Trêu chọc

Chương 1

1

 

Tôi đã thích trùm trường được ba tháng. Để kích thích anh ấy, tôi lấy hết can đảm để tỏ tình với nam thần.

 

"Em...em thích anh" Tôi ngập ngừng nói với Thẩm Diên.

 

"Anh cũng..." Anh đang nói được nửa câu.

 

Tôi bỗng cảm thấy một lực kéo rất mạnh, và tôi bị kéo vào một cái ôm, sau đó là một cái chạm nhẹ vào môi tôi.

 

"Xin lỗi, gần đây bạn gái tôi đang giận dỗi."

 

Trần Sóc quàng tay qua vai tôi và ngước nhìn Thẩm Diên với ánh mắt đầy khiêu khích.

 

"Này, tránh xa cô ấy ra."

 

2

 

Tràn Sóc là tên đầu gấu của hẻm An Phúc.

 

Con hẻm nằm ở ngay đối diện nhà tôi.

 

Trần Sóc đang sửa xe đạp trước nhà.

 

Mặc áo ba lỗ trắng, để lộ làn da màu lúa mì và cơ bắp săn chắc.

 

Có vẻ như anh ấy đang mệt mỏi.

 

Anh cầm chai nước khoáng trên mặt đất lên và ngẩng đầu tu.

 

Hơi thở hổn thể, yết hầu lăn lên lăn xuống.

 

Làm tôi muốn nghẹt thở.

 

Anh chợt quay đầu lại.

 

Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi nhanh chóng chạy bay về nhà.

 

3

 

Trông tôi như một con ngốc khi bắt gặp anh ấy lần thứ hai.

 

Sau khi bị bắt nạt, tôi đứng dậy khỏi mặt đất.

 

Chiếc váy bị cắt xẻ đung đưa trong không khí, hơi lộ bên trong.

 

Tôi bước từng bước một ra ngoài, bám chặt vào tường.

 

Không ngờ tôi lại gặp anh ở đầu ngõ.

 

Anh dựa vào tường, cúi đầu dùng bật lửa châm thuốc.

 

Màu đỏ tươi trên đầu ngón tay anh nhấp nháy.

 

Tôi giả vờ như không nhìn thấy anh rồi tiếp tục đi về phía lối vào con hẻm.

 

Vì muốn nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt của anh nên tôi bước nhanh hơn.

 

Nhưng tôi không ngờ bản thân lại tự chuốc lấy thất bại.

 

Đầu gối bị thương khiến chân tôi yếu đi, tôi quỳ sụp xuống.

 

Ấy thế mà tôi không hề cảm thấy đau đớn như tôi tưởng tượng, tôi ngã vào vòng tay ấm áp.

 

Không biết từ lúc nào Trần Sóc đã dập điếu thuốc, ôm tôi vào lòng.

 

Mùi t.h.u.ố.c lá cùng hơi thở lạnh lẽo của anh vây quanh tôi.

 

"Em có thể đứng lên được không?"

 

Tôi có chút ngượng ngùng, dùng hết sức bình sinh để gượng đứng dậy, rồi lại bất ngờ rơi vào vòng tay anh.

 

Anh cười khẽ:

 

“Nếu em không thể đứng lên thì đừng cố.”

 

Sau đó, anh để tôi dựa vào tường.

Bạn cần đăng nhập để bình luận