Tiệm Thuốc Ngọc Kim Đường (Dịch)
Chương 21: Kim Quả Của Kẻ "Không Thơm"
Năm đó, chị Thư Lan được chọn vào một dự án bảo mật cấp quốc gia.
"Thế sao bà Vương lại biết được? Chẳng phải bà ấy bán đậu phụ thối sao?"
Hướng Nam chấn động, cái biển hiệu kia ghi rõ nhà bà ấy đã bán đậu phụ thối được sáu mươi năm rồi mà!
"Bà ấy bán đậu phụ thối, nhưng cũng làm công tác tình báo đấy."
Hướng A Bà nháy mắt với cô cháu ngoại nhỏ.
Hướng Nam há hốc mồm, thảo nào lần nào cô về, bà Vương chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay cô đã mua những gì!
Hai bà cháu ngồi trên chiếc ghế tre trong căn nhà cổ, nắng đông xuyên qua lớp kính chiếu vào, sưởi ấm đôi đầu gối và mắt cá chân, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người.
Hồi lâu sau Hướng Nam mới lên tiếng:
"Ngoại ơi, cây hoa Lưu Tô bao giờ mới nở ạ?"
Cô chưa bao giờ thấy loài hoa ấy nở cả.
"Tháng Tư."
Hướng A Bà đáp.
Hướng Nam nắm lấy tay ngoại:
"Tháng Tư năm nay con sẽ cùng ngoại đi xem hoa Lưu Tô nở nhé!"
"Được."
Hướng A Bà mỉm cười gật đầu, cất kỹ lá thư và chiếc khánh vàng đi.
Đầu ngón tay bà mơn trớn dòng mực bút máy đã hơi bạc màu, hình ảnh Tạ Thư Lan trong tâm trí vẫn là dáng vẻ của bảy mươi năm về trước.
Bà thầm nói với Tạ Thư Lan trong lòng: Chị xem, em vẫn đang sống rất tốt.
Hướng Chí Anh dọn dẹp xong đồ đạc bước vào phòng, thấy con gái đang cười ngẩn ngơ thì vỗ đầu cô một cái:
"Đi thôi, không phải con muốn dẫn mẹ đi dạo trấn sao? Chúng ta cùng đi dạo chút, xem trưa nay muốn ăn gì nào?"
Hướng Nam nhảy dựng lên ôm lấy cánh tay mẹ:
"Con muốn ăn bánh dầu chiên! Còn cả đậu phụ thối nữa!"
...
Ngọc Kinh Đường vẫn vắng vẻ như xưa.
Bạch Ngư nhỏ nhắn chống cằm trên quầy gỗ, lim dim buồn ngủ.
Bỗng nhiên, tiếng bàn tính "tạch tạch" vang lên giòn giã.
Bạch Ngư khẽ mở đôi mắt tròn xoe, quả nhỏ trên đỉnh cây Chiêu Tài mỗi lúc một lớn, mỗi lúc một tròn, thoát ra khỏi quầng sáng biến thành một trái linh quả hoàn chỉnh.
Đôi mắt to của Bạch Ngư đột ngột trợn tròn!
Hướng Nam "không thơm", Bạch Ngư không thèm thuồng cho lắm nên cũng chẳng mấy quan tâm chuyện gì xảy ra sau khi thuốc được bán đi.
Trong số các dược liệu của Quả Bát Tiên, những vị khác đều bình thường, duy chỉ có vị Cam Thảo kia là loại mọc trước đền Bao Công.
Được hun đúc bởi hương khói trong điện, kẻ uống vào ắt phải nói lời thật lòng.
Bạch Ngư xòe bàn tay trắng nõn, linh quả tự động rơi vào lòng bàn tay nàng.
Trái tròn thoát đi lớp hào quang trắng chuyển sang sắc vàng ròng, lại chính là Kim Quả hiếm thấy!
Đôi mắt tròn lẳn của Bạch Ngư càng trợn to hơn, nàng không ngờ vị khách "không thơm" kia lại kết ra được một trái Kim Quả!
"Diệp Phi Quang! Diệp Phi Quang!"
Diệp Phi Quang nghe tiếng liền xuất hiện, trông thấy Kim Quả, hắn cũng thoáng ngẩn người.
Phải là người không có tư dục nhưng mang đại ái mới có thể kết ra loại quả này.
Hắn không khỏi lộ vẻ vui mừng, ăn trái này vào có thể giúp tu vi của Bạch Ngư ổn định, không bị tiêu tán thêm nữa.
Bạch Ngư nâng niu Kim Quả trong lòng bàn tay, vô cùng hoan hỷ.
Thân hình vảy trắng hóa thành tà váy lụa, đuôi váy như đuôi cá xòe ra từng lớp thướt tha, mái tóc đen mun xõa sau lưng, trên tóc cài một chiếc kẹp ngọc trai xà cừ trắng tinh khôi.
Nếu không phải lúc này chiều cao của nàng chỉ vỏn vẹn một mét mốt, thì hẳn là phong thái thoát tục như tiên tử.
Nhưng nàng chỉ cao có bấy nhiêu, chân ngắn mình tròn, mặc váy lụa trắng trông chẳng khác nào một chú cá béo nhỏ nhắn đang tung tăng nhảy nhót.
Ánh mắt Diệp Phi Quang nhìn nàng không tự chủ được mà thêm vài phần dung túng, nuông chiều.