Trêu chọc
Chương 5
17
Trần Sóc đưa tôi đi gặp bạn bè của anh ấy, còn có Tống Kiên, bạn gái của Tống Kiên - cô gái đã nghe máy lần trước. Cô ấy không khó hòa đồng như tôi nghĩ, cô ấy ôm tôi vào lòng ngay khi chúng tôi vừa mới gặp nhau.
"Cuối cùng chị cũng được gặp em rồi, cô bé!"
Lê Tì nhéo mặt tôi.
"Thơm quá, mềm mại quá, đáng yêu quá. Về nhà với chị đi, đừng đi theo Trần Sóc."
Trần Sóc đen mặt quay về phía Tống Kiến, nói:
“Quản lý người phụ nữ của anh đi.”
Tống Kiên xua tay.
"Hết cách rồi, ai bảo em dâu dễ thương như vậy."
Tôi ngoan ngoãn ngồi cạnh Trần Sóc, cùng anh uống rượu. Tay anh đặt lên lưng ghế của tôi, thỉnh thoảng nhéo mặt tôi, thậm chí còn tiến xa hơn, đôi lúc còn cúi xuống hôn.
Sau ba hiệp uống rượu, mọi người đều đã ngà say, hình như Trần Sóc đã say, ngồi đờ đẫn tại chỗ.
“Em gái, một mình em có thể làm được không?”
Tôi nhìn Trần Sóc rồi gật đầu, chắc là không có vấn đề gì lớn đâu.
Hóa ra tôi đã sai.
Tại sao con sâu rượu Trần Sóc lại bám người như vậy? Sau khi mọi người trong hộp đã rời đi, Trần Sóc vùi đầu vào n.g.ự.c tôi, rầm rì kêu: “Bà xã ơi, đừng đi.”
Tôi chọc vào khuôn mặt mềm mại của anh ấy, sau đó nhân cơ hội hôn anh ấy. Không ngờ, khi ngẩng đầu tôi lại chạm phải đôi mắt trong vắt của anh.
"Trần Sóc, anh giả vờ say."
Anh cười khẽ rồi nói “Ừ”, rồi anh cúi xuống hôn thật sâu và lâu.
Tôi bỗng được nếm thử một chút rượu trái cây.