Trêu chọc
Chương 7
9
Tôi thực sự không thể nghĩ ra nhiều cách để trở nên lãng mạn.
Nhưng tôi nhớ cô ấy nói cô ấy thích xem pháo hoa.
Tôi thuê người đốt pháo hoa.
Cô ấy nói sẵn sàng già đi cùng tôi.
Chiếc nhẫn vừa vặn với tay của cô ấy.
Tôi vẫn nhớ tôi đã đo lường tay cô ấy cẩn thận như thế nào khi cô ấy đang ngủ.
Được rồi được rồi.
Cô ấy vẫn luôn ở đó.
Phiên ngoại: trước và sau khi kết hôn
Tôi chưa bao giờ thấy Trần Sóc lo lắng như vậy.
Ngay cả khi anh được nhà trường mời quay lại trường cũ để phát biểu, anh vẫn luôn tỏ ra bình tĩnh.
Lúc này, anh đã thử không dưới mười bộ vest trước tủ quần áo.
"Bạn học Trần Sóc, anh nhanh lên đi, em đợi lâu đến mức héo mòn rồi."
"Em yêu, em thấy bộ này thế nào?"
"Ôi trời, đâu phải anh chưa từng gặp mẹ em."
"Không, lần này thân phận của anh khác."
Tôi nghiêm túc nhìn anh:
"Thật đấy, anh chọn bộ này đi, bộ này trông anh có vẻ quyến rũ hơn."
Trần Sóc vuốt thẳng cổ áo, nghiêng qua nghiêng lại trước gương.
"Em chắc chứ?"
"Chắc chắn một trăm phần trăm."
"Được."
Mẹ tôi không mấy ngạc nhiên khi nhìn thấy anh, bà nắm tay anh rồi kéo anh về nhà.
"Đều là hàng xóm cả, sau này chúng ta vẫn là người một nhà, con mang theo quà làm gì chứ?"
“Dì ơi, đây là bổn phận của cháu mà.”
"Dì cái gì mà dì? Gọi mẹ."
"Mẹ ạ."