Vạn Cổ Đệ Nhất Sát Thần
Chương 23 Dạ Yến Tử Thần – Hoàng Quyền Đối Đầu Ma Đạo Mới
Thành Vô Danh - Trung tâm Hỗn Loạn Chi Vực.
Thành Vô Danh được mệnh danh là trái tim đen của vùng đất hỗn loạn này. Nơi đây không có tường thành bao quanh, cũng không có lính gác, nhưng lại tồn tại một luật lệ bất thành văn: "Trong thành cấm giết chóc, ra khỏi thành sống chết mặc bay."
Lý do cho sự yên bình giả tạo này là bởi tòa thành được trấn giữ bởi Ám Ảnh Lâu - tổ chức nắm giữ mạng lưới tình báo và sát thủ đáng sợ nhất.
Đêm nay, Tửu Lầu Vô Danh - tòa kiến trúc cao bảy tầng lộng lẫy nhất thành - đèn đuốc sáng trưng, nhưng không khí lại tĩnh lặng đến rợn người. Toàn bộ khách khứa đã bị đuổi đi hết, chỉ để phục vụ cho một cuộc gặp mặt bí mật của những ông trùm.
"Cộc... Cộc..."
Tiếng vó ngựa vang lên trên con đường lát đá xanh. Cơ Vô Song cưỡi con Huyết Báo, đi bên cạnh là một cỗ xe ngựa màu đen tuyền đơn giản nhưng toát lên vẻ u ám.
"Chủ nhân, đến nơi rồi." Cơ Vô Song khẽ nói, ánh mắt cảnh giác quét nhìn những bóng đen đang ẩn nấp trên các mái nhà xung quanh.
Cửa xe mở ra. Trần Phong bước xuống. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen thêu chỉ bạc, mái tóc đen (đã ngụy trang) được búi gọn gàng, khuôn mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Nhưng những kẻ nhạy cảm đều có thể ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng toát ra từ người hắn - mùi máu của hàng vạn sinh linh đã ngã xuống dưới lưỡi đao Tu La.
"Mời vào. Các vị đại nhân đã đợi lâu."
Hai tên sát thủ Ám Ảnh Lâu đeo mặt nạ trắng cúi người, mở cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo.
Trần Phong nhếch mép, bước thẳng vào trong, không hề e ngại. Cơ Vô Song hít sâu một hơi, trấn an nhịp tim đang đập nhanh, rồi bước theo sau.
Tầng 7 - Phòng VIP "Thiên Hạ Vô Song".
Căn phòng rộng lớn được bài trí xa hoa, giữa phòng đặt một chiếc bàn tròn khổng lồ bằng ngọc thạch. Ngồi quanh bàn là ba bóng người với khí thế bức người.
Người thứ nhất là một lão già gầy gò, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây khô, trên vai đậu một con quạ đen mắt đỏ. Đây là Độc Cô Lão Quái - Cốc chủ của Độc Hoa Cốc, Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong, nổi tiếng với khả năng dùng độc giết người vô hình.
Người thứ hai là một gã tráng hán để trần nửa thân trên, cơ bắp cuồn cuộn xăm hình đầu sư tử. Hắn là Cuồng Sư - Bang chủ Cuồng Sư Bang, Trúc Cơ trung kỳ, kẻ thống trị khu vực phía Bắc bằng nắm đấm.
Người thứ ba ngồi ở vị trí chủ tọa, toàn thân trùm trong áo choàng xám, đeo mặt nạ trắng trơn. Chính là Ám Ảnh Lâu Chủ (hoặc ít nhất là kẻ đại diện).
Khi Trần Phong bước vào, ba ánh mắt sắc bén đồng loạt phóng tới như muốn xuyên thủng tâm can hắn.
"Hừ, tưởng là nhân vật ba đầu sáu tay nào, hóa ra chỉ là một tên nhãi ranh miệng còn hôi sữa." Cuồng Sư cười khẩy, đập tay xuống bàn làm chén rượu nảy lên. "Cơ Vô Song, Huyết Y Môn các ngươi xuống dốc đến mức để một thằng ranh con làm chủ sao?"
Cơ Vô Song định lên tiếng, nhưng Trần Phong đã giơ tay ngăn lại. Hắn thong thả kéo ghế ngồi xuống đối diện Ám Ảnh Lâu Chủ, hoàn toàn phớt lờ Cuồng Sư.
"Ta đến đây không phải để nghe chó sủa." Trần Phong nói, giọng bình thản. "Ám Ảnh Lâu Chủ, ngươi nói có tin tức về 'người ta đang chờ đợi'. Họ đâu?"
"Mày bảo ai là chó?!" Cuồng Sư giận tím mặt, định đứng dậy.
"Ngồi xuống!" Ám Ảnh Lâu Chủ bỗng lên tiếng, giọng nói khàn khàn đầy uy lực. "Cuồng Sư, đây là khách quý. Đừng để ta phải nhắc lại quy tắc của Tửu Lầu."
Cuồng Sư hừ lạnh, miễn cưỡng ngồi xuống nhưng đôi mắt vẫn găm vào Trần Phong đầy sát khí.
Ám Ảnh Lâu Chủ quay sang nhìn Trần Phong: "Tu La các hạ quả nhiên khí độ bất phàm. Diệt Thiên Kiếm Tông, nuốt trọn Thiết Cốt Đường, tuổi trẻ tài cao. Tuy nhiên..."
Hắn ngừng lại một chút, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
"... Hỗn Loạn Chi Vực sắp có biến lớn. Đại Chu Hoàng Triều đã để mắt tới nơi này. Hôm nay ta mời các vị đến đây, là để bàn một con đường sống cho tất cả chúng ta."
"Đường sống?" Độc Cô Lão Quái cười khàn khàn. "Hoàng thất Đại Chu luôn coi chúng ta là cái gai trong mắt. Bọn chúng sẽ cho chúng ta đường sống sao?"
"Có." Ám Ảnh Lâu Chủ gật đầu. "Nếu chúng ta chịu quy thuận."
"Quy thuận?" Cả Cơ Vô Song và hai ông trùm kia đều biến sắc.
"Đúng vậy."
Một giọng nói kiêu ngạo, lảnh lót vang lên từ phía sau tấm bình phong lụa thêu hình rồng vàng.
"Rầm!"
Tấm bình phong bị chưởng khí đánh tan. Hai bóng người bước ra.
Một nam tử trẻ tuổi mặc giáp vàng, đầu đội mũ miện, phong thái vương giả, ánh mắt nhìn đám người trong phòng như nhìn lũ sâu kiến. Bên cạnh hắn là một lão thái giám già nua, lưng còng, nhưng khí tức tỏa ra lại thâm sâu khó lường.
"Tam Hoàng Tử - Lý Thiên Hành!" Cơ Vô Song thốt lên, mặt cắt không còn giọt máu.
Lý Thiên Hành bước tới, Ám Ảnh Lâu Chủ lập tức đứng dậy, cung kính nhường ghế chủ tọa rồi lui sang một bên đứng như một tên nô tài.
Hóa ra Ám Ảnh Lâu từ lâu đã là tay sai của Hoàng thất!
Lý Thiên Hành ngồi xuống, quét mắt nhìn một lượt.
"Bổn Hoàng tử phụng mệnh Phụ hoàng đến tiếp quản Hỗn Loạn Chi Vực. Các ngươi đều là những kẻ có chút bản lĩnh. Nếu chịu dâng hiến linh hồn, thề trung thành với ta, ta sẽ phong cho các ngươi làm 'Trấn Thủ Sứ', tiếp tục cai quản địa bàn cũ, thậm chí còn được hưởng tài nguyên của Hoàng thất."
"Còn nếu không..." Hắn cười nhạt, xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên tay. "... thì hôm nay, Tửu Lầu Vô Danh này sẽ là mồ chôn của các ngươi."
Không gian im lặng đến ngột ngạt. Sự xuất hiện của Hoàng thất là điều không ai ngờ tới. Ám Ảnh Lâu đã bán đứng tất cả bọn họ.
"Hừ! Nực cười!"
Cuồng Sư là kẻ đầu tiên phản ứng. Hắn đập bàn đứng dậy, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên. "Lão tử tung hoành ngang dọc bao năm nay, tự do tự tại. Muốn ta làm chó cho triều đình? Nằm mơ đi! Ám Ảnh Lâu Chủ, mày là đồ phản bội! Lão tử đi đây, xem ai cản được ta!"
Hắn quay người định bỏ đi.
"Hỗn xược. Dám vô lễ với Điện hạ."
Lão thái giám đứng bên cạnh Lý Thiên Hành khẽ mở đôi mắt đục ngầu.
"Vút!"
Không ai nhìn thấy lão ra tay. Chỉ thấy một tia sáng bạc lóe lên trong không trung.
Cuồng Sư đang bước đi bỗng nhiên khựng lại. Hắn đưa tay ôm cổ họng, đôi mắt trợn trừng không tin nổi. Máu tươi trào ra qua kẽ tay. Một cây kim thêu hoa nhỏ xíu đã xuyên thủng yết hầu hắn, phá nát khí quản và cắt đứt động mạch chủ.
"Ư... ư..."
Thân hình đồ sộ của Cuồng Sư đổ ập xuống sàn nhà, giãy đành đạch vài cái rồi tắt thở.
Một Trúc Cơ trung kỳ, chết bởi một cây kim!
"Trúc Cơ... Hậu kỳ đỉnh phong... Không, là Giả Đan Cảnh!" Độc Cô Lão Quái run rẩy, con quạ trên vai hắn sợ hãi bay loạn xạ.
Lý Thiên Hành thản nhiên nhìn cái xác, phủi tay như phủi bụi: "Đấy, hậu quả của việc không biết điều. Còn ai muốn đi nữa không?"
Ánh mắt hắn dừng lại ở Độc Cô Lão Quái. Lão già này lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa: "Thảo dân nguyện quy thuận! Nguyện làm trâu ngựa cho Điện hạ!"
"Tốt." Lý Thiên Hành mỉm cười hài lòng, rồi chuyển ánh mắt sang Trần Phong - kẻ duy nhất vẫn ngồi yên trên ghế, thậm chí còn đang rót rượu uống.
"Còn ngươi? Nghe nói ngươi là kẻ mới nổi, diệt Thiết Cốt Đường, thống nhất Huyết Y Môn. Khá lắm."
Lý Thiên Hành đứng dậy, đi đến gần Trần Phong, giọng điệu trịch thượng: "Ta nghe nói ngươi còn là kẻ đã tiêu diệt Thiên Kiếm Tông. Giao ra bí mật về sức mạnh của ngươi, và quỳ xuống liếm giày cho ta. Ta sẽ xem xét cho ngươi một con đường sống."
Trần Phong nhấp một ngụm rượu, đặt chén xuống bàn cái "cạch".
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lý Thiên Hành. Trong đôi mắt đen láy đó bỗng nhiên hiện lên một bông sen đen xoay tròn.
"Lý Thiên Hành, Tam Hoàng Tử của Đại Chu." Trần Phong nói chậm rãi. "Ngươi có biết tại sao ta lại đến đây không?"
"Tại sao?" Lý Thiên Hành nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.
"Bởi vì ta lười đi tìm ngươi." Trần Phong cười, một nụ cười lạnh lẽo thấu xương. "Ngươi tự dâng mình đến cửa, đỡ tốn công ta chạy một chuyến."
"To gan!" Lão thái giám quát lớn, sát khí bùng lên. "Dám ăn nói ngông cuồng trước mặt Điện hạ! Chết!"
Lão thái giám vung tay. Mười cây kim bạc tẩm kịch độc xé gió lao thẳng vào các tử huyệt của Trần Phong.
"Chủ nhân cẩn thận!" Cơ Vô Song hét lên.
Nhưng Trần Phong không hề động đậy.
"Keng! Keng! Keng!"
Mười cây kim dừng lại cách mặt hắn ba tấc, như va phải một bức tường vô hình.
"Cửu U Băng Ma Thể - Hàn Băng Hộ Thể!"
Một lớp băng mỏng trong suốt bao phủ quanh người Trần Phong. Những cây kim bạc bị đông cứng ngay lập tức, rơi lả tả xuống bàn.
"Cái gì?" Lão thái giám kinh ngạc.
Trần Phong đứng dậy. Khí thế trên người hắn thay đổi hoàn toàn. Lớp ngụy trang tan biến, mái tóc đen chuyển sang màu trắng bạc, đôi mắt dị sắc hiện ra. Huyết Ẩm Cuồng Đao xuất hiện trên tay, tỏa ra ma khí ngập trời.
"Hôm nay, ta sẽ dạy cho Hoàng thất các ngươi một bài học: Ở Hỗn Loạn Chi Vực, nắm đấm mới là đạo lý, không phải cái danh Hoàng tử!"
"Giết hắn cho ta! Hắn là Ma Tu!" Lý Thiên Hành lùi lại, hét lớn.
"Rõ!"
Lão thái giám và Ám Ảnh Lâu Chủ (cũng là Trúc Cơ trung kỳ) cùng lao vào tấn công. Độc Cô Lão Quái thấy thế cũng cắn răng, thả ra một làn khói độc màu xanh, đánh lén từ phía sau.
Một mình Trần Phong đấu với ba cao thủ Trúc Cơ!
"Đến hay lắm!"
Trần Phong không hề nao núng. Hắn dậm chân xuống sàn.
"Băng Phong Lĩnh Vực - Khai!"
"Uỳnh!"
Nhiệt độ trong phòng giảm xuống âm độ. Sàn nhà, tường, trần nhà đều đóng băng. Độc Cô Lão Quái vừa thả khói độc thì khói đã bị đông cứng thành sương muối rơi xuống đất.
"Ma Đao - Trảm!"
Trần Phong vung đao. Một đường đao khí đen kịt chém về phía lão thái giám.
Lão thái giám rút ra một thanh nhuyễn kiếm (kiếm mềm) quấn quanh người phòng thủ.
"Keng!"
Thanh nhuyễn kiếm Linh Cấp Thượng Phẩm bị Huyết Ẩm Cuồng Đao (Pháp Bảo Trung Phẩm) chém đứt đôi như sợi bún. Lão thái giám bị dư chấn hất bay, đập vào tường phun máu.
"Pháp Bảo Trung Phẩm!" Lý Thiên Hành nhìn thanh đao trong tay Trần Phong, mắt sáng lên tham lam. "Quả nhiên hắn có đại cơ duyên! Lý công công, dùng 'Kim Long Trận'!"
Lão thái giám lau máu miệng, rút ra một tấm lệnh bài vàng ròng, ném lên không trung.
"Vù vù vù!"
Tấm lệnh bài tỏa ra ánh sáng chói lòa, tạo thành một lồng giam ánh sáng hình rồng bao vây Trần Phong.
"Ha ha ha! Đây là trận pháp Hoàng gia, chuyên dùng để bắt giữ tu sĩ. Ở trong đó, linh lực của ngươi sẽ bị phong ấn!" Lý Thiên Hành cười đắc ý.
Trần Phong cảm thấy chân nguyên trong cơ thể bị trì trệ. Nhưng hắn không hoảng loạn.
"Phong ấn linh lực? Các ngươi quên ta là ai sao?"
Hắn cắm đao xuống đất.
"Thôn Thiên Ma Cốt - Nghịch Chuyển!"
Cơ thể Trần Phong biến thành một lỗ đen. Thay vì bị phong ấn, hắn bắt đầu hút năng lượng của trận pháp!
Con rồng ánh sáng gầm thét đau đớn, cơ thể nó bị xé nhỏ và hút vào người Trần Phong.
"Cái quái gì thế này? Hắn hút cả trận pháp?" Lão thái giám kinh hoàng tột độ. "Điện hạ! Chạy mau! Kẻ này không thể đối phó!"
"Chạy?" Trần Phong ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lý Thiên Hành. "Đã vào tiệc rồi thì đừng hòng về sớm."
"Hắc Liên Diệt Thế!"
Ấn ký trên trán hắn lóe sáng. Một đóa sen đen khổng lồ nở ra giữa phòng, phá tan trần nhà, đâm thủng cả bảy tầng lầu của Tửu Lầu Vô Danh.
"BÙM!"
Một vụ nổ năng lượng kinh hoàng. Tửu Lầu Vô Danh sụp đổ trong nháy mắt.
Bụi mù mịt.
Khi khói tan, giữa đống đổ nát, Trần Phong đứng sừng sững, tay xách cổ áo lão thái giám đang thoi thóp.
Ám Ảnh Lâu Chủ đã biến mất (có lẽ đã dùng bí thuật bỏ trốn). Độc Cô Lão Quái thì bị đè bẹp dưới tảng đá, chết không nhắm mắt.
Lý Thiên Hành nằm dưới đất, bộ giáp vàng rách nát, mặt mày lấm lem, run rẩy nhìn Trần Phong.
"Ngươi... ngươi không được giết ta... Ta là Hoàng tử... Phụ hoàng ta là Nguyên Anh Lão Tổ..."
Trần Phong bóp nát cổ lão thái giám, ném xác sang một bên. Hắn bước tới gần Lý Thiên Hành, ngồi xổm xuống.
"Nguyên Anh Lão Tổ sao? Nghe cũng dọa người đấy."
Trần Phong vỗ vỗ vào mặt vị Hoàng tử cao quý.
"Nhưng Phụ hoàng ngươi ở xa lắm. Còn đao của ta thì ở ngay đây."
"Ta sẽ không giết ngươi ngay đâu. Ngươi còn giá trị lợi dụng."
Trần Phong điểm huyệt phong ấn tu vi của Lý Thiên Hành, rồi ném hắn cho Cơ Vô Song (người may mắn nấp sau lưng Trần Phong nên không bị thương).
"Trói hắn lại. Treo lên cổng thành Huyết Y Môn."
"Chủ nhân... ngài định..." Cơ Vô Song run rẩy, không dám tưởng tượng hậu quả.
"Ta muốn gửi một thông điệp cho Đại Chu Hoàng Đế."
Trần Phong đứng dậy, nhìn về hướng Hoàng thành xa xôi.
"Rằng Hỗn Loạn Chi Vực này bây giờ là của ta. Kẻ nào muốn bước vào, phải bước qua xác con trai hắn trước."
Đêm hôm đó, lá cờ của Huyết Y Môn (giờ đã đổi thành hình Hắc Liên) tung bay trên đống đổ nát của Tửu Lầu Vô Danh. Hỗn Loạn Chi Vực chính thức đổi chủ. Và cuộc chiến tranh toàn diện với một Đế Quốc hùng mạnh nhất đại lục, đã được châm ngòi bởi sự ngông cuồng của Sát Thần.