Tình Yêu Thứ Hai
Một ly cà phê và một bóng ma cũ- bóng dáng của sự phản bội.
Quán cà phê nằm lặng lẽ ở cuối một con dốc nhỏ, tường đá phủ đầy dây thường xuân, những ô cửa sổ bằng kính mờ phủ sương sớm. Tên quán là "Trễ", đúng như không khí của nó, chậm rãi, an tĩnh, như thể thời gian ở đây cũng học cách đi chậm lại.
Hoài An bước vào sau Minh Khang, hơi ngạc nhiên khi thấy anh chọn một chỗ ngồi hướng ra hồ. Trên bàn đã có sẵn hai cốc trà atiso nóng.
-Biết em không thích cà phê.-Minh Khang nói, như thể đã quen với điều đó từ rất lâu rồi.
Cô khẽ nghiêng đầu nhìn anh.
-Anh còn nhớ sở thích cũ của tôi?-
-Không nhiều. Nhưng năm đó cô hay uống atiso, nói là để ngủ ngon hơn.-
Hoài An bật cười, lần đầu tiên kể từ ngày ly hôn.
-Lúc đó tôi vẫn còn tin vào việc một cốc trà có thể chữa lành cả tâm trí.-
-Còn bây giờ?-
Cô im lặng, nhìn làn hơi nước mỏng bốc lên từ tách trà, ánh mắt xa xăm.
-Bây giờ tôi nghĩ... chỉ có người mới giúp được người.-
Họ không nói về công việc, không nói về quá khứ. Câu chuyện trôi qua bằng những mẩu chuyện nhỏ, Đà Lạt mùa mưa, một cuốn sách vừa đọc xong, những bài nhạc cũ lặng lẽ vang lên trong quán. Tất cả đều nhẹ nhàng, vừa đủ để khiến người ta thở chậm lại.
Cho đến khi một người đàn ông bước vào quán.
Anh ta mặc sơ mi xanh xám, tay vẫn đeo nhẫn cưới. Ánh mắt đảo quanh, rồi dừng lại khi thấy Hoài An.
Cô như bị đông cứng tại chỗ. Tách trà trên tay hơi run nhẹ.
Minh Khang nhận ra ngay,đó không phải người xa lạ.
Người đàn ông bước tới bàn họ, khựng lại vài giây, rồi cất giọng.
-Anh không nghĩ sẽ gặp em ở đây. Em khỏe không… Hoài An?-
Cô siết chặt tay, gương mặt tái đi một chút. Giọng cô lạnh hơn bình thường.
-Anh làm gì ở Đà Lạt?-
-Công tác.” Anh ta liếc sang Minh Khang, khẽ nhíu mày. “Đây là...?-
-Không liên quan đến anh.-Minh Khang đáp thay, ánh mắt lạnh hẳn.
Người đàn ông khẽ nhếch môi, một nụ cười pha chút châm biếm.
-Anh chỉ tò mò thôi. Dù sao, chúng ta từng là vợ chồng mà, đúng không?-
Không khí trong quán như đông đặc lại.
Lê Hoài An,ba mươi ba tuổi, từng là bác sĩ tâm lý nổi tiếng ở Sài Gòn, từng có một cuộc hôn nhân kéo dài mười năm. Và cũng từng bị phản bội bởi người đàn ông đang đứng trước mặt.
Cô đứng dậy, giọng vẫn giữ bình tĩnh:
-Anh nên đi. Tôi không có gì để nói với anh cả.-
Người đàn ông ngập ngừng một chút, rồi rút từ túi áo ra một phong thư.
-Chỉ muốn đưa cái này. Rồi đi ngay.-
Anh ta đặt lá thư lên bàn, rồi quay lưng rời khỏi quán. Bóng lưng thẳng, sạch sẽ, nhưng với Hoài An, đó mãi là hình bóng của một lời nói dối kéo dài cả thập kỷ.
Minh Khang không hỏi gì. Anh chỉ nhìn cô, bằng ánh nhìn rất... đúng mực. Không xót thương, không tò mò, chỉ lặng lẽ hiện diện.
Một lúc sau, anh mới khẽ nói.
-Nếu cô không muốn đọc, tôi có thể đốt giúp.-
Cô bật cười, nhưng là tiếng cười nghẹn.
-Không cần. Tôi từng nghĩ, mình đã vượt qua rồi. Nhưng hóa ra, chỉ là tôi không muốn đối diện.-
-Trốn tránh cũng là một cách tự vệ.-Minh Khang đáp.
-Nhưng nếu cô mệt, thì lần này... để tôi đứng trước cho.-
Câu nói ấy khiến tim cô khẽ lệch đi một nhịp.
Lần đầu tiên sau rất lâu, có người không hỏi cô có ổn không, mà chủ động nói sẽ đứng phía trước, nếu cô cần.
Trời Đà Lạt đổ mưa khi họ rời quán. Không ai mang ô. Minh Khang cởi áo khoác của mình, khoác lên vai cô, tay che đầu cô lại.
Dưới cơn mưa lất phất ấy, có một thứ cảm xúc vừa chớm, không gọi được tên, cũng không gượng ép. Chỉ là... ở bên nhau, và thở nhẹ hơn một chút.
Sáng sớm ở phòng trị liệu, ánh nắng Đà Lạt len lỏi qua rèm cửa tạo thành những dải sáng mỏng manh trên nền sàn gỗ. Hoài An ngồi đối diện Hạ Vân, nhìn cô bé có phần yếu ớt nhưng ánh mắt dần trở nên vững vàng hơn.
-Em đã ngủ ngon hơn chưa?- cô hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Hạ Vân gật đầu nhỏ, nhưng vẫn chưa thể thoát khỏi những bóng tối trong lòng.
-Có một người bạn rất quan trọng từng làm em tổn thương, đúng không?-Hoài An hỏi tiếp, dường như đoán được điều gì đó.
Cô bé lặng im, rồi thở dài.
-Bạn thân của em… là người đã lấy đi giấy báo đại học, rồi đẩy em vào rắc rối lớn nhất đời.-
Hoài An khẽ nắm tay Hạ Vân, như muốn truyền một chút sức mạnh.
-Em không cô đơn. Ai cũng có lúc bị phản bội bởi người mình tin tưởng nhất.-
Cùng lúc đó, tại một quán trà nhỏ cách đó không xa, Minh Khang đang gặp gỡ một người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc bén và nụ cười có phần gượng gạo.
-Chị Hạ Linh, phải không?-Minh Khang hỏi, giọng nghiêm túc.
-Đúng vậy, Minh Khang.- Người phụ nữ trả lời, ánh mắt ngập ngừng.
-Tôi biết cô ấy đau khổ thế nào khi biết sự thật.-
-Vậy chị đã từng là bạn thân của Hoài An?-Minh Khang nhìn sâu vào mắt chị ta.
-Vâng, bạn thân. Nhưng… tôi đã sai. Tôi đã chọn lợi ích riêng mà quên mất cô ấy.-Hạ Linh cúi đầu, vẻ hối lỗi.
Minh Khang nắm chặt tay, giọng nói trầm xuống.
-Cô ấy đã chịu đựng quá nhiều. Giờ là lúc cô ấy được chữa lành. Chị có thể giúp đỡ không?-
Người phụ nữ khẽ gật đầu, ánh mắt dần mềm mại hơn.
Trở lại với Hoài An, cô biết mình không chỉ là bác sĩ của Hạ Vân mà còn là người bạn đồng hành trên con đường chữa lành.
Mỗi ngày bên cô bé, Hoài An cảm nhận rõ hơn vết thương của chính mình, những mất mát, những giấc mơ đổ vỡ, và cả những tổn thương từ sự phản bội thân tín.
Nhưng ở Minh Khang, cô tìm thấy một điểm tựa khác, không phải là người cứu rỗi, mà là người sẵn sàng đi cùng cô qua những giông bão.
Giữa ba người – cô, anh và cô bé Hạ Vân, dần hình thành một gia đình nhỏ không hoàn hảo nhưng đầy ắp yêu thương và hy vọng.