Tiệm Thuốc Ngọc Kim Đường (Dịch)
Chương 24: Hồng Nhung Nở Muộn
Ngày Thịnh Dương còn là một nhóc tì hỉ mũi chưa sạch, cậu đã dõng dạc tuyên bố mình thích nhất là chị Hâm Hâm, sau này lớn lên nhất định phải rước chị về làm vợ.
Thuở ấy, các bậc trưởng bối trong phố cũ ai nấy đều cười ngất, có người còn trêu chọc Thịnh Dương rằng:
"Bây giờ cháu bảy tuổi, chị Hâm Hâm mười hai. Đợi đến lúc cháu mười bốn thì chị đã hai mươi hai rồi, lúc cháu mới đôi mươi thì chị đã ngoài băm, toan về già rồi đó!"
Cậu bé Thịnh Dương vừa mới vào tiểu học, vốn liếng toán học chỉ quanh quẩn một cộng một nghe xong mà sững sờ.
Nhưng nhóc con bảy tuổi ấy vẫn cố giữ vẻ hiên ngang, khí khái:
"Dù chị ấy có ba mươi sáu tuổi đi nữa, cháu vẫn cứ muốn kết hôn với chị Hâm Hâm!"
Đường Hâm khi đó đang học lớp sáu, nhìn cậu nhóc lớp một như nhìn một chú khỉ con nghịch bùn.
Mặc cho Thịnh Dương hào khí ngất trời, cô chỉ nhàn nhạt buông một câu:
"Viết xong bài tập về nhà chưa?"
Sau này khu phố cũ bị giải tỏa, nhà họ Đường dời đi, Thịnh Dương trong ký ức của cô mãi mãi dừng lại ở hình ảnh chú khỉ con lấm lem ấy.
Mãi cho đến năm Thịnh Dương mười chín tuổi, họ mới hữu duyên tương ngộ.
Đường Hâm tốt nghiệp rồi ở lại trường làm trợ lý học vụ.
Vào kỳ học mới, một tân sinh viên đột nhiên chắn đường cô, nở nụ cười đầy kinh ngạc và vui sướng:
"Chị Hâm Hâm, đúng là chị rồi phải không?"
Cô ngẩn người quan sát hồi lâu mới ngập ngừng hỏi:
"Cậu là... Dương Dương?"
Đường Hâm hoàn toàn không cách nào kết nối được chàng trai cao hơn mình tận hai cái đầu trước mặt với chú khỉ con trong miền ký ức năm nào.
Thịnh Dương bật cười rạng rỡ.
Đường Hâm vốn mang nét đẹp thanh tú, lại mới tốt nghiệp không lâu, năm nào cũng có tân sinh viên lầm tưởng cô là đàn chị khóa trên mà tiến đến xin phương thức liên lạc.
Kẻ nào bạo dạn hơn, dù biết cô là cán bộ trường cũng vẫn đeo bám đòi số điện thoại cho bằng được.
Cô vẫn chưa thực sự để tâm đến cậu em Thịnh Dương nay đã trưởng thành.
Nhưng kể từ ngày đó, Thịnh Dương xuất hiện trong cuộc sống của cô với tần suất dày đặc.
Đường Hâm cảm thấy có chút phiền toái.
Thời đại học cô từng có một đoạn tình cảm, đến khi tốt nghiệp cô ở lại trường còn đối phương lại kiên quyết về quê.
Hai người dùng dằng một thời gian rồi chia tay, vết thương lòng trong cô vẫn chưa nguôi ngoai, dù có muốn bắt đầu một mối quan hệ mới, cô cũng sẽ không chọn một "em trai nhỏ" như thế này.
...
Thịnh Dương dắt tay Đường Hâm rảo bước trên những phiến đá xanh của trấn cổ.
Ven đường có một bà lão bày bán những đóa hoa thủ công được đan tỉ mỉ bằng len đủ màu sắc, cậu chọn một đóa hồng nhung đỏ thắm mua tặng cho cô.
Đường Hâm nâng niu bông hoa trong tay, ý cười trên gương mặt cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút:
"Đằng kia có bán đậu phụ thối chiên kìa."
Thịnh Dương rất thích món này.
Trước khi đến đây, cô đã cất công tìm hiểu cẩm nang du lịch, nghe danh tiệm đậu phụ thối của Vương bà bà là một y quán ẩm thực lâu đời, hương vị vô cùng đặc biệt.
Hai người nắm tay nhau xếp hàng.
Điện thoại Thịnh Dương khẽ rung lên, cậu nói:
"Chắc là tin nhắn của công ty, để anh trả lời một lát."
Đường Hâm gật đầu, tay mân mê đóa hồng len.
Bà lão bán đậu phụ mỉm cười đôn hậu, ánh mắt trìu mến nhìn cô rồi lại nhìn Thịnh Dương đang đứng cách đó không xa, vừa lật đậu phụ vừa bắt chuyện:
"Mua cho bạn trai à cháu?"