Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần
Chương 22 Huyết Y Đổi Chủ - Ma Uy Chấn Nhiếp Mới
Huyết Y Cốc - Tổng đàn Huyết Y Môn.
Nằm sâu trong một hẻm núi quanh năm sương mù màu đỏ bao phủ, Huyết Y Môn được xây dựng dựa vào vách núi hiểm trở. Kiến trúc ở đây mang đậm màu sắc tà đạo với những cột trụ sơn đỏ, treo đầy đầu lâu thú vật và cờ phướn vẽ hình ác quỷ.
"Két..."
Cánh cổng lớn bằng gỗ mun nặng nề mở ra. Đoàn người của Cơ Vô Song lầm lũi bước vào.
Tin tức về chuyến đi Mộ Kiếm Cổ đã truyền về trước đó một bước, nhưng không phải tin chiến thắng, mà là tin về sự xuất hiện của một sát thần bí ẩn.
Tại Đại Sảnh Nghị Sự.
Trên chiếc ghế da hổ đặt ở vị trí cao nhất, một nam tử trung niên râu quai nón, thân hình vạm vỡ như gấu, đang ngồi uống rượu bằng một cái bát làm từ sọ người. Hắn là Cơ Bá Thiên - Môn chủ Huyết Y Môn, tu vi Trúc Cơ trung kỳ.
Bên dưới, hai hàng trưởng lão và đệ tử nòng cốt đứng nghiêm trang, không khí có phần căng thẳng.
"Vô Song, con về rồi." Cơ Bá Thiên đặt bát rượu xuống, đôi mắt sắc bén như dao cạo quét qua đoàn người, rồi dừng lại ở Trần Phong - kẻ lạ mặt đang đứng khoanh tay, vẻ mặt dửng dưng.
"Thiết Thủ đã chết? Chuyện này là thật?" Cơ Bá Thiên hỏi, giọng ồm ồm vang vọng cả đại sảnh.
Cơ Vô Song bước lên một bước, quỳ xuống: "Bẩm phụ thân, đúng là Thiết Thủ đã chết. Toàn bộ tinh nhuệ của Thiết Cốt Đường đi theo hắn cũng đã bị tiêu diệt."
"Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm!" Cơ Bá Thiên cười lớn, tiếng cười rung chuyển cả mái ngói. "Lão tặc đó chết, Thiết Cốt Đường như rắn mất đầu. Đây là cơ hội ngàn năm có một để Huyết Y Môn ta thống nhất khu vực phía Nam này!"
Hắn nhìn con gái với ánh mắt tán thưởng: "Con làm tốt lắm. Lần này con lập công lớn, ta sẽ thưởng..."
"Khoan đã."
Một giọng nói lạnh lùng, bình thản vang lên, cắt ngang lời của Cơ Bá Thiên.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Trần Phong.
Cơ Bá Thiên nheo mắt, sát khí bắt đầu tỏa ra: "Tiểu tử, ngươi là ai? Ở đây có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?"
Cơ Vô Song vội vàng ngẩng đầu lên, trán toát mồ hôi lạnh: "Phụ thân... vị này là..."
"Ta là chủ nhân mới của nơi này." Trần Phong thản nhiên nói, bước lên phía trước, đi qua mặt Cơ Vô Song, đứng đối diện trực tiếp với Cơ Bá Thiên.
Cả đại sảnh ồ lên kinh ngạc. Những tên trưởng lão nhìn Trần Phong như nhìn kẻ điên. Một tên nhãi ranh không rõ lai lịch dám đến địa bàn của Huyết Y Môn đòi làm chủ nhân?
"Chủ nhân?" Cơ Bá Thiên giận quá hóa cười. Hắn từ từ đứng dậy, khí thế Trúc Cơ trung kỳ bùng nổ như núi lửa, ép chặt lấy không gian xung quanh. "Vô Song, đây là loại chó mèo con mang về à? Nó bị điên hay là chán sống rồi?"
Cơ Vô Song không dám trả lời, chỉ cúi đầu thấp hơn. Nàng biết, màn kịch hay sắp bắt đầu.
Trần Phong không hề bị ảnh hưởng bởi uy áp của Cơ Bá Thiên. Hắn nhếch mép:
"Cơ Bá Thiên, ngươi có hai lựa chọn. Một là quỳ xuống thần phục, ta sẽ cho ngươi tiếp tục làm Môn chủ bù nhìn. Hai là..."
Hắn chỉ tay vào cái bát sọ người trên bàn.
"... cái đầu của ngươi sẽ trở thành cái bát uống rượu tiếp theo của ta."
"Láo xược! Chết đi!"
Cơ Bá Thiên không thể nhịn được nữa. Hắn gầm lên một tiếng, vung tay chộp tới. Năm ngón tay hắn hóa thành móng vuốt đỏ rực, to như cái quạt nan, nhắm thẳng đầu Trần Phong mà bóp.
Huyết Ma Trảo - Tuyệt kỹ thành danh của Cơ Bá Thiên, từng xé xác vô số cao thủ cùng cấp.
Trần Phong đứng yên, không tránh né.
Khi móng vuốt sắp chạm vào mặt, tay phải hắn mới khẽ động.
"Bốp!"
Một cái tát.
Đúng vậy, là một cái tát tay rất bình thường. Nhưng tốc độ của nó nhanh đến mức không ai nhìn thấy bóng tay đâu, chỉ nghe thấy tiếng nổ.
"Rầm!"
Cơ Bá Thiên - một cao thủ Trúc Cơ trung kỳ, thân hình nặng hơn hai trăm cân - bị cái tát đó đánh bay ngược ra sau như một con ruồi. Hắn đập nát chiếc ghế da hổ, lăn lộn mấy vòng trên đất, phun ra một ngụm máu lẫn với mười cái răng cửa.
"Cái... cái gì?!"
Cả đại sảnh chết lặng. Các trưởng lão há hốc mồm, mắt trợn tròn như sắp lòi ra ngoài.
Môn chủ bị tát bay? Chỉ một chiêu?
Cơ Bá Thiên lồm cồm bò dậy, một bên mặt sưng vù lên như cái bánh bao. Hắn kinh hoàng nhìn Trần Phong: "Ngươi... ngươi là ai? Tu vi của ngươi..."
Trần Phong phủi tay, giọng vẫn bình thản: "Ta đã nói rồi, ta là chủ nhân của ngươi."
"Huyết Ẩm."
Hắn khẽ gọi. Thanh Huyết Ẩm Cuồng Đao (giờ đã là Pháp Bảo Trung Phẩm) xuất hiện trên tay hắn, tỏa ra ma khí đen kịt và huyết quang rực rỡ, áp chế toàn bộ binh khí trong đại sảnh khiến chúng rung lên bần bật.
"Pháp Bảo Trung Phẩm?!" Một vị trưởng lão thốt lên thất thanh.
Trần Phong bước tới, lưỡi đao kéo lê trên sàn đá, tạo ra những tia lửa.
"Ta không có nhiều kiên nhẫn. Ba giây. Quỳ, hoặc chết."
"Một."
Cơ Bá Thiên nhìn thanh đao, rồi nhìn vào đôi mắt dị sắc lạnh lùng của Trần Phong. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng, kẻ trước mặt này là một con quái vật thực sự, giết người không chớp mắt. Chống cự chỉ có con đường chết.
"Hai."
Trần Phong giơ đao lên. Sát khí ngưng tụ thành thực thể, biến không gian xung quanh hắn thành ảo ảnh biển máu.
"Ta... Ta phục!"
Cơ Bá Thiên quỳ rụp xuống, dập đầu sát đất. "Tham kiến... Chủ nhân!"
Thấy Môn chủ đã quỳ, Cơ Vô Song và toàn bộ trưởng lão, đệ tử trong đại sảnh cũng đồng loạt quỳ xuống, hô vang:
"Tham kiến Chủ nhân!"
Trần Phong thu đao lại, ngồi xuống chiếc ghế gãy nát của Cơ Bá Thiên (dù nó đã hỏng nhưng hắn ngồi lên vẫn toát ra khí thế đế vương).
"Tốt. Người thức thời mới là trang tuấn kiệt."
Hắn ném ra một lọ thuốc.
"Mỗi người một viên Phệ Tâm Đan. Uống đi."
Không ai dám chần chừ. Bọn họ lần lượt chia nhau uống thuốc độc. Từ giờ phút này, mạng sống của họ nằm trong tay Trần Phong.
"Cơ Bá Thiên, ta không quan tâm ngươi quản lý cái môn phái này thế nào. Ta chỉ cần hai thứ: Tài nguyên và sự trung thành tuyệt đối."
"Bây giờ, hãy huy động toàn bộ lực lượng, ngay trong đêm nay tấn công Thiết Cốt Đường. Giết sạch đám phản kháng, thu nạp đám đầu hàng, vơ vét toàn bộ tài sản về đây cho ta."
Cơ Bá Thiên nghe vậy thì mắt sáng lên. Dù bị khống chế, nhưng tham vọng bành trướng của hắn vẫn còn. Có chỗ dựa vững chắc này, việc nuốt trọn Thiết Cốt Đường dễ như trở bàn tay.
"Tuân lệnh Chủ nhân! Thuộc hạ sẽ làm ngay!"
Mật thất Huyết Y Môn.
Sau khi giao việc cho cha con Cơ gia, Trần Phong bước vào mật thất tốt nhất của tông môn, bắt đầu quá trình bế quan.
Hắn bày ra trước mặt toàn bộ chiến lợi phẩm thu được từ Mộ Kiếm Cổ: Túi trữ vật của Thiết Thủ, Kiếm Tâm Thảo, và đặc biệt là một lượng lớn Linh Thạch.
"Trước tiên, nâng cao cảnh giới."
Trần Phong cầm lấy những cây Kiếm Tâm Thảo đỏ rực. Đây là loại thảo dược hiếm có tác dụng tôi luyện linh hồn và ngộ tính kiếm đạo.
Hắn bỏ vào miệng nhai nát.
"Vù..."
Một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng lên não bộ. Trong thức hải của Trần Phong, hình ảnh của hàng vạn thanh kiếm gãy hiện ra, xoay tròn, cắt nát những tạp niệm.
Linh hồn của hắn vốn đã mạnh mẽ nhờ Sưu Hồn Đại Pháp và Ma Đồng, nay được Kiếm Tâm Thảo bồi bổ, trở nên cô đặc và sắc bén hơn. Thần thức của hắn mở rộng ra, bao trùm phạm vi mười dặm xung quanh (gấp đôi Trúc Cơ sơ kỳ bình thường).
"Vạn Cổ Ma Kinh - Tầng 4: Luyện Hồn!"
Hệ thống tự động vận hành, giúp hắn hấp thụ dược lực triệt để.
Hai ngày trôi qua.
Khi Trần Phong mở mắt ra, trong đôi mắt hắn dường như có hai thanh kiếm nhỏ xíu đang bơi lội.
"Linh hồn đã đạt đến ngưỡng Trúc Cơ hậu kỳ. Giờ thì đến lượt Chân Nguyên."
Hắn lôi ra đống Linh Thạch và đan dược cướp được, bắt đầu cắn nuốt điên cuồng như cá voi hút nước. Thôn Thiên Ma Cốt hoạt động hết công suất, biến mọi năng lượng thành Ma Nguyên tinh thuần đổ vào Trúc Cơ Linh Đài trong đan điền.
Đài sen đen trong đan điền xoay tròn, cánh sen thứ mười bắt đầu hình thành.
"Bùm!"
Một chấn động nhỏ vang lên.
Trúc Cơ Cảnh - Tầng 2 (Sơ kỳ đỉnh phong)!
Dù chỉ tăng một tiểu cảnh giới, nhưng nhờ nền tảng thâm hậu của Nửa bước Trúc Cơ trước đó và sự trợ giúp của Pháp Bảo Trung Phẩm, chiến lực của Trần Phong hiện tại đủ sức nghiền nát Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí có thể giao đấu vài chiêu với Trúc Cơ viên mãn (Giả Đan).
"Vẫn còn chậm." Trần Phong cau mày. Hắn biết kẻ thù của hắn không chỉ dừng lại ở Hỗn Loạn Chi Vực. Hoàng thất Đại Chu, hay thậm chí những tông môn ẩn thế khác mạnh hơn Thiên Kiếm Tông, sớm muộn gì cũng tìm đến.
"Hệ thống, kiểm tra nhiệm vụ tiếp theo."
"Đinh! Nhiệm vụ nhánh: 'Thống Nhất Hỗn Loạn Chi Vực'." "Mục tiêu: Tiêu diệt hoặc thu phục 3 thế lực lớn nhất: Thiết Cốt Đường (Đã hoàn thành), Huyết Y Môn (Đã hoàn thành), và Ám Ảnh Lâu." "Phần thưởng: 20.000 điểm Sát Lục + Mảnh vỡ thứ hai của Ma Binh."
"Ám Ảnh Lâu?" Trần Phong nhớ lại cái tên này. Đây là tổ chức sát thủ bí ẩn nhất vùng đất này, chuyên buôn bán tin tức và mạng người.
"Được rồi. Mục tiêu tiếp theo đã rõ."
Đêm hôm đó. Tại địa bàn cũ của Thiết Cốt Đường.
Lửa cháy ngút trời. Tiếng la giết vang vọng khắp sơn trại.
Cơ Bá Thiên dẫn theo toàn bộ tinh nhuệ của Huyết Y Môn, được trang bị vũ khí mới (từ kho của Trần Phong thải ra), tấn công bất ngờ vào đại bản doanh Thiết Cốt Đường.
Không có Thiết Thủ, Thiết Cốt Đường như rắn mất đầu, nhanh chóng vỡ trận.
"Đầu hàng không giết!" Cơ Bá Thiên gầm lên, tay xé xác một tên trưởng lão ngoan cố.
Chỉ trong một đêm, thế lực từng ngang hàng với Huyết Y Môn đã bị xóa sổ. Cờ hiệu của Huyết Y Môn được cắm lên đỉnh núi, đánh dấu sự ra đời của một bá chủ mới ở khu vực phía Nam.
Nhưng không ai biết rằng, người thực sự đứng sau chiến thắng này đang ngồi trên đỉnh núi cao nhất, lặng lẽ quan sát biển lửa bên dưới, tay nâng chén rượu, ánh mắt nhìn về phương xa.
Cùng lúc đó. Tại biên giới Hỗn Loạn Chi Vực.
Một chiếc xe ngựa xa hoa, được kéo bởi bốn con Bạch Ngọc Mã (Ngựa có cánh), đang bay lướt trên bầu trời đêm. Trên thân xe có khắc hình rồng vàng năm móng - Biểu tượng của Hoàng thất Đại Chu.
Bên trong xe, một lão thái giám mặc áo bào tím đang nhắm mắt dưỡng thần. Đối diện lão là một nam tử trẻ tuổi mặc giáp vàng, khí vũ hiên ngang.
"Lý công công, chúng ta sắp đến nơi rồi. Theo tin tức từ 'Thiên Nhãn', kẻ hủy diệt Thiên Kiếm Tông đã trốn vào vùng đất này." Nam tử trẻ tuổi nói.
Lão thái giám mở mắt, đôi mắt đục ngầu nhưng lóe lên tia sáng sắc bén như kim châm.
"Tam Hoàng Tử, lần này Bệ Hạ phái ngài đi, không chỉ là để bắt một tên tội phạm. Thiên Kiếm Tông bị diệt, cán cân quyền lực ở biên giới bị phá vỡ. Ngài cần nhân cơ hội này thu phục các thế lực ở đây, biến Hỗn Loạn Chi Vực thành sân sau của Hoàng thất."
"Còn tên Tu La kia..." Lão thái giám cười khẩy, giọng the thé. "Nghe đồn hắn có tà công thôn phệ và vũ khí hút máu. Đó có thể là manh mối về Thôn Thiên Ma Đế trong truyền thuyết. Nếu bắt sống được hắn, công lao của ngài sẽ vượt qua Thái Tử."
Tam Hoàng Tử mắt sáng lên: "Ta hiểu rồi. Dù hắn là Ma hay Thần, rơi vào tay Đại Chu Hoàng Tộc, hắn chỉ có con đường chết."
"Truyền lệnh xuống! Phong tỏa biên giới. Phái 'Kim Long Vệ' thâm nhập vào Hỗn Loạn Chi Vực. Ta muốn biết từng cử động của mọi thế lực ở đây."
Chiếc xe ngựa xé gió lao đi, mang theo cơn bão táp từ Hoàng Thành, sắp sửa đổ bộ xuống đầu Trần Phong.
Sáng hôm sau. Tại Tổng đàn Huyết Y Môn.
Trần Phong vừa xuất quan. Cơ Vô Song đã đợi sẵn ở cửa, vẻ mặt cung kính nhưng có chút lo lắng.
"Chủ nhân, nhiệm vụ hoàn thành. Thiết Cốt Đường đã bị sáp nhập. Tuy nhiên..."
"Tuy nhiên cái gì?"
"Có một vị khách không mời mà đến. Hắn tự xưng là Sứ giả của Ám Ảnh Lâu, muốn gặp người đứng đầu thực sự của Huyết Y Môn."
Trần Phong nhướng mày. Ám Ảnh Lâu tự tìm đến cửa?
"Thú vị. Dẫn hắn vào."
Tại đại sảnh.
Một người đàn ông toàn thân trùm áo choàng xám, đeo mặt nạ trắng trơn không có ngũ quan, đang đứng đợi. Khí tức của hắn thu liễm hoàn toàn, giống như một cái bóng vô hình.
Khi Trần Phong bước vào và ngồi lên ghế chủ tọa, người đàn ông kia khẽ cúi đầu, giọng nói không phân biệt nam nữ vang lên:
"Chúc mừng Huyết Y Môn đã thống nhất phía Nam. Ám Ảnh Lâu chủ chúng tôi có lời mời. Đêm nay, tại 'Tửu Lầu Vô Danh' ở trung tâm Hỗn Loạn Chi Vực, sẽ có một cuộc họp kín của các ông trùm. Ngài có dám đến không?"
Trần Phong nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ trắng. Ma Đồng của hắn nhìn thấy bên dưới lớp áo choàng đó không phải là cơ thể bằng da thịt, mà là một con rối gỗ!
"Thuật Khôi Lỗi (Rối) cao cấp?" Trần Phong cười nhạt. "Lâu chủ của các ngươi cũng cẩn thận đấy, chỉ dám phái một con rối đến."
Người đàn ông áo xám không phủ nhận, chỉ đưa ra một tấm thẻ bài màu đen: "Đây là vé vào cửa. Lâu chủ nói rằng, ngài ấy có thông tin về 'người mà ngài đang chờ đợi'. Ví dụ như... người của Hoàng thất Đại Chu."
Đồng tử Trần Phong co rút lại. Tin tức lan nhanh thật. Ám Ảnh Lâu quả nhiên danh bất hư truyền.
"Được. Nói với chủ của ngươi, ta sẽ đến."
Người đàn ông áo xám cúi chào rồi tan biến thành một làn khói trắng.
Trần Phong cầm tấm thẻ bài đen trên tay, xoay nhẹ.
"Hoàng thất đã đến rồi sao? Cuộc chơi bắt đầu lớn hơn rồi đấy."
Hắn đứng dậy, tà áo đen tung bay.
"Vô Song, chuẩn bị ngựa. Đêm nay chúng ta đi dự tiệc."
Chúc cả đọc truyện vui vẻ.
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:
Vietcombank: 1031057342 ( Nguyễn Hữu Hải )
Mỗi sự đóng góp của mọi người chính là nguồn động lực to lớn để em kiên trì và hoàn thành VẠN CỔ ĐỆ NHẤT SÁT THẦN một cách trọn vẹn nhất.
Xin chân thành cảm ơn!