Tình Yêu Thứ Hai

Ly hôn dưới một buổi chiều mưa.

Trời mưa.

Cơn mưa đầu mùa tháng Ba trút xuống thành phố Sài Gòn ồn ã như chính lòng cô rối ren, lặng câm và lạnh ngắt.

Lê Hoài An ngồi trên chiếc ghế da lạnh lẽo trong phòng làm việc của luật sư, trước mặt là tờ giấy ly hôn đã ký. Đường mực vẫn còn tươi mới, như thể cuộc hôn nhân mười năm của cô vừa tan vỡ chỉ trong một cái chớp mắt.

Cô ba mươi hai tuổi, là một bác sĩ tâm lý có tiếng, từng được mời giảng dạy tại nhiều trường đại học lớn. Nhưng người ta thường quên mất rằng, những kẻ chữa lành người khác... đôi khi chính là những kẻ rạn vỡ nhiều nhất.

-Hoài An, đây là giấy chuyển quyền sở hữu căn hộ. Cậu ấy không đòi giữ.-Luật sư đẩy tập hồ sơ về phía cô.

Cô gật đầu, thu dọn lại giấy tờ. Không khóc, không hỏi tại sao, không bi kịch. Mọi thứ chỉ còn là sự lặng lẽ đến đau lòng.

Ngoài trời, từng giọt mưa nện xuống mặt đường, gợi lại những lần chồng cũ cô đi công tác dài ngày, những cuộc gọi không bắt máy, những chiếc vé xem phim đôi mà cô mua rồi vứt đi... Và cả lần cuối cùng, khi cô phát hiện ra người đàn ông ấy ôm người phụ nữ khác, là bạn thân cô, trong chính căn nhà họ cùng xây đắp.

Không có ai chết. Nhưng trái tim cô, đã từng chết một lần trong giây phút ấy.

Một tuần sau, cô rời thành phố.

Bỏ lại phía sau là căn hộ tầng hai mươi tám, những cuộc hẹn trị liệu kín lịch, danh tiếng và cả quá khứ từng rạng rỡ.

Điểm đến của cô là Đà Lạt, nơi từng là ký ức tuổi thơ, cũng là nơi cô từng thực tập năm cuối đại học. Không ồn ào, không scandal, chỉ có sương mù, gió lạnh và những cánh rừng thông bất tận.

Cô thuê một căn nhà nhỏ bên hồ Tuyền Lâm, đơn sơ nhưng đủ ấm. Sáng dậy sớm pha cà phê, chiều đạp xe ra chợ mua rau. Buổi tối, cô đọc sách, nghe tiếng mưa rơi lên mái tôn và viết vài dòng nhật ký lặng thầm.

Thời gian như ngừng lại ở nơi đây.

Cho đến một ngày, cô gặp lại... người cũ, không phải là chồng cũ, mà là một người từng được cô cứu lấy khi còn rất nhỏ.

Một buổi sáng thứ Hai, trung tâm trị liệu nơi cô làm việc tiếp nhận một ca đặc biệt, một cô gái trẻ vừa mất mẹ, có dấu hiệu trầm cảm nặng và rối loạn ăn uống. Người đưa cô gái ấy đến là một người đàn ông cao lớn, mặc sơ mi đen, khí chất trầm ổn, ánh mắt sắc bén và lễ độ.

-Xin lỗi, cho tôi hỏi bác sĩ Lê Hoài An có ở đây không?-

Cô vừa bước ra khỏi phòng nghỉ thì bắt gặp ánh mắt ấy, trầm tĩnh, bình thản nhưng lại như giấu một tầng sâu ký ức cũ kỹ.

-Là tôi.- Cô đáp, giọng nhẹ đến mức chính mình cũng không nghe rõ.

Người đàn ông khẽ gật đầu. -Tôi là Trần Minh Khang. Em gái tôi tên Trần Hạ Vân, cần một bác sĩ chuyên về điều trị sang chấn. Tôi được giới thiệu đến đây.-

Cái tên ấy... có chút quen thuộc. Nhưng Hoài An vẫn chưa thể nhớ ra anh là ai.

Chỉ đến khi cô đọc hồ sơ bệnh lý, tên người giám hộ và vài dòng ghi chú ngắn về tiền sử tâm lý... Một tia sáng bất chợt lóe lên trong trí nhớ cô, một cậu bé mười hai tuổi từng ngồi trong phòng trị liệu của cô, im lặng như tảng đá, mắt không ánh sáng, sống trong gia đình bạo lực và từng cầm dao tự cứa cổ tay.

Trần Minh Khang.

Hóa ra lại chính là... cậu bé năm đó.

Cậu bé từng hỏi cô bằng một giọng khản đặc. -Nếu em chết đi, liệu có ai khóc không?-

Và cô, một sinh viên thực tập năm cuối đã trả lời cậu bé ấy bằng cả sự dịu dàng đầu tiên trong đời cô.

-Tôi sẽ khóc. Vì em đáng sống. Dù em không tin điều đó bây giờ, nhưng tôi tin – một ngày nào đó, em sẽ cảm ơn chính mình vì đã chọn ở lại.-

Nhiều năm đã trôi qua.

Cậu bé năm đó... đã trở thành người đàn ông đẹp mã như này đây.

Bạn cần đăng nhập để bình luận