Trêu chọc

Chương 2

6

 

"Giới thiệu với các em một chút, đây là học sinh mới chuyển đến lớp chúng ta."

 

Mái tóc của nam sinh được cắt ngắn gọn gàng và chiếc ba lô đeo lỏng lẻo trên vai.

 

"Xin chào mọi người, tôi tên là Trần Sóc."

 

Người phía dưới xì xào: “Trần Sóc bị giáng cấp à?”

 

"Nghe nói trước đây bị phạt, hối cải muốn thay đổi bản thân nên tự nguyện bị giáng cấp khiến giáo viên rất kinh ngạc."

 

Bạn học ngồi phía trước quay xuống nhìn tôi và hỏi: "Không phải cậu quen Trần Sóc à?"

 

"Là rất quen." Trần Sóc chiếc ghế trống bên cạnh tôi và ngồi xuống.

 

Quay lại nhìn tôi: "Em nghĩ sao? Bạn học Diệp."

 

Bạn học ngồi ở bàn phía trước nhìn chúng tôi với vẻ mặt ngơ ngác, tôi vội xua tay nói: “Bọn mình chỉ mới biết nhau thôi.”

 

Ngay từ buổi học đầu tiên, Trần Sóc đã trùm áo khoác lên đầu ngủ, không có dấu hiệu hối cải.

 

Tan học, chỉ có Trần Sóc là người duy nhất chưa nộp bài tập về nhà.

 

Tôi chọc anh.

 

Anh cau mày nhìn tôi: “Sao thế?”

 

“Anh vẫn chưa nộp bài tập tiếng Anh.”

 

"Tôi không làm."

 

"Vậy anh làm luôn đi, em sẽ đợi anh."

 

Anh sững sờ một lúc, không ngờ tôi lại nói như vậy.

 

Anh chậm rãi lấy vở bài tập ra và nói: "Vậy bạn học Diệp đợi một lát."

 

Đợi một chút, anh ấy có thể hoàn thành bài tập về nhà trong mười phút trong khi người khác phải mất nửa giờ mới hoàn thành.

 

“Viết như vậy sẽ bị giáo viên phạt đấy.”

 

"Không sao." Anh đứng dậy, cầm cặp sách của tôi và bước ra ngoài.

 

"Đi thôi, đưa em về nhà."

 

Ngày hôm sau Trần Sóc không bị chép phạt, nhưng trước khi chuông reo một phút, giáo viên tiếng Anh đột nhiên lên tiếng:

 

"Khanh Khanh, Trần Sóc mới chuyển đến, nền tảng tiếng Anh của em ấy chưa chắc, em hãy giúp đỡ em ấy nhiều hơn nhé."

 

"Vâng ạ, thưa cô."

 

Tôi quay đầu lại, Trần Sóc nhìn tôi với nụ cười trên môi.

 

"Nhìn gì mà nhìn, tất cả là lỗi của anh đấy."

 

Anh chắp hai tay ra sau đầu nói: "Đúng vậy, đều là lỗi của tôi, từ nay về sau giao cho cô giáo Diệp."

 

Vì vậy tôi bắt đầu dạy kèm cho Trần Sóc mỗi ngày sau giờ học.

 

"Tại sao anh lại không điền vào chỗ trống này?"

 

"Không biết điền."

 

“Anh nhìn đằng trước có từ gợi ý, chỗ này điền từ so sánh, hiểu không?”

 

Tôi ngước lên nhìn anh và nhận ra anh đang ở rất gần tôi, nếu tôi hơi ngẩng đầu lên là vừa vặn đụng phải chóp mũi của anh.

 

Tai tôi chợt nóng bừng.

 

"Anh tránh xa em một chút đi."

 

Kết quả là anh ấy tiến lại gần hơn: "Như vậy sao?"

 

"Cô giáo Diệp, em đỏ mặt."

 

Tôi chộp lấy tờ giấy áp vào mặt anh: “Học tập cho tốt đi!”

 

"Tuân lệnh!"

7

 

Vết thương đang dần thuyên giảm, dường như tôi không còn lý do gì để đi ké xe của Trần Sóc nữa.

 

Một buổi sáng khác, tôi đi bộ đến chỗ xe đạp của Trần Sóc nhưng không leo lên.

 

"Đứng đó làm gì thế? Lên xe đi."

 

"Trần Sóc, vết thương của em hình như đã khỏi rồi."

 

"Tôi không quen không có người ngồi ở ghế sau. Lên xe đi."

 

Tôi ngồi ở ghế sau và ôm eo anh theo thói quen.

 

Đi vào khuôn viên trường như mọi khi.

 

Cảnh này thu hút rất nhiều sự chú ý của nhiều người, nhưng điều gì đến rồi sẽ đến.

 

Chúng tôi bị gọi lên văn phòng uống chè.

 

Chủ nhiệm Trương đập tách trà: “Thầy giáng cấp em và em đã hứa sẽ cải tạo?! Ấy thế mà trong trường lại nổi lên tin đồn em và Diệp Khanh Khanh yêu nhau, có phải là sự thật không?”

 

"Đúng."

 

"Không phải ạ."

 

Hai giọng nói đồng thời vang lên, tôi trừng mắt nhìn Trần Sóc rồi ra hiệu cho anh không được nói nhảm.

 

Anh vẫn mỉm cười.

 

Chủ nhiệm Trương nhấp một ngụm trà nói: “Nam nữ bình thường cũng có thể hòa hợp, nhưng không được vượt quá giới hạn. Nghe nói giáo viên tiếng Anh của em sắp xếp cho em làm gia sư cho Trần Sóc?”

 

"Vâng ạ."

 

"Cố mà học và đừng làm trì hoãn việc học, đặc biệt là em đấy - Trần Sóc, đừng lôi kéo học sinh giỏi vào con đường xấu, em có nghe thấy không?"

Bạn cần đăng nhập để bình luận