Trêu chọc

Chương 6

20

 

Vừa vào nhà, Trần Sóc đã bế tôi đến ghế sô pha, định đứng dậy rót chút nước.

 

Tôi quàng tay qua cổ anh và không chịu để anh đi.

 

Tôi nhìn vào mắt anh nhưng không nói gì.

 

Cảm nhận được hơi ấm trên cổ, anh quay đầu lại, vừa đủ để lộ vành tai đỏ rực.

 

"Khanh Khanh, em đừng nhìn anh như vậy, anh không chịu nổi."

 

Tôi thì thầm vào tai anh:

 

"Trần Sóc, em đã trưởng thành rồi."

 

"Em nghĩ kỹ chưa?"

 

"Ừ, em đã nghĩ kỹ rồi."

 

 

21

 

Tết Âm Lịch năm đó, tôi và Trần Sóc cùng nhau về quê, anh ấy quàng một chiếc khăn quàng đỏ cho tôi.

 

Không biết ngoài nhà, tuyết bắt đầu rơi từ lúc nào, tôi hào hứng chạy ra ngoài xem. Trần Sóc đi theo tôi và bảo tôi chạy chậm lại.

 

Một lúc sau, tôi và Trần Sóc đều dính một lớp tuyết mỏng trên đầu.

 

Trần Sóc nắm lấy tay tôi, thành kính nhìn tôi rồi nói:

 

"Diệp Khanh Khanh, em có nguyện ý cùng anh già đi không?"

 

"Em nguyện ý."

 

Giữa tiếng pháo nổ, giọng nói của tôi chắc nịch và đầy nội lực.

 

Không biết nhà nào đốt pháo hoa, lúc pháo hoa nở, Trần Sóc cúi đầu hôn lên môi tôi, tôi cảm thấy ngón đeo nhẫn của mình lạnh buốt.

 

Lúc đó, tôi biết mình sẽ già đi cùng chàng trai tôi gặp năm 17 tuổi.

 

Giữa tiếng ve sầu mùa hè 17 tuổi năm ấy, quần áo của chàng trai bị thổi tung.

 

Cuối cùng, gió vẫn gửi lời “Em thích anh” của em đến bên tai anh.

 

Ai là người động tâm đầu tiên?

 

Có lẽ chỉ có gió mới biết.

 

1

 

Tên tôi là Trần Sóc, không phải là tên đầu gấu ở hẻm An Phúc, mà là biệt danh do một cô bé đặt cho tôi vì tôi không đưa cho cô ấy cây kẹo mút trên tay tôi khi còn nhỏ.

 

Thực ra tôi muốn nói với cô ấy rằng kẹo mút đã hết hạn sử dụng.

 

Kết quả là cô ấy không nghe lời giải thích của tôi mà chạy về nhà khóc lóc với mẹ.

 

Hai tôi bị bố mắng một trận.

 

Cô ấy khá dễ thương.

 

Cô ấy thích mèo con bên đường và cũng thích hoa.

 

Tôi đã ảo tưởng được nói chuyện với cô ấy không biết bao nhiêu lần.

 

Không ngờ đó lại là lúc tôi đang ngồi sửa xe.

 

Tôi nhận thấy cô ấy đang nhìn tôi.

 

Tôi muốn chào cô ấy nhưng cô ấy lại bỏ chạy.

 

Cuộc gặp thứ hai là điều tôi không ngờ tới.

 

Đây là lần đầu tiên tôi muốn bảo vệ một cô gái đến thế.

 

Tôi thực sự cảm thấy đau lòng thay cho cô ấy.

 

Sau khi đưa cô ấy về nhà, tôi đã kể lại với bố.

 

Tôi sẽ đưa cô ấy đi học trong tương lai.

 

Bố nhìn tôi không nói gì.

 

Bố tôi chỉ bảo đi mà hỏi mẹ vợ tương lai ây.

 

Tôi thực sự đồng ý.

 

Tôi mất ngủ cả đêm.

 

Tôi lấy bộ đồng phục học sinh mới nhất ra và treo nó ở đầu giường.

 

Lắp thêm ghế sau trên xe đạp.

 

Ý nghĩ về việc cô ấy ngồi ở phía sau xe của tôi khiến tôi rất hạnh phúc.

 

Lần đầu tiên chở cô ấy, tôi không kiểm soát tốc độ hợp lý và đạp quá nhanh khiến cô ấy sợ hãi.

 

Tôi không ngờ cô ấy sẽ hoảng hốt ôm lấy eo tôi, lúc ấy tôi thậm chí còn mong cô ấy ôm tôi lâu hơn.

 

Khi đến trường, nhóm Tào Tam còn cười nhạo tôi có ghế sau xe đạp, tôi không thèm nể nang mà mắng thẳng mặt bọn họ: “Các cậu chỉ ghen tị vì tôi có bạn gái thôi.”

 

Nói xong, Tào Tam đuổi theo hỏi tôi đấy là ai. Đột nhiên tin tôi có bạn gái lan truyền khắp nơi, nhưng tôi còn lâu mới nói cho họ biết đó là ai.

 

Phải cất giấu bảo bối cho cẩn thận.

 

Một lần nọ, bạn học Diệp đi bắt nạt, lại vừa lúc bị tôi bắt gặp, lúc này cô ấy mới biết lên tiếng nhờ tôi giúp đỡ.

 

Sớm muộn gì tôi cũng sẽ xử đẹp đám Trương Thiến.

 

Tôi quyết định học giáng cấp, nhưng Lão Trương suốt ngày lừa tôi hạ cấp và học hành cho tốt nên tôi chấp nhận hình phạt và học giáng cấ.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận