còn đeo chiếc nhẫn ngọc quen thuộc của Hoàng tộc.

"Đây là tiền lãi. Còn người... muốn lấy thì bước qua xác ta!"

Hành động này như giọt nước làm tràn ly. Vương Tiễn giận tím mặt. Hắn chưa từng thấy kẻ nào điên rồ và ngông cuồng đến mức này.

"Được! Được lắm! Ngươi muốn chết, ta thành toàn cho ngươi!"

Vương Tiễn rút thanh đại kiếm màu vàng kim sau lưng ra, chỉ thẳng vào tòa thành.

"Tất cả nghe lệnh! Tấn công! San bằng nơi này cho ta!"

"GIẾT!!!"

Một vạn Kim Long Vệ đồng thanh hô vang, tiếng hô rung chuyển trời đất. Bọn họ thúc ngựa lao lên như một cơn lũ vàng kim, mang theo sức mạnh hủy diệt.

Ba vị Cung Phụng Kim Đan cũng bay lên trời, chuẩn bị tung ra những đòn phép thuật tầm xa để phá vỡ trận pháp phòng thủ.

Trên tường thành, Cơ Vô Song cắn chặt môi đến bật máu, nàng vung cao lá cờ Huyết Liên.

"Anh em! Sau lưng chúng ta là vực thẳm! Chiến đấu hay là chết?"

"CHIẾT!!!"

3.000 giáo chúng Huyết Liên Giáo, những kẻ vốn là tà ma ngoại đạo, nay bị dồn vào đường cùng, cũng bùng nổ hung tính.

"Kích hoạt Vạn Ma Phệ Huyết Trận!" Trần Phong ra lệnh lạnh lùng.

"Ầm!"

Mặt đất xung quanh tòa thành bỗng nhiên nứt toạc. Những cột khói độc màu tím và những dây leo gai góc khổng lồ từ dưới lòng đất trồi lên, quất thẳng vào đội hình kỵ binh đi đầu của Đại Chu.

Cuộc chiến không cân sức nhất, nhưng cũng đẫm máu nhất lịch sử biên giới Đại Chu, chính thức bùng nổ.

Trần Phong đứng trên cao, nhìn Vương Tiễn và ba vị Cung Phụng đang lao tới mình. Hắn liếm môi, ánh mắt rực cháy ngọn lửa chiến đấu điên cuồng.

"Đến đây nào, những viên 'Kim Đan' biết đi. Ta đang đói lắm rồi."

Bạn cần đăng nhập để bình luận