Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần

Chương 21 Ma Binh Phệ Chủ - Huyết Nhuộm Kiếm M Mới

Đại Sảnh Kiếm Khôi - Mộ Kiếm Cổ.

Không gian trong đại sảnh như ngưng đọng lại. Mọi ánh mắt, từ kinh hoàng, sợ hãi đến tham lam, đố kỵ đều dán chặt vào bóng lưng cô độc đang bước lên bệ đá trung tâm.

Lớp ngụy trang trên mặt Trần Phong đã bong tróc gần hết, để lộ làn da trắng lạnh lẽo và những đường nét sắc sảo, tà mị. Mái tóc đen xen lẫn những lọn bạc trắng tung bay trong luồng kiếm khí hỗn loạn, tạo nên một hình ảnh vừa ma quái vừa uy nghiêm.

Trần Phong đứng trước bệ đá. Trước mặt hắn, thanh kiếm gãy màu đen tuyền đang rung lên bần bật. Dù chỉ còn một nửa lưỡi kiếm và chuôi, nhưng luồng sát khí và oán khí tỏa ra từ nó đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường như một làn sương đen.

Đây là mảnh vỡ của Hắc Ma Kiếm - binh khí của một Ma đầu thượng cổ từng ngã xuống tại đây. Nó không cam lòng bị chôn vùi, nó khát máu, nó muốn giết chóc.

"Ong ong ong..."

Cảm nhận được người lạ đến gần, thanh kiếm gãy bỗng nhiên phát ra tiếng kêu chói tai. Hàng trăm luồng kiếm khí đen kịt từ thân kiếm bắn ra, sắc bén như dao cạo, nhắm thẳng vào Trần Phong hòng xé xác kẻ xâm phạm.

"Cẩn thận!" Cơ Vô Song ở phía xa vô thức thốt lên. Nàng biết rõ sự đáng sợ của Kiếm Ý còn sót lại, ngay cả Trúc Cơ Cảnh nếu bất cẩn cũng bị chém thành thịt vụn.

Nhưng Trần Phong không hề tránh né. Hắn nhếch mép cười nhạt, đôi mắt Ma Đồng lóe lên ánh tím.

"Một mảnh sắt vụn cũng dám làm càn trước mặt ta?"

"Thôn Thiên Lĩnh Vực - Trấn Áp!"

Trần Phong dậm chân. Một vòng tròn hắc khí bùng nổ từ người hắn, va chạm trực diện với luồng kiếm khí.

"Keng! Keng! Keng!"

Tiếng kim loại va chạm vang lên liên hồi. Kiếm khí bắn vào người Trần Phong nhưng bị làn da Cửu U Băng Ma Thể cứng như kim cương chặn lại, chỉ để lại những vệt trắng mờ nhạt.

Trần Phong vươn tay trái ra, bàn tay bọc trong ngọn lửa Băng Diễm xanh đen, chộp thẳng vào lưỡi kiếm gãy.

"Xèo xèo..."

Ngọn lửa băng chạm vào kiếm khí, lập tức thiêu đốt và đóng băng nó. Thanh kiếm gãy giãy giụa điên cuồng như một con rắn bị tóm đầu, nhưng không thể thoát khỏi gọng kìm của Trần Phong.

"Huyết Ẩm Cuồng Đao, ra đây! Bữa tối của ngươi!"

Tay phải Trần Phong triệu hồi thanh đao đỏ rực. Huyết Ẩm Cuồng Đao vừa xuất hiện đã reo lên sung sướng, lưỡi đao tự động áp sát vào thanh kiếm gãy.

"Rắc!"

Dưới lực bóp của Trần Phong và lực hút của Huyết Ẩm Cuồng Đao, thanh kiếm gãy vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Những mảnh vỡ này không rơi xuống đất mà hóa thành dòng kim loại lỏng màu đen, chảy vào thân đao Huyết Ẩm.

Quá trình dung hợp diễn ra ngay trước mắt mọi người.

Thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao vốn màu đỏ rực như máu, nay bắt đầu xuất hiện những đường vân màu đen tuyền chạy dọc sống đao, trông như những mạch máu của ác quỷ. Khí tức của nó tăng vọt.

Từ Linh Cấp Thượng Phẩm... phá vỡ giới hạn... bước vào Pháp Bảo Trung Phẩm!

"Ầm!"

Một cột huyết quang pha lẫn hắc khí bắn lên trần hang động, đánh nát những tảng đá rơi xuống ầm ầm.

Trần Phong cầm thanh đao mới trên tay, cảm giác nặng nề và đầm tay hơn trước rất nhiều. Hắn vung nhẹ một đường.

"Xoẹt!"

Không khí bị xé toạc, để lại một vệt đen mờ ảo trong không gian.

"Vũ khí tốt." Trần Phong hài lòng gật đầu.

Đúng lúc này, ba con Kiếm Khôi còn lại (những con rối chưa bị tiêu diệt) dường như bị kích động bởi sự biến mất của thanh kiếm gãy - vật trấn giữ chúng. Đôi mắt đỏ rực của chúng sáng lên điên cuồng.

"Gào!"

Chúng bỏ qua đám người Cơ Vô Song và Thiết Thủ, đồng loạt quay sang lao vào Trần Phong. Ba thanh cự kiếm khổng lồ chém xuống từ ba hướng, phong tỏa mọi đường lui.

"Đến đúng lúc lắm. Thử đao nào."

Trần Phong không thèm dùng chiêu thức, chỉ đơn giản là quét ngang một đao.

"Keng!"

Một tiếng động nhẹ nhàng vang lên.

Ba con Kiếm Khôi khựng lại giữa chừng.

Trần Phong thu đao, thong thả bước xuống bệ đá.

Sau lưng hắn, ba thanh cự kiếm bằng đồng thau đứt lìa. Và ngay sau đó, cơ thể cứng như sắt của ba con rối cũng trượt ra làm đôi, đổ sụp xuống đất thành đống sắt vụn.

Cắt sắt như chém bùn!

Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Thiết Thủ - Bang chủ Thiết Cốt Đường, kẻ nổi tiếng hung bạo - lúc này trán đầm đìa mồ hôi lạnh. Hắn nhìn thanh đao trong tay Trần Phong, tròng mắt co rút lại vì sợ hãi nhưng sâu bên trong lại bùng lên ngọn lửa tham lam mãnh liệt.

Pháp Bảo Trung Phẩm!

Ở Hỗn Loạn Chi Vực nghèo nàn này, một món Pháp Bảo Hạ Phẩm đã đủ để gây ra chiến tranh giữa các tông phái. Pháp Bảo Trung Phẩm là thứ chỉ có những lão quái vật Kết Đan Cảnh mới sở hữu. Nếu có được nó... Thiết Cốt Đường sẽ xưng bá một phương!

"Hắn vừa đánh nhau với Kiếm Khôi, lại vừa dùng sức dung hợp vũ khí, chắc chắn chân nguyên đã hao tổn rất nhiều." Thiết Thủ tự trấn an mình, lòng tham đã làm mờ lý trí.

Hắn quay sang nháy mắt với đám thuộc hạ còn sống sót (khoảng bảy, tám tên Luyện Thể đỉnh phong và Chân Nguyên sơ kỳ).

"Hắn chỉ có một mình! Vũ khí đó là bảo vật trấn phái! Ai giết được hắn, ta thưởng 1000 Linh Thạch và chức Phó Bang chủ!"

"Giết!"

Đám thuộc hạ của Thiết Cốt Đường vốn là những kẻ liều mạng, nghe thấy phần thưởng hậu hĩnh liền gạt bỏ nỗi sợ, hú hét lao lên.

Thiết Thủ cũng vận chuyển công pháp Thiết Cốt Công đến cực hạn. Da thịt hắn chuyển sang màu xám đen ánh kim loại, cứng như thép nguội. Hắn vung cây Lang Nha Bổng ngàn cân lao tới.

"Tiểu tử! Để lại thanh đao và cái mạng của ngươi!"

Ở phía bên kia, Cơ Vô Song thấy Thiết Thủ ra tay, nàng do dự trong một thoáng. Có nên hợp sức đánh lén không? Nhưng khi nhìn vào đôi mắt bình thản đến vô cảm của Trần Phong, nàng rùng mình, vội vàng ra lệnh cho người của mình:

"Lùi lại! Không được manh động!"

Trần Phong nhìn đám người Thiết Cốt Đường đang lao tới như một bầy thiêu thân, hắn thở dài:

"Tại sao thế giới này lại nhiều kẻ chán sống đến thế?"

Hắn bước tới một bước.

"Huyết Ảnh Bộ."

Bóng dáng Trần Phong biến mất.

Trong đại sảnh chỉ còn thấy những vệt sáng màu đỏ đen loang loáng lướt qua đám đông.

"Phập! Phập! Phập!"

Tiếng lưỡi đao cắt vào thịt ngọt xớt vang lên liên tiếp. Những tên thuộc hạ của Thiết Cốt Đường đang chạy bỗng nhiên ngã gục, đầu lìa khỏi cổ, hoặc bị chém đứt ngang lưng. Máu chưa kịp phun ra đã bị thanh đao hút sạch.

Chỉ trong ba hơi thở, tám tên thuộc hạ ngã xuống. Không ai kịp chạm vào vạt áo của Trần Phong.

Thiết Thủ trơ trọi một mình. Cây Lang Nha Bổng của hắn giơ lên cao nhưng không biết đánh vào đâu.

"Ngươi... ngươi là người hay quỷ?" Thiết Thủ lắp bắp, nỗi sợ hãi xâm chiếm toàn bộ tâm trí.

"Ta là Tu La."

Giọng nói vang lên ngay sau lưng hắn.

Thiết Thủ gầm lên, quay người quất mạnh cây gậy ra sau theo bản năng.

"Thiết Cốt Hộ Thể! Kim Cang Bất Hoại!"

Hắn dồn toàn bộ chân nguyên để cường hóa cơ thể, biến mình thành một khối sắt sống. Hắn tin rằng dù không đánh lại, hắn cũng có thể đỡ được một đao.

Nhưng hắn đã lầm.

Trần Phong không né tránh cây gậy. Hắn dùng tay trái - bàn tay Cửu U Băng Ma - đỡ lấy cây gậy ngàn cân.

"Bốp!"

Cây gậy dừng lại, không thể nhích thêm một ly.

Tay phải Trần Phong vung Huyết Ẩm Cuồng Đao chém một đường chéo từ vai trái xuống hông phải của Thiết Thủ.

"Keng... Phập!"

Lớp da thép "Kim Cang Bất Hoại" mà Thiết Thủ tự hào chỉ cản được lưỡi đao trong một phần mười giây, phát ra tiếng kim loại va chạm, rồi bị xé toạc như giấy mỏng.

Thiết Thủ đứng sững lại. Đôi mắt hắn trợn trừng, nhìn xuống lồng ngực mình. Một đường chỉ máu đỏ tươi hiện ra, rồi từ từ nứt toác.

"Pháp Bảo... Trung Phẩm... Lợi hại..."

Hắn thốt lên lời trăn trối cuối cùng, rồi cơ thể tách làm hai nửa, đổ ập xuống đất. Nội tạng trào ra, mùi máu tanh nồng nặc bao trùm đại sảnh.

Bang chủ Thiết Cốt Đường - một cường giả Trúc Cơ sơ kỳ bá chủ một phương - bị chém chết trong một chiêu!

Trần Phong vẩy nhẹ lưỡi đao, không một giọt máu nào dính lại. Hắn thản nhiên thu lấy túi trữ vật của Thiết Thủ và đám thuộc hạ, như thể vừa làm một việc cỏn con là nhặt rác.

Sau đó, hắn quay đầu lại, nhìn về phía nhóm người Huyết Y Môn đang co cụm ở góc đại sảnh.

Cơ Vô Song mặt cắt không còn giọt máu. Khi ánh mắt Trần Phong quét tới, nàng cảm thấy như có một lưỡi dao băng giá đặt lên cổ mình. Nàng là người thông minh, nàng biết khoảng cách giữa nàng và Thiết Thủ là không lớn, mà Thiết Thủ đã chết như chó lợn, thì nàng có cơ hội gì?

"Bịch!"

Cơ Vô Song quỳ một chân xuống đất, hai tay chắp lại cung kính:

"Huyết Y Môn Cơ Vô Song, bái kiến Tu La đại nhân! Đa tạ đại nhân đã ra tay trừ hại, giết chết tên ác bá Thiết Thủ!"

Đám đệ tử Huyết Y Môn thấy Đại tiểu thư quỳ, cũng vội vàng quỳ rạp xuống, run như cầy sấy.

Trần Phong bước chậm rãi đến trước mặt Cơ Vô Song. Hắn dùng mũi đao nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.

Khuôn mặt xinh đẹp, quyến rũ của Cơ Vô Song lúc này tái nhợt, đôi mắt phượng ngập nước đầy vẻ van xin và sợ hãi.

"Cô rất thông minh." Trần Phong nói, giọng lạnh lùng. "Và ta thích người thông minh. Ít nhất là hơn tên trọc đầu kia."

"Đại nhân quá khen... Vô Song chỉ là biết thời thế..." Nàng run rẩy đáp, cảm nhận lưỡi đao lạnh buốt trên da thịt.

"Ta mới đến Hỗn Loạn Chi Vực, ta cần một con chó dẫn đường. Một con chó biết nghe lời, hiểu chuyện và có thế lực."

Trần Phong thu đao lại, ném về phía nàng một viên đan dược màu đen sì.

"Ăn nó đi."

Cơ Vô Song nhìn viên đan dược, biết đây chắc chắn là độc dược khống chế. Nhưng nàng có lựa chọn sao? Ăn thì sống (làm nô lệ), không ăn thì chết (thành cái xác).

Nàng cầm viên thuốc, nuốt chửng không do dự.

"Tốt." Trần Phong gật đầu. "Đó là Phệ Tâm Đan. Mỗi tháng phải uống thuốc giải một lần, nếu không tim gan sẽ bị côn trùng cắn xé mà chết. Đương nhiên, nếu cô làm việc tốt, ta sẽ không bạc đãi. Thậm chí có thể giúp Huyết Y Môn các cô nuốt trọn địa bàn của Thiết Cốt Đường."

Mắt Cơ Vô Song sáng lên. Nuốt trọn Thiết Cốt Đường? Đó là giấc mơ cả đời của cha nàng. Nếu có sự giúp đỡ của vị Sát Thần này, điều đó hoàn toàn khả thi.

"Vô Song nguyện thề chết trung thành với chủ nhân!" Nàng dập đầu, lần này là sự quy phục thực sự vì lợi ích.

"Đứng lên đi."

Trần Phong quay người, đi về phía những bụi Kiếm Tâm Thảo đỏ rực quanh bệ đá. Hắn thu hoạch toàn bộ số thảo dược này. Đây là nguyên liệu quan trọng để hắn rèn luyện linh hồn và củng cố cảnh giới Trúc Cơ.

"Chủ nhân, tiếp theo chúng ta đi đâu?" Cơ Vô Song đứng dậy, cung kính hỏi.

Trần Phong nhìn về phía lối ra của Mộ Kiếm Cổ.

"Về đại bản doanh của Huyết Y Môn. Ta cần bế quan vài ngày để tiêu hóa chỗ chiến lợi phẩm này. Sau đó..."

Ánh mắt hắn lóe lên tia sát khí.

"Sau đó, chúng ta sẽ đi dọn dẹp Thiết Cốt Đường. Ta cần rất nhiều Linh Thạch và tài nguyên để chuẩn bị cho một chuyến đi xa hơn."

Hắn biết, Thiên Kiếm Tông bị diệt chỉ là khởi đầu. Tin tức sẽ sớm lan đến tai Hoàng thất Đại Chu và các tông môn thượng cấp. Hắn cần phải mạnh hơn nữa, nhanh hơn nữa.

Đoàn người rời khỏi Mộ Kiếm Cổ.

Khi bước ra khỏi hẻm núi, ánh sáng đỏ quạch của Huyết Sắc Hoang Nguyên chiếu rọi lên thân hình của Trần Phong. Bóng của hắn kéo dài trên mặt đất, trùm lên bóng của những kẻ đi sau, như báo hiệu sự ra đời của một trật tự mới tại vùng đất hỗn loạn này.

Từ hôm nay, cái tên "Tu La" sẽ không chỉ là nỗi khiếp sợ của Thiên Phong Thành, mà sẽ trở thành cơn ác mộng của cả Hỗn Loạn Chi Vực.

Bạn cần đăng nhập để bình luận