"Còn thể ạ? Cháu về nhà." Châu Kinh Trạch bất lực.
"Không , nhà cháu mỗi cháu, về cái rắm! Ở đây ăn cơm, dì sẽ món cà tím xào mà cháu thích ăn." Dì Thịnh .
Châu Kinh Trạch uể oải : "Cứ như thì cháu sẽ thành con trai của dì mất."
"Vậy khéo, dì với Thịnh Nam Châu cắt đứt quan hệ con từ lâu , đúng lúc cháu thêm ." Dì Thịnh mặt cảm xúc .
Châu Kinh Trạch cúi đầu , vai run cả lên, nét mặt nhẹ nhõm vui sướng, cuối cùng cũng nữa.
Dì Thịnh tiễn Hứa Tùy ngoài, đó kéo lấy tay cô, ngữ khí trách mắng: "Dì bảo cháu ở ăn bữa cơm mà."
Hứa Tùy mỉm lắc đầu: "Cháu vẫn còn chút việc dì ạ, lát nữa cháu còn đến thư viện."
"Tiểu Hứa , dì hài lòng với cách cháu dạy học lúc nãy. Nửa năm là Thịnh Ngôn Gia kiểm tra , mà thành tích của thằng nhóc ... Dì nuôi lợn khi còn giỏi hơn nuôi nó, mong rằng cháu thể giúp đỡ thằng bé. Đương nhiên, dì cũng cháu lo lắng về lộ trình đường , tới đây quả thật mất sức một chút, là tối nay cháu cứ suy nghĩ, tới lúc đó thể liên lạc với đàn chị của cháu."
"Vâng ạ." Hứa Tùy gật gật đầu.
...
Buổi tối, Hứa Tùy về ký túc, cô tìm một chiếc lọ thủy tinh sạch sẽ, đó bỏ hết kẹo bạc hà mà Châu Kinh Trạch cho cô bên trong, nỡ ăn thêm một viên nào.
Tới mười giờ, trong phòng vẫn chỉ một cô, Hứa Tùy chống tay lên cằm lọ thủy tinh thơ thẩn. Đột nhiên, Hồ Thiến Tây đẩy cửa , : "Tùy Tùy, nhớ hả?"
"Nhớ." Hứa Tùy ngọt ngào.
"Hôm nay Lương Sảng phỏng vấn dạy gia sư, thế nào ?" Hồ Thiến Tây xuống hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tho-lo/chuong-18.html.]
Hứa Tùy rót một cốc nước cho cô , nghĩ ngợi: "Cũng lắm, mà trùng hợp là nhà mà đến phỏng vấn ngờ là nhà của Thịnh Nam Châu, học sinh dạy là em trai của ."
"Đường Hổ Phách? C.h.ế.t tiệt, ai lôi đến nơi xa chứ? Trường học cách chỗ đó xa, chắc cũng mệt c.h.ế.t chứ gì, Tùy Tùy." Hồ Thiến Tây đau lòng, " hình như em trai Thịnh Nam Châu đúng là đang tìm gia sư."
"Ừ." Hứa Tùy trả lời, cô nhớ gì đó hỏi Hồ Thiến Tây, ngữ khí chần chừ lo sợ bản tỏ quan tâm quá mức, "Tây Tây, chuyện là dì Thịnh , Châu Kinh Trạch sống một ?"
Hồ Thiến Tây thở dài một : "Dù thì mối quan hệ của nhà phức tạp. Trước cả nhà sống trong đường Hổ Phách, đến năm lớp chín thì qua đời, bố định chuyển , nhưng Châu Kinh Trạch chịu, thế là một ở đấy. Đến bây giờ vẫn sống trong ngôi biệt thự đó, cũng may là nuôi một con ch.ó Berger, nó thể bầu bạn với ."
"Là ư." Hứa Tùy lên tiếng, cô đột nhiên nhớ buổi chiều Châu Kinh Trạch sô pha, khi dì Thịnh giữ ăn cơm, đáy mắt phảng phất xuất hiện ý .
Không lâu , đàn chị khóa gửi tin nhắn đến, hỏi cô nghĩ xong chuyện dạy gia sư . Hứa Tùy nhớ tới đôi mắt đen láy trầm tĩnh đó, thế là cô gõ trong đoạn đối thoại :
Em nghĩ xong , em .
Cuối cùng Hứa Tùy đồng ý trở thành gia sư của Thịnh Ngôn Gia. Khi dạy cuối tuần, cô còn đặc biệt sửa soạn một chút, mặc một chiếc áo cộc tay dệt kim, bên phối hợp một chiếc quần bò màu xanh lam, trẻ trung xinh . Cô đang soi gương chải tóc, để lộ vòng eo thon thả.
"Wow, Tùy Tùy, quả thực là phát ngôn của ngọc nữ thanh thuần mà, b.a.o n.u.ô.i ." Hồ Thiến Tây bổ nhào về phía cô.
Hứa Tùy b.úi tóc, vầng trán đầy đặn, đuôi mắt nhếch lên, tạo hình vòng cung xinh hấp dẫn. Cô thu dọn đồ đạc né tránh sự truy đuổi của Hồ Thiến Tây.
"Được, nhưng giữa và idol của , chỉ phép chọn một thôi." Hứa Tùy .
"Vậy thì vẫn chỉ 'yêu' idol của thôi." Hồ Thiến Tây đưa câu trả lời một cách quả quyết.
Sau khi nô đùa với Hồ Thiến Tây, Hứa Tùy thu dọn xong đồ đạc ngoài. Lần cô kinh nghiệm, mua miếng dán chống say xe dán tai, đó chuyển ba chuyến xe buýt đến 79 đường Hổ Phách.
Hứa Tùy tới nhà Thịnh Nam Châu, bé tóc xoăn vẫn đang chơi game. Thịnh Ngôn Gia thấy cô giáo đến , sợ cô mách lẻo nên đành bỏ tay cầm chơi game xuống một cách tình nguyện.