Tình Yêu Thứ Hai
5
Sáng thứ Hai, một buổi sáng bình thường như mọi ngày.
Hoài An đang kiểm tra lịch hẹn của bệnh nhân thì có điện thoại từ viện Tâm lý Trung ương, nơi cô từng thực tập nhiều năm trước.
-Bác sĩ Hoài An, bên tôi đang tổ chức hội thảo chuyên đề về tâm lý hậu sang chấn và tái hòa nhập. Có một bác sĩ khách mời từ nước ngoài đăng ký thuyết trình là bác sĩ Duy Khánh.-
Tim cô chùng xuống.
Cô nghĩ mình đã đủ bình tĩnh để nghe lại cái tên ấy. Nhưng khi giọng người điều phối viên vẫn tiếp tục nói, cô lại chỉ nghe được tiếng tim mình đập.
-Duy Khánh… sẽ quay lại Việt Nam?-
Chiều hôm đó, trời đổ mưa. Minh Khang thấy Hoài An lặng lẽ ngồi trong sân sau, bên chậu oải hương vừa mới nở hoa.
-Chị ổn không?– Anh hỏi.
Cô im lặng vài giây rồi gật. Nhưng chỉ một lúc sau, cô nói khẽ.
-Duy Khánh… sẽ về nước. Sẽ xuất hiện trong một hội thảo tôi được mời tham dự.-
Minh Khang đứng yên. Rất lâu sau, anh mới hỏi.
-Chị muốn đi không?-
-Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ mình đã hết cảm xúc. Nhưng khi nghe tin… tôi lại thấy mọi thứ trong lòng lộn xộn như cũ.-
Một cơn gió lạnh lướt qua, khiến tóc cô bay nhẹ. Anh đưa tay, khẽ vuốt mấy lọn tóc sang bên, rồi rút tay lại, giọng chậm rãi.
-Chị không cần phải ép bản thân tha thứ hay quên đi. Nhưng… nếu chị vẫn còn đau, vậy thì người đó chưa từng xứng đáng.-
Hoài An quay sang nhìn anh. Ánh mắt cô như có hàng ngàn mảnh vụn vỡ ra rồi gom lại, thành thứ gì đó vừa mong manh vừa mạnh mẽ.
-Anh có từng hối hận khi trao lòng tin cho một người không đúng?-
-Có. Nhưng em nghĩ, điều khiến mình đau nhất không phải là lòng tin bị phản bội… mà là chính mình đã mất thêm bao nhiêu năm để tha thứ cho bản thân.-
Lời anh như giọt nước rơi xuống mặt hồ lặng. Hoài An mím môi. Đôi mắt đỏ hoe, nhưng không rơi nước.
Tối đó, khi Minh Khang dọn dẹp bếp, anh thấy tờ giấy nhỏ kẹp trong cuốn sách trên bàn Hoài An. Là nét chữ của cô:
-Tôi chưa tha thứ được cho người đó, nhưng tôi cũng không muốn mình vì họ mà đóng lại mọi cánh cửa còn lại của đời mình.-
Anh khẽ mỉm cười. Nhẹ. Như mùi trà thảo mộc thoảng qua cuối ngày.
Ngày hội thảo đến, phòng hội trường rộng lớn tràn ngập ánh đèn và tiếng thì thầm của những người tham dự. Hoài An ngồi lặng lẽ ở hàng ghế giữa, trái tim cô vẫn đập mạnh từng nhịp khi nghĩ về cuộc gặp sắp tới.
Cánh cửa mở ra, tiếng bước chân vang lên Duy Khánh xuất hiện. Anh vẫn phong độ, tự tin nhưng trong ánh mắt ánh lên điều gì đó khó gọi tên, như một sự hối tiếc lặng lẽ.
Khi bài thuyết trình bắt đầu, Hoài An lắng nghe từng lời anh nói về sự phục hồi tâm lý và những tổn thương sâu kín của con người. Giọng anh ấm áp, có sức thuyết phục, nhưng trong cô lại là những cảm xúc hỗn độn: vừa khắc khoải, vừa bình thản.
Sau phần thảo luận, khi mọi người dần ra về, Duy Khánh tiến lại chỗ Hoài An.
Anh nhẹ nhàng nói.
-An, cảm ơn em đã đến. Anh biết những gì đã qua không dễ dàng, và anh cũng có nhiều điều muốn nói…-
Hoài An nhìn thẳng vào mắt anh, giọng trầm tĩnh.
-Khánh, quá khứ không thể thay đổi. Nhưng hôm nay, tôi đến đây để nói rằng… tôi đã học được cách buông bỏ. Không phải cho anh, mà cho chính mình.-
Duy Khánh gật đầu, nụ cười thoáng buồn:
-Em thật mạnh mẽ. Anh mong em sẽ luôn hạnh phúc.-
Hoài An nhẹ mỉm cười, lần đầu tiên kể từ lâu, cô cảm nhận được một sự thanh thản trong lòng.
Khi bước ra ngoài, Minh Khang đang đợi cô ở cửa. Anh nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp, như thể muốn hỏi:
-Em ổn chứ?-
Hoài An nắm chặt tay anh:
-Em đã ổn. Hôm nay, em đã đối diện, và giờ em sẵn sàng bước tiếp.-
Cuối tuần, Minh Khang đón Hoài An và Hạ Vân đến nhà mình ở ngoại ô một căn biệt thự nhỏ, ấm cúng với vườn hoa và những chậu cây xanh mướt.
Trước khi vào nhà, cửa mở ra, một người phụ nữ trung niên xuất hiện. Đó là mẹ của Minh Khang bà Lê Thị Mai, người phụ nữ hiền hậu với ánh mắt ấm áp pha chút ưu tư.
-Chào con An, cháu Vân.- Bà nhẹ nhàng chào hỏi. Hoài An cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói, nhưng cũng có chút dè dặt, như đang cố kìm nén điều gì.
Sau khi mọi người ổn định, Minh Khang dẫn mẹ và Hoài An ra vườn ngồi uống trà. Không khí có chút ngập ngừng.
Bà Mai thở dài, rồi bắt đầu kể về những ngày tháng khó khăn.
-Khang không phải con trai ruột của tôi. Khi mẹ nhận nó về nuôi, nó mới ba tuổi. Cha mẹ đẻ nó đã bỏ đi, để lại nó một mình trong bệnh viện…-
Giọng bà trùng xuống, mắt ngấn nước.
-Mẹ đã từng sợ mình không đủ tốt để thay thế cho cha mẹ nó. Nhưng Khang… là một cậu bé kiên cường, rất biết thương người.-
Minh Khang nhìn mẹ, ánh mắt đầy biết ơn. Anh nói nhỏ.
-Mẹ đã cho con gia đình thứ hai. Con muốn An và Vân cũng cảm nhận được điều đó.-
Hoài An im lặng, lòng cô chùng xuống. Cô hiểu rằng, Minh Khang không chỉ là người bạn đời, người đồng hành anh còn là người từng trải qua những thử thách rất riêng, sâu sắc.
Câu chuyện khiến không khí bớt ngột ngạt, thay vào đó là cảm giác ấm áp, sự gắn kết được xây dựng không chỉ bởi tình yêu, mà còn bởi sự thấu hiểu và chấp nhận.
Ngày cuối tuần, khi Hoài An đang cùng Hạ Vân dạo quanh công viên gần nhà, một người phụ nữ bước đến gần.
Cô đứng đấy, ánh mắt sắc lạnh và vẻ mặt không thân thiện.
-Hoài An, lâu rồi không gặp.-
Hoài An ngẩn người, cố nhớ xem đó là ai. Người phụ nữ ấy chính là Thảo Vy bạn cũ thời đại học, người từng có mâu thuẫn lớn với Hoài An và cũng là lý do cô từng rời bỏ lớp học cũ.
-Vy… em không nghĩ chị sẽ ở đây.-
Thảo Vy cười khẩy, giọng trầm hẳn.
-Đúng vậy. Nhưng chuyện cũ chưa kết thúc đâu. Em vẫn nhớ những gì đã xảy ra, và hôm nay, em đến để nói chuyện.-
Hoài An cảm thấy tim đập nhanh hơn. Cô biết, cuộc gặp này sẽ không dễ dàng.
Về nhà, Hoài An kể lại chuyện cho Minh Khang nghe.
Anh nắm tay cô, giọng chắc chắn.
-Dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn ở bên em. Không để em đơn độc đối mặt với quá khứ.-
Những ngày sau đó, Thảo Vy liên tục gọi điện, nhắn tin, thậm chí đến tận nơi làm việc của Hoài An với thái độ gây áp lực.
Hoài An bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, lo lắng. Cô phải đối mặt với quá khứ chưa đóng lại, trong khi vẫn phải giữ cho gia đình nhỏ yên bình.
Một buổi tối, Minh Khang cùng Hoài An ngồi lại, bàn bạc kế hoạch đối phó.
-Chúng ta cần xác định rõ ranh giới. Em không nên một mình chịu đựng nữa.-
Hoài An gật đầu, mắt đầy quyết tâm.
-Em sẽ không để quá khứ điều khiển cuộc đời mình thêm lần nào nữa.-
Một buổi chiều đầu tuần, khi Minh Khang đang làm việc tại văn phòng, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Người bước vào là một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉn chu, ánh mắt thân thiện nhưng cũng mang nét hoài niệm.
-Minh Khang? Lâu rồi không gặp, tôi là Hùng, bạn học cũ hồi đại học.-
Minh Khang ngạc nhiên nhưng cũng vui mừng.
-Anh Hùng! Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.-
Hùng mỉm cười.
-Tôi vừa trở về Việt Nam sau một thời gian làm việc ở nước ngoài. Tôi nghe nói anh đang phát triển một dự án mới rất thú vị.-
Cuộc gặp bất ngờ này mở ra những câu chuyện về quá khứ, về những ước mơ và định hướng chưa từng được chia sẻ của Minh Khang.
Tối về, Minh Khang kể lại cho Hoài An nghe về cuộc gặp gỡ và cảm xúc được kết nối lại với một người bạn cũ.
Hoài An nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng:
-Đôi khi, những người bạn cũ giúp ta nhìn lại chính mình, để hiểu rõ hơn con đường phía trước.-
Minh Khang gật đầu, cảm nhận rõ sự đồng hành và sẻ chia trong gia đình nhỏ của mình.
Dù những sóng gió từ quá khứ của Hoài An vẫn chưa lắng xuống, sự xuất hiện của người bạn cũ bên Minh Khang như một luồng gió mới, mang đến hy vọng và sức mạnh cho cả hai.
Văn phòng Minh Khang những ngày gần đây trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng sinh thái, niềm đam mê lớn nhất của anh, đang vấp phải những khó khăn nghiêm trọng, giấy phép bị trì hoãn, nhà thầu gặp trục trặc, cộng thêm áp lực tài chính tăng dần.
Một chiều, Minh Khang trở về nhà với bộ mặt mệt mỏi, ánh mắt không còn như ngày đầu tiên anh gặp Hoài An, tràn đầy năng lượng và quyết tâm.
Hoài An nhìn anh từ xa, lòng se thắt. Cô đặt tách trà xuống, nhẹ nhàng hỏi:
-Anh có muốn chia sẻ với em không?-
Minh Khang ngồi xuống bên cô, thở dài.
-Anh cảm thấy áp lực rất lớn, như thể đang phải giữ cả thế giới trên vai. Em biết không, có lúc anh nghĩ mình không thể làm được.-
Hoài An nắm tay anh, giọng dịu dàng.
-Chúng ta không cần phải một mình gánh hết tất cả. Em có thể giúp anh, dù chỉ là một người nghe và người cùng đi bên cạnh.-
Những ngày sau đó, Hoài An trở thành điểm tựa cho Minh Khang. Cô dùng kỹ năng lắng nghe và thấu cảm của một bác sĩ tâm lý để giúp anh giải tỏa những áp lực, tìm lại sự cân bằng.
Minh Khang cũng bắt đầu mở lòng hơn, chia sẻ từng bước khó khăn trong dự án, cùng cô suy nghĩ cách giải quyết.
Qua những cuộc trò chuyện, mối quan hệ của họ càng thêm sâu sắc và bền chặt, không chỉ là tình yêu, mà còn là sự đồng hành trong cả những lúc giông bão.
Một buổi sáng, Minh Khang gọi điện cho đối tác và nhận được tin vui: giấy phép cuối cùng đã được phê duyệt.
Anh cười tươi, mắt sáng lên.
-Em biết không, thành công này không chỉ là của anh, mà là của chúng ta.-
Hoài An mỉm cười đáp lại, lòng ấm áp.
-Vậy thì, chúng ta hãy cùng xây dựng tương lai, từng bước một.-
Sáng Chủ Nhật, Hạ Vân háo hức chuẩn bị cho cuộc thi hùng biện ở trường một sự kiện quan trọng mà cô bé đã tập luyện từ nhiều tuần trước.
Hoài An và Minh Khang ngồi bên cạnh, cổ vũ hết lòng. Ánh mắt họ chứa đầy hy vọng và tự hào.
Hạ Vân đứng trên sân khấu, giọng nói trong trẻo, tự tin trình bày về chủ đề “Ước mơ và sự kiên trì”.
Từng câu từng chữ của cô bé đều khiến người nghe cảm nhận được sự chân thành và nghị lực.
Khi kết thúc, những tràng pháo tay vang lên không ngớt, Hoài An và Minh Khang nhìn nhau nở nụ cười mãn nguyện.
Sau buổi thi, Hạ Vân chạy đến bên mẹ, mắt long lanh.
-Mẹ ơi, con đã làm được rồi!-
Hoài An ôm chặt con gái, cảm nhận được sự trưởng thành và sức mạnh của bé,một minh chứng cho hành trình chữa lành mà cả gia đình đã cùng nhau trải qua.