Tiệm Thuốc Ngọc Kim Đường (Dịch)

Chương 28: Kẻ Đến Sau Hay Người Luôn Ở Cạnh?

"Con bé Hâm từ nhỏ đã ưu tú, Dương Dương nhà tôi thích nó là chuyện thường tình. Nhưng nó cũng phải tự biết cái 'khoảng cách' giữa hai đứa chứ?"

Bố mẹ Đường lúc ấy mới tá hỏa khi biết con gái mình đang hẹn hò với một cậu bạn trai kém tuổi nhiều đến thế!

Mẹ Đường vừa gõ nhẹ vào đầu con gái vừa mắng:

"Con hồ đồ thật rồi! Cho dù bố mẹ cậu ta có đồng ý đi nữa, thì sau khi kết hôn hai đứa cũng nảy sinh đủ thứ vấn đề cho xem! Huống hồ người ta còn đang kịch liệt phản đối kia kìa!"

Mắng xong bà lại xót xa, nhẹ nhàng ôm lấy con:

"Hâm à! Không phải mẹ không muốn ủng hộ con, nhưng mà... đại đa số người ta chọn đi trên con đường bằng phẳng nhất không phải vì họ thích sự tầm thường, mà bởi vì lòng người vốn dĩ mỏng manh, chẳng chịu nổi mấy phen dày vò đâu con!"

...

Ngày ấy, Đường Hâm vốn chẳng để tâm đến sự theo đuổi của Thịnh Dương, bởi tâm trí cô lúc đó đã thuộc về "người ấy".

Đối phương vẫn chưa chính thức đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ để bày tỏ lòng mình, nhưng mỗi ngày Đường Hâm vừa tan làm, hai người lại kết nối trực tuyến.

Cuộc sống của cô ngập tràn bóng dáng người phương xa.

Lại một lần nữa Thịnh Dương đem hoa tới tặng, Đường Hâm thẳng thắn: "Chị đã có bạn trai rồi."

Thực tế, quan hệ của họ vẫn chưa được xác định rõ ràng.

Thịnh Dương lặng nhìn cô một hồi:

 "Chỉ cần chị chưa kết hôn, em vẫn còn cơ hội."

Đường Hâm mang theo chút hờn mát xen lẫn ý dò xét kể về "cậu em" theo đuổi dai dẳng này với người ở đầu dây bên kia.

Người đàn ông khẽ cười:

"Anh luôn hoan nghênh có người cạnh tranh với mình."

Gương mặt Đường Hâm bỗng chốc đỏ bừng, trái tim đập liên hồi như trống trận.

Anh ấy thừa nhận anh ấy đang theo đuổi cô!

"Anh còn chưa thấy ảnh của em, sao lại chắc chắn thế?"

Đối phương chỉ gửi ảnh của mình sang mà chưa từng đòi hỏi ảnh của Đường Hâm.

Đường Hâm biết mình xinh đẹp, nhưng cô cố ý không tiết lộ dung nhan, ngay cả những bức ảnh "sống ảo" đầy tâm cơ cũng không gửi, biện pháp bảo mật vô cùng nghiêm ngặt.

Bảo là lòng không vui sướng thì chắc chắn là nói dối.

Đã là con người, khi cảm thấy mình được trân trọng thì ai chẳng sinh lòng hoan hỉ, Đường Hâm thậm chí còn bắt đầu giữ sắc mặt ôn hòa hơn với Thịnh Dương.

Cô bày ra dáng vẻ của một người chị để khuyên nhủ:

"Dương Dương, em nên tìm một người tầm tuổi mình thì hơn. Bạn trai đối xử với chị rất tốt, chị không thể thay lòng đâu."

Thịnh Dương vặn hỏi:

"Tầm tuổi nhau thì chắc chắn sẽ hợp sao? Cách biệt bao nhiêu mới gọi là thực sự phù hợp? Sau này khi em hai mươi sáu tuổi, em yêu một cô gái hai mươi, liệu có ai nói ra nói vào gì không?"

Dĩ nhiên là không, mọi người sẽ chẳng ai nói gì cả.

Đường Hâm không cách nào thuyết phục được cậu em cứng đầu này, nhưng lòng cô vẫn kiên định như cũ.

Hàng ngày cô có bao chuyện muốn nói cùng "bạn trai", hai người còn hẹn nhau ngày gặp mặt.

Anh nói:

"Được, anh sẽ chuẩn bị thật tốt."

Anh gửi cho cô ảnh mình đang tập gym, còn sắm sẵn cả cốc nước, dép đi trong nhà cho cô, thậm chí là những bức tranh trang trí mà cô yêu thích, biến căn phòng thuê vốn đơn sơ thành một tổ ấm nhỏ đúng gu của cô.

Đúng lúc hai người sắp gặp mặt thì dịch bệnh ập đến, trường học bị phong tỏa.

Đường Hâm không may nhiễm bệnh, cô nhắn tin báo cho bạn trai rằng mình phải đi cách ly.

Thật trùng hợp, Thịnh Dương cũng có tên trong danh sách bị đưa đi cùng chuyến xe đó.

Thịnh Dương giúp cô xách đồ, dọn dẹp giường chiếu, lĩnh nhu yếu phẩm, lấy cơm, nhận thuốc, một tay anh lo liệu tất thảy.

Đường Hâm muốn từ chối, nhưng cơn sốt nhanh chóng khiến cô rơi vào trạng thái mơ màng, chính Thịnh Dương đã đắp khăn đá cho cô, bón từng ngụm nước ấm, canh giờ nhắc cô uống thuốc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận