Trêu chọc

Chương 4

15

 

"Dì ơi, cháu tới rồi ạ."

 

"À, Khanh Khanh đấy à."

 

Mẹ Trần đang nằm trên giường bệnh, vẻ mặt hiền hậu nhìn tôi.

 

Một lúc sau, y tá đưa bà đi khám.

 

Trần Sóc đang gọt táo ở bên giường, ngón tay thon dài lướt nhẹ nhàng.

 

Thấy tôi ngồi xuống, anh cắt một miếng táo nhét vào miệng tôi.

 

Tôi giận dữ liếc nhìn anh, lấy bài tập ra viết, ngồi vào chiếc bàn nhỏ trong phòng bệnh, không biết từ lúc nào Tràn Sóc đã ngồi bên cạnh, mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng bao trùm lấy tôi, khiến tôi có chút bất an.

 

“Bước này sai rồi.” Trần Sóc gõ vào đầu tôi.

 

Tôi tỉnh táo lại và lấy bút xóa băng dính ra để sửa lại.

 

"Cô giáo Diệp đang suy nghĩ gì vậy?"

 

Tôi đỏ mặt không nói gì.

 

“Không phải là em đang nghĩ đến anh chứ?”

 

Tôi huých khuỷu tay vào người anh.

 

"Học hành cho tốt."

 

Trần Sóc bị dính chưởng, đau đớn nói: "Diệp Khanh Khanh, em mưu s.á.t chồng."

 

Điện thoại di động của Trần Sóc trên bàn chợt rung lên, tôi nhìn qua, nhưng Trần Sóc đã lấy điện thoại đi trước.

 

Tôi loáng thoáng nghe được câu thẻ ngân hàng đã nhận được 50.000 nhân dân tệ.

 

Với số tiền lớn như vậy phải chăng là một hình thức lừa đảo mới?

 

Trên đường về nhà, Trần Sóc một tay xách cặp sách màu hồng của tôi, một tay nắm tay tôi.

 

Bàn tay của anh ấy rộng và chắc khỏe, khi nắm tay anh ấy, tôi cảm thấy rất an tâm. Anh ấy luôn thích vuốt ve bàn tay tôi một cách cẩn thận khi nắm tay.

 

Tôi nhìn anh rồi nhìn về phía trước.

 

Trần Sóc nghiêng đầu nhìn sang.

 

"Muốn nói gì thì cứ nói đi."

 

Tôi nhìn anh rồi ngập ngừng nói:

 

“Trần Sóc, gần đây anh làm việc bán thời gian à?”

 

"Gần đây có rất nhiều vụ lừa đảo, vì vậy anh phải cẩn thận đấy." Tôi tự nhủ.

 

Trần Sóc khẽ bật cười và dừng bước.

 

Anh nghiêng người và từ từ đến gần tôi, áp trán vào trán tôi. Đột nhiên, lông mi của anh hiện rõ. Tôi nhìn vào mắt anh và dường như thấy mình bối rối trong mắt anh.

 

“Bạn học Diệp đừng lo lắng, thu nhập của anh là hợp pháp, chính đáng, anh còn để tiết kiệm để cưới vợ.”

 

Hơi thở của anh ấy quá gần, tiếng nhịp tim của anh ấy làm gián đoạn ý thức của tôi, tôi không nhịn được, hơi ngẩng đầu lên và áp môi mình vào môi anh ấy.

 

Anh ôm đầu tôi và hôn sâu hơn.

 

"Diệp Khanh Khanh, từ giờ em không thể rời xa anh đâu."

16

 

Tin tức Trương Thiến thôi học được lan truyền nhanh chóng. Một số người cho rằng cô ta đã bỏ trốn cùng người bao dưỡng, trong khi những người khác cho rằng cô ta không thể xoay sở ở đây nên đã chuyển trường.

 

Tôi xoay cây bút trên tay mà vẫn cảm thấy sợ hãi khi nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó.

 

Kết quả sẽ ra sao nếu Trần Sóc không đến kịp lúc…

 

Tôi không dám nghĩ về nó.

 

"Diệp Tử, cậu biết không? Mình nghe nói gần đây Trần Sóc rất thân thiết với Tống Kiên, ông trùm ở khu vực chúng ta."

 

Tống Kiến, ông trùm huyền thoại của khu vực này, một người đàn ông trong giang hồ, suốt ngày luôn có một đám người la cà lêu lổng đi theo phía sau anh ta. Anh ta luôn thích xen vào việc của người khác và không bao giờ chống mắt nhìn kẻ hèn bắt nạt người già yếu đuối, ốm yếu và tàn tật. Anh ta thường xuyên đánh nhau với những tên xã hội đen thích gây khó dễ cho người khác. Anh ta quả là một người có khí chất.

 

Nhưng tại sao Trần Sóc lại đi theo anh ta?

 

“Cậu nghe thấy điều đó ở đâu thế?”

 

"Tin tức đã lan truyền rộng rãi trên Tieba rồi mà, cậu tìm thử xem."

 

Đường Di lấy điện thoại ra và cho tôi xem những bức ảnh.

 

Trong ảnh, tay Trần Sóc nhàn nhã đặt lên lưng ghế bên cạnh, chiếc khuyên tai màu đen trên vành tai vô cùng bắt mắt, điếu thuốc cầm trên tay còn sót lại màu đỏ tươi.

 

Anh quay đầu lại và nói đùa với Tống Kiên.

 

Bên dưới có rất nhiều bức ảnh của Trần Sóc và Tống Kiên. Ngoài ra còn có bức ảnh của Trần Sóc và một cô gái tóc đỏ, hai người dựa gần vào nhau trông rất thân mặt, cúi đầu không biết đang nói chuyện gì.

 

Tôi hơi hoảng hốt khi nhìn vào những bức ảnh này, nhưng tôi vẫn cố gắng học hết tiết học buổi chiều một cách nghiêm túc.

 

Yêu đương thực sự có thể ảnh hưởng đến việc học của bạn nếu bạn không cẩn thận.

 

Tôi vừa thở dài nhìn bầu trời vừa bước về nhà.

 

Tôi cúi đầu gửi tin nhắn cho Trần Sóc.

 

“Hôm nay em không đến bệnh viện đâu.”

 

"Có chuyện gì thế?"

 

Tôi dừng lại, nghĩ đến việc tối nay ở nhà được ăn bánh bao, rồi đáp:

 

“Mẹ bảo em về nhà làm bánh bao.”

 

"Được."

 

Về đến nhà, nữ sĩ Trần đã làm rất nhiều bánh bao nên không đến lượt tôi phải đụng tay vào.

 

Sau khi dùng bữa thịnh soạn xong, nữ sĩ Trần giơ lên một chiếc túi cách nhiệt.

 

"Cái này là cho mẹ Trần Sóc và Trần Sóc, lát nữa con đưa cho bọn họ đi."

 

Tôi muốn từ chối nhưng khi nhìn vào ánh mắt của nữ sĩ Trần.

 

Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn nói: “Tuân lệnh.”

 

Lúc tôi đến bệnh viện, chỉ có mẹ Trần ở một mình trong phòng.

 

"Khanh Khanh tới rồi à, Trần Sóc vừa mới rời đi, nó nói muốn về nhà."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận