Tình Yêu Thứ Hai
4
Chiều Đà Lạt vẫn mang cái se lạnh dịu dàng, như một tấm chăn len mỏng phủ lên nỗi buồn cũ kỹ. Hoài An dừng chân trước cánh cổng sắt sơn trắng, nhà cũ của Hạ Linh, người bạn thân từng chia ngọt sẻ bùi suốt thời đại học, từng là người cô chọn làm phù dâu trong lễ cưới. Và cũng chính là người… đã phản bội cô, không chỉ một lần.
Cô không gọi trước. Chỉ muốn tự mình đối diện.
Cánh cổng không khóa. Trong sân, những chậu hoa ngọc thảo rủ xuống như những giọt nước mắt tím buốt. Hoài An chậm rãi bước vào, trái tim như bị ai đó siết chặt.
Hạ Linh đang ngồi dưới hiên nhà, tay cầm một cuốn sách cũ. Nhìn thấy Hoài An, chị khựng lại.
-…An?-Giọng chị run rẩy.
-Em nghĩ đã đến lúc chúng ta cần nói chuyện.- Hoài An đáp, bình tĩnh đến kỳ lạ.
Hạ Linh mím môi, mời cô vào nhà. Hai người ngồi đối diện nhau trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang lên nhè nhẹ.
-Mười năm rồi…-Hoài An khẽ nói.
-Chín năm tám tháng.- Hạ Linh sửa lại, giọng nhỏ. -Ngày hôm đó, em rời khỏi Sài Gòn sau buổi tòa xử ly hôn.-
-Sự im lặng của chị là điều khiến em đau nhất.- Hoài An không oán trách, không lớn tiếng. Chỉ là một lời thật lòng.
Hạ Linh cúi đầu, không nói gì. Mãi sau, chị mới thốt lên.
-Chị đã yêu anh ta trước cả em. Nhưng anh ta chọn em. Và chị… đã không cam tâm.-
Không khí trong phòng như đông lại. Hoài An nhắm mắt, thở dài.
-Em từng nghĩ chúng ta là chị em. Là người sẽ giữ bí mật cho nhau đến cuối đời.-
-Chị đã trả giá. Tin chị đi.-Hạ Linh nói khẽ.
-Nhưng nếu có thể quay lại... chị vẫn sẽ im lặng. Chỉ là lần này, chị sẽ không cướp mất lòng tin của em.-
Hoài An không biết mình đã mong đợi điều gì khi đến đây. Một lời xin lỗi? Một sự giải thích? Hay chỉ là… để buông bỏ.
Cô đứng dậy.
-Em không còn trách chị nữa. Chỉ mong chị đừng xuất hiện trước mặt em, hoặc Minh Khang.-
Ánh mắt Hạ Linh khựng lại.
-Em và Minh Khang…?-
Hoài An lắc đầu. -Không phải như chị nghĩ. Anh ấy không giống chúng ta.-
Buổi tối hôm đó, Minh Khang đưa Hạ Vân đến nhà sách. Cô bé lần đầu được tự chọn sách sau nhiều năm sống trong lo sợ và cô lập. Khi hai người đi dọc kệ sách, Hạ Vân đột nhiên hỏi:
-Anh Khang... chị Hoài An từng bị phản bội bởi người thân nhất, đúng không?-
Minh Khang khựng lại, rồi gật đầu.
-Vậy mà chị ấy vẫn có thể giúp người khác chữa lành?-
-Vì chị ấy hiểu cảm giác đau đến mức không thở nổi. Và khi sống sót qua được, chị ấy chỉ muốn làm điều gì đó tử tế với thế giới.-
Hạ Vân nhìn anh rất lâu, rồi khẽ hỏi.
-Anh thì sao?-
-Tôi à?-Minh Khang cười nhẹ. -Tôi từng là đứa trẻ không ai thèm yêu. Nhưng vì chị ấy từng cứu tôi một lần, tôi nghĩ... mình cũng có thể trở thành người cứu lại chị ấy lần này.-
Trên bàn làm việc của Hoài An tối hôm đó là một tấm ảnh cũ, ba người cười tươi rạng rỡ: cô, Hạ Linh và người đàn ông năm xưa.
Cô cất nó vào ngăn kéo, khóa lại.
Vết sẹo cũ vẫn còn đó, nhưng đã thôi rỉ máu.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, cô ngủ mà không mơ thấy nước mắt.
Đêm buông xuống Đà Lạt mang theo hơi lạnh len lỏi qua từng ô cửa kính. Trong căn phòng nhỏ phía sau quán cà phê ấm cúng, Minh Khang ngồi bên khung cửa sổ, nhìn ra khoảng sân yên tĩnh, nơi Hoài An và Hạ Vân đang tưới những chậu hoa cẩm tú cầu.
Anh đặt ly trà gừng xuống bàn, mắt vẫn dõi theo bóng dáng hai người phụ nữ – một lớn, một nhỏ – đều từng mang vết sẹo lòng.
Một đoạn ký ức chậm rãi quay về, như cuộn phim đã lâu không bật.
Mười lăm năm trước.
Trời mưa lớn. Một đứa trẻ khoảng chín tuổi ngồi co ro dưới hiên trạm xá phường. Quần áo ướt sũng, mặt mũi lấm lem, hai mắt sưng đỏ vì khóc.
Cậu tên là Minh Khang – đứa trẻ bị mẹ bỏ lại trước cổng chùa, rồi bị người trong dòng họ chuyền tay như món đồ thừa. Đến khi “không ai muốn nuôi nữa”, cậu bị bỏ lại nơi công cộng, không tên, không giấy tờ.
“Em không có nhà hả?”
Một giọng nói nhẹ như gió khẽ cất lên.
Cậu ngẩng đầu. Trước mặt cậu là một cô sinh viên mặc blouse trắng, tay cầm ô, ánh mắt dịu dàng.
“Không cần phải nói, chị hiểu rồi.”
Cô ngồi xuống cạnh cậu, không sợ dơ, không sợ ướt. Chỉ đơn giản... ngồi bên cậu, lặng lẽ.
Hôm đó, cô sinh viên tên Hoài An – thực tập sinh khoa tâm lý – đã đưa cậu vào trong, sưởi ấm tay chân, cho ăn cháo, và gọi các cán bộ phường hỗ trợ.
Trước khi rời đi, cô đưa cho cậu một cuốn sổ nhỏ, bên ngoài ghi bốn chữ: "Nỗi buồn có lối".
“Viết vào đây, bất cứ lúc nào em thấy tủi thân.”
Cô mỉm cười. “Nỗi buồn cũng cần có nơi để trở về.”
Cậu bé ôm cuốn sổ vào lòng như báu vật, lần đầu tiên cảm thấy mình... tồn tại với ai đó.
Hiện tại
“Anh Khang, anh đang nghĩ gì vậy?”
Tiếng gọi của Hạ Vân kéo Minh Khang khỏi dòng ký ức. Cô bé cầm một nhánh hoa vừa cắt, vẫy vẫy.
“À, đang nghĩ đến chuyện ngày mai phải làm đất lại góc vườn.” Anh mỉm cười, bước xuống bậc tam cấp.
Hoài An nhìn anh, ánh mắt như đọc được điều gì đó sâu hơn lời anh nói.
Tối hôm đó, khi Hạ Vân đã ngủ, Minh Khang đưa cho Hoài An một vật nhỏ.
Là một cuốn sổ cũ, bìa đã bạc màu, dòng chữ "Nỗi buồn có lối" gần như mờ hết.
“Chị còn nhớ không?” – giọng anh trầm, chậm rãi – “Ngày ấy, ở trạm xá... chị đã đưa cho một đứa trẻ như em món quà đầu tiên trong đời.”
Hoài An sững người.
“Là... em?”
“Ừ.” Minh Khang cười nhẹ, không buồn cũng chẳng trách móc. “Em lớn lên, làm lại cuộc đời, nhưng chưa bao giờ quên ánh mắt của chị ngày hôm đó.”
“Vậy mà...” – Cô thì thào – “Chị không nhận ra em.”
“Không sao. Bởi vì em chưa từng quên chị.”
Không gian như lắng đọng. Trong khoảnh khắc ấy, có gì đó âm ấm lan qua những kẽ nứt trong lòng Hoài An.
Không phải là tình yêu ngay tức thì.
Chỉ là… một cảm giác như có ai đó dắt tay mình ra khỏi bóng tối.
Hoài An trở về phòng làm việc trong buổi chiều muộn. Ngoài trời, sương mù Đà Lạt bắt đầu giăng xuống, quẩn quanh những tán thông như gợi nhắc điều gì đó cũ kỹ, lạnh lẽo.
Khi cô mở máy tính, một email mới hiện ra.
Người gửi: Duy Khánh
Tiêu đề: "Chúng ta cần nói chuyện."
Bàn tay Hoài An bất giác khựng lại. Cái tên này… là thứ cô đã cố quên, cố xóa, và từng nghĩ sẽ không bao giờ xuất hiện trở lại trong đời mình.
Duy Khánh,chồng cũ.
Mối tình mười năm, người đàn ông từng là cả thanh xuân, cũng chính là người khiến cô sụp đổ niềm tin vào hôn nhân, tình yêu, và cả tình bạn.
-Anh sẽ đến Đà Lạt vào tuần tới. Đừng từ chối gặp anh, chỉ một lần thôi.-
Không có lời giải thích, không có xin lỗi. Chỉ là sự tự nhiên đến trơ tráo, như thể anh ta vẫn còn quyền bước vào cuộc đời cô bất cứ lúc nào.
Hoài An đứng dậy, khép máy tính lại. Tim cô đập chậm và nặng.
Buổi tối hôm đó, Minh Khang thấy cô ngồi trước hiên nhà, vai khẽ run dưới chiếc khăn choàng mỏng. Anh không nói gì, chỉ ngồi xuống cạnh, như cô từng làm với cậu bé năm xưa.
Một lúc sau, cô hỏi khẽ.
-Anh có bao giờ cảm thấy mình là người thừa không?-
Minh Khang không trả lời ngay. Anh nhìn cô, rồi đáp.
-Có. Nhưng đến một lúc nào đó, em sẽ nhận ra: người thừa hay không, không phải do người khác nói, mà là do mình tin.-
Cô mỉm cười nhẹ, rồi thì thầm.
-Chồng cũ của tôi sắp quay lại. Người từng cùng tôi thề hẹn cả đời, rồi rời đi với người tôi tin là bạn thân nhất.-
Minh Khang im lặng. Một lúc sau, anh chỉ nói.
-Chị không cần mạnh mẽ trước mặt tôi.-
Câu nói đó, như một nhát cắt vào chiếc mặt nạ bình tĩnh mà Hoài An đã đeo suốt bao năm.
Cô quay sang nhìn anh. Trong ánh mắt Minh Khang không có thương hại, cũng không có tức giận. Chỉ là một sự hiện diện bình thản, kiên định.
-Anh không sợ sao? Nếu tôi… vẫn còn bị ràng buộc bởi quá khứ?-
Minh Khang khẽ lắc đầu.
-Chị từng là ánh sáng đầu tiên trong đời tôi. Tôi không sợ quá khứ của chị, chỉ sợ chị từ chối để mình được hạnh phúc lần nữa.-
Đêm đó, Hoài An không ngủ được.
Cô nằm trong bóng tối, mắt mở trừng, tay siết chặt chiếc gối. Trong đầu hiện lên bao khuôn mặt, Duy Khánh, Hạ Linh, mẹ cô – người từng nói: -Con phải hy sinh để giữ một gia đình.-
Nhưng có lẽ… đã đến lúc cô không hy sinh nữa. Mà là sống thật với mình.
Sáng hôm sau, sương phủ dày cả triền đồi phía sau quán cà phê. Hoài An thức dậy với đôi mắt mỏi và nhức đầu. Cô đã thức trắng đêm. Hình ảnh của Duy Khánh trong email lởn vởn mãi không buông tha.
Cô bước ra hiên. Mùi cà phê rang nhẹ lan trong không khí. Minh Khang đang lúi húi ở góc bếp ngoài trời, bên cạnh là chiếc máy pha espresso cũ kỹ mà cô từng định bỏ đi. Anh đang lau chùi nó, tỉ mỉ như thể đó là món đồ quý giá.
-Chị còn nhớ mùi cà phê ngày xưa ở trạm xá không?-
Anh bất ngờ hỏi mà không quay lại.
Hoài An khẽ sững người. Đó là mùi cà phê cô hay pha vào ca trực đêm, lúc nào cũng nhạt và loãng, nhưng luôn đủ ấm để xua đi cảm giác mỏi mệt.
-Hôm đó em đứng ngoài hiên, nghe chị lẩm bẩm, 'cà phê chẳng giúp ta tỉnh táo, chỉ giúp ta không cảm thấy cô đơn.'-
Cô mỉm cười, bất giác bước lại gần. Cái cách anh nhớ những điều nhỏ nhất về cô, đôi khi khiến tim cô thắt lại. Nhưng cô chưa kịp nói gì, thì điện thoại reo. Là số máy lạ.
-A lô?-
-Anh đến Đà Lạt rồi. Có thể gặp em hôm nay không?-
Duy Khánh.
Cô siết chặt điện thoại, không biết phải trả lời thế nào. Trái tim đập dồn.
Minh Khang, dù giả vờ như đang chú tâm lau cốc, nhưng ánh mắt đã lặng lẽ liếc về phía cô. Anh không hỏi, không chen vào. Chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi vào trong.
Buổi trưa, Minh Khang ra ngoài. Trước khi đi, anh chỉ dặn Hạ Vân.
-Chú có việc, chiều mới về. Cháu ở nhà với mẹ An nhé.-
Nhưng anh không rời xa bao lâu. Thực ra, anh đứng không xa quán, ở một quán trà nhỏ đối diện, nơi có thể nhìn thấy cổng trước.
Và rồi, anh thấy một người đàn ông xuất hiện. Vest đen, giày da sáng bóng, dáng vẻ lịch lãm… nhưng ánh mắt chứa đầy kiêu ngạo và tiếc nuối.
Duy Khánh.
Minh Khang không bước ra. Anh chỉ quan sát. Cảm giác ghen tuông thoáng qua, nhưng anh không để nó điều khiển mình.
Anh biết mình không phải quá khứ của Hoài An. Nhưng anh muốn là người ở hiện tại, người giúp cô hiểu rằng, đau khổ là thật nhưng không phải là mãi mãi.
Buổi chiều, Hoài An trở về, sắc mặt hơi nhợt.
-Chị không sao.– Cô nói khi thấy Minh Khang nhìn mình.
Anh không hỏi gì. Chỉ đưa cho cô một ly trà ấm.
- Chị có biết không? – Anh khẽ nói.
-Một người trưởng thành thật sự không phải là người không khóc, mà là người dám đối diện với nỗi đau cũ… mà vẫn chọn sống tiếp.-
Cô im lặng hồi lâu. Rồi chậm rãi gật đầu.
Hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Hoài An viết lại vào cuốn nhật ký đã phủ bụi.
-Tôi không còn sợ quá khứ nữa. Vì hiện tại… có một người đang kiên nhẫn bước chậm bên tôi.-
Buổi sáng, trời Đà Lạt trở lạnh bất thường, mây xám dày đặc che kín những tia nắng. Hoài An pha trà gừng trong bếp, còn Minh Khang thì đứng lặng trước hàng thông phía sau nhà, gió thổi nhẹ làm mái tóc anh rối tung.
Điện thoại anh đổ chuông. Một số máy không lưu tên.
Anh nghe máy, giọng bên kia là một người phụ nữ, chậm rãi nhưng không xa lạ.
-Khang… là con phải không? Là mẹ đây… mẹ Thanh.-
Anh siết chặt điện thoại. Bàn tay lạnh dần. Cái tên “mẹ Thanh” đã từng là thứ anh cầu xin được nghe mỗi tối khi sống trong căn phòng lạnh lẽo của trại trẻ mồ côi sau khi bị trả lại.
-Mẹ ở Đà Lạt rồi. Mẹ muốn gặp con, dù chỉ một lần. Để nói lời xin lỗi.-
Minh Khang không nói gì với Hoài An. Anh rời đi vào buổi chiều. Quán cà phê nhỏ ven hồ là nơi hẹn gặp. Anh bước vào, thấy người phụ nữ đó, dáng người nhỏ gầy, tóc hoa râm, ánh mắt chờ đợi mà đầy áy náy.
-Mẹ…- Bà gọi khẽ, đứng dậy nhưng Minh Khang không trả lời. Anh chỉ ngồi xuống, ánh mắt không giấu nổi sự khép kín.
-Con biết không, năm đó mẹ không có lựa chọn. Gia đình chồng cũ không chấp nhận mẹ nuôi thêm một đứa trẻ không cùng máu mủ. Mẹ đã muốn giữ con lại…- Bà nghẹn giọng.
-Nhưng mẹ không giữ.- Anh nói, nhẹ nhàng, nhưng đau đớn.
-Mẹ chỉ cần một đứa trẻ để lấp chỗ trống. Khi chỗ trống đó không còn cần thiết, con không có giá trị nữa.-
-Không phải như vậy!– Bà bật khóc.
-Mẹ đã tìm con suốt bao năm…-
-Không cần nữa. – Anh đứng dậy.
-Con không còn là đứa trẻ năm đó nữa. Con cũng không cần mẹ nhận lại. Mẹ có thể yên tâm sống phần đời còn lại… mà không cần gánh nặng mang tên con.-
Anh bước ra khỏi quán, trời bắt đầu mưa nhẹ. Mỗi giọt mưa rơi xuống vai áo anh như chạm vào một vết sẹo cũ.
Minh Khang đứng im dưới mái hiên một lúc lâu, rồi mới rút điện thoại ra. Anh không gọi cho ai. Chỉ mở thư mục ảnh trong máy. Tấm hình duy nhất của tuổi thơ: một cậu bé khoảng sáu tuổi ôm con gấu bông sứt chỉ, ánh mắt ngơ ngác đứng trước trạm xá.
-Chị Hoài An…– Anh khẽ gọi trong đầu.
-Năm đó, chỉ có chị tin em không phải đồ bỏ.-
Tối đó, Hoài An thấy anh trở về, người ướt sũng. Cô chưa kịp hỏi thì anh khẽ nói.
-Chị từng hỏi, vì sao em nhớ chị suốt từng ấy năm, đúng không?-
Cô gật.
-Vì chị là người đầu tiên không bỏ rơi em khi em chẳng còn gì trong tay. Và bây giờ… em cũng không muốn bỏ rơi chị, khi chị cũng đang mang trong mình một vết thương chẳng ai hiểu nổi.-
Sau hôm đó, Hoài An để ý thấy Minh Khang ít cười hơn thường ngày.
Anh vẫn dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng cùng Hạ Vân, vẫn tỉ mỉ chăm sóc từng chậu hoa trong sân, vẫn trầm tĩnh nghe cô nói về những bệnh nhân trầm cảm hay ca trị liệu khó. Nhưng đôi mắt anh… có điều gì đó lặng hơn, xa hơn.
Một chiều mưa, quán vắng khách, Hoài An mang lên gác hai tách trà thảo mộc. Anh đang đọc sách, ánh đèn vàng hắt lên nửa khuôn mặt.
Cô đặt tách trà xuống bàn.
-Uống đi, cho ấm bụng. Hôm nay trời lạnh.-
Anh nhìn cô, hơi bất ngờ. Trước giờ, thường là anh chăm sóc cô, còn cô thì luôn giữ một khoảng cách đủ an toàn.
-Tôi có thể nghe chuyện của anh được không?- Cô hỏi.
Minh Khang khựng lại. -Về chuyện gì?-
-Về… người phụ nữ hôm trước. Là ai vậy?-
Một thoáng im lặng. Rồi anh kể không nhiều, không ướt át, chỉ là những mảnh rời rạc, một đứa trẻ từng nghĩ mình có mẹ, rồi bị trả về như một món hàng lỗi. Một năm lang thang trong trại trẻ, một người cha nuôi đánh đập, một lần bỏ trốn… và một đêm mưa ở trạm xá tỉnh lẻ, nơi có một cô bác sĩ trẻ đưa cho anh chiếc bánh mì và chiếc áo mưa cũ.
-Chị là người đầu tiên hỏi tên tôi.-
Cô không nói gì, chỉ rót thêm trà. Tay anh khẽ run khi đón lấy, và lần đầu tiên… cô nắm lấy bàn tay ấy, rất nhẹ.
-Lúc trước, tôi cứ nghĩ anh mạnh mẽ sẵn rồi. Nhưng hóa ra… anh chỉ mạnh mẽ vì chưa từng được ai cho phép yếu đuối.-
Minh Khang nhìn cô, đôi mắt nâu sẫm chợt dậy sóng.
Cô mỉm cười, dịu dàng.
-Nếu một ngày nào đó, anh mệt rồi, anh có thể chọn dựa vào tôi một chút. Không nhiều đâu. Chỉ một chút thôi.-
Tối hôm ấy, Minh Khang ngồi thật lâu trước hiên nhà. Trời vẫn còn lất phất mưa, nhưng lòng anh như có ánh nắng vừa hé.
Anh nhớ lại ánh mắt cô nhìn anh khi cầm tay không thương hại, không đồng cảm, mà là… chấp nhận.
Và rồi, lần đầu tiên, anh để mình viết vài dòng vào nhật ký điện thoại – thứ anh chưa từng làm.
-Chị đã từng kéo tôi ra khỏi bóng tối năm xưa. Giờ đây, có lẽ… tôi không cần ánh sáng nữa. Chỉ cần có chị ở đó, là đủ.-
Buổi trưa hôm đó, Hoài An đang trong phòng khám, chỉnh lại hồ sơ bệnh án thì chuông điện thoại reo.
Là cô giáo chủ nhiệm của Hạ Vân.
-Chị Hoài An phải không ạ? Em gọi báo có chút việc… Hạ Vân bị một bạn học đẩy ngã trong giờ ra chơi. Đầu bé va vào cạnh bàn, hơi choáng nên em cho nghỉ ở phòng y tế.-
Tim Hoài An như thắt lại. Cô không kịp nói gì ngoài một lời cảm ơn vội vã rồi lập tức chạy ra ngoài. Nhưng vừa mở cửa, Minh Khang đã đứng đó – như thể anh biết điều gì không ổn.
-Chị có chuyện gì?- – Anh hỏi nhanh.
-Vân… bị ngã ở trường.-
Không cần thêm lời nào, Minh Khang lấy chìa khóa xe, giục cô lên.
Khi đến nơi, Hạ Vân đang nằm im lìm trên giường phòng y tế, mắt nhắm nghiền, trán băng gạc nhỏ. Cô y tá trấn an.
-Không nặng lắm đâu chị, nhưng con bé bị choáng nhẹ, nên hơi lừ đừ.-
Hoài An ngồi xuống bên giường, nắm tay con, nhẹ run.
Còn Minh Khang… đứng lặng phía sau. Nhưng khi thấy ánh mắt con bé mở ra, hơi nước ứa ra nơi khóe mi, rồi bất giác gọi.
-Chú Khang…-
Anh bước lại, siết nhẹ lấy bàn tay bé nhỏ ấy, trầm giọng.
-Chú đây. Không sao rồi. Vân ngoan, ngủ một lát sẽ khỏe.-
Cảnh tượng ấy một cô bé nhỏ xíu nằm giữa, tay nắm chặt cả hai người, mắt ngấn nước… khiến Hoài An đột nhiên hiểu rõ một điều: cô đã không còn một mình nuôi con.
Buổi chiều, trời đổ mưa. Minh Khang dắt xe từ bãi, vừa ra khỏi cổng trường đã thấy Hoài An đứng đó che ô cho Hạ Vân ngủ gục trong vòng tay.
-Đưa Vân cho tôi.- Anh nói.
Và lần đầu tiên, Hoài An không từ chối. Cô giao con cho anh, nhẹ nhàng như thể đã quen làm điều đó từ lâu.
Trên đường về, Hạ Vân ngủ say, đầu tựa vào vai anh. Còn Hoài An thì ngồi phía sau, tay vô thức giữ lấy góc áo khoác của Minh Khang.
Không ai nói gì, nhưng trong lòng cả hai đều lặng lẽ xác nhận:
Đã có ai đó để cùng chạy đến khi cần.
Đã có ai đó để cùng đứng trong mưa.
Đã có ai đó để cùng lo cho một đứa trẻ.
Chiều hôm ấy, Minh Khang hẹn một khách hàng ở quán cà phê nhỏ trong thành phố. Khi khách vừa rời đi, anh đang đứng chờ tính tiền thì một giọng cười vang lên phía sau.
-Tưởng ai sang trọng vậy, hóa ra là thằng Khang ‘mồ côi’ năm nào đây mà.-
Minh Khang quay lại. Là Tú Béo người từng sống cùng anh vài năm trong trại trẻ mồ côi. Ngày đó, Tú là kẻ mạnh miệng, luôn bày trò lừa đảo vặt để kiếm ăn. Sau khi bỏ trốn, họ thất lạc nhau.
-Tao nghe mày làm lớn lắm. Giám đốc công ty gì đấy hả?-Tú ngồi xuống ghế đối diện, cười hề hề. -Khá thật!-
Minh Khang định đứng lên, nhưng Tú đã thấp giọng, lạnh đi.
-Tao thì không khá bằng mày. Mày đi con đường sáng. Tao… thì lỡ rồi.-
Tú rút từ áo khoác ra một tập hồ sơ, đẩy qua bàn:
-Không dài dòng. Mày đầu tư cho tao vụ này, tao trả lãi cao. Mày biết tao, không bao giờ thất hứa.-
Minh Khang không chạm tay vào. Giọng anh trầm xuống.
-Tao không làm mấy thứ như ngày xưa nữa.-
-Ngày xưa? Đừng nói như thể mày sạch sẽ từ bé. Mày quên ai dạy mày móc túi người ta để có tiền ăn bánh mì à?-
Tú cười khẩy.
-Mày tưởng mày sống đàng hoàng rồi sẽ được tha thứ hết hả? Mày vẫn là một phần của bọn ‘rác rưởi’ như tao thôi.-
Minh Khang siết tay lại, nhưng anh không phản ứng. Anh đứng dậy, chỉ để lại một câu:
-Không phải ai từng sống trong bóng tối cũng chọn ở lại đó mãi mãi.-
Tối đó, Minh Khang về trễ. Căn nhà yên ắng. Hoài An đang dạy Hạ Vân học bài trong phòng khách, ánh đèn ấm hắt lên khuôn mặt dịu dàng của cả hai.
Anh đứng nhìn một lúc lâu.
Nếu năm xưa không gặp chị... có lẽ, hôm nay tôi cũng đã ngồi cùng bàn với bóng tối.
Lúc khuya, Hoài An mang cho anh ly trà ấm. Cô nhìn thấy vẻ trầm mặc trong mắt anh, khẽ hỏi:
-Có chuyện gì sao?-
Anh không trả lời ngay. Nhưng lần này, anh kể. Về Tú. Về những ngày từng phải trộm cắp để sống sót. Về những đêm ngủ gầm cầu, run rẩy mà không biết mai có thức dậy nổi không.
-Em đã từng nghĩ, làm người tốt thì có ích gì khi chẳng ai cho mình cơ hội sống?-
-Nhưng giờ thì sao?-Cô hỏi khẽ.
-Giờ em biết… là vì có người từng cho em cơ hội mà không đòi hỏi gì cả.-
Hoài An không nói gì. Chỉ ngồi im bên anh. Một lát sau, cô nói.
-Lúc trước tôi luôn nghĩ mình phải tự cứu lấy bản thân, không nên mong ai sẽ tốt với mình thật lòng. Nhưng… bây giờ tôi không nghĩ vậy nữa.-
Minh Khang nhìn cô. Trong ánh mắt cô, anh thấy chính mình.