Châu Kinh Trạch hiển nhiên còn nhớ cô nữa, tận đáy lòng Hứa Tùy dấy lên một sự lạc lõng. ngay đó cô lấy dũng khí để chào hỏi.
Thiếu gia vung tay hào phóng, trực tiếp dẫn bọn họ đến một nhà hàng nhỏ ở tầng hai nhà ăn dùng cơm, trong suốt bữa ăn chỉ Hồ Thiến Tây và Thịnh Nam Châu chuyện, thỉnh thoảng Châu Kinh Trạch cũng sẽ thờ ơ phụ họa thêm một câu.
Hồ Thiến Tây thích ăn cần tây, nhưng Thịnh Nam Châu cứ bắt cô ăn bằng , còn gắp hết cần tây trong bát bỏ bát cô , đó hỏi cô : "Cậu vì con Husky nhà xí ?"
Thịnh Nam Châu dựa quan niệm về giáo d.ụ.c, chỉ cần đợi Hồ Thiến Tây hỏi vì là sẽ dạy bảo luôn là vì nó kén ăn, kết quả Hồ Thiến Tây chẳng thèm để ý đến . Hồ Thiến Tây gắp hết cần tây ngoài, ngữ khí nghiêm túc : "Bởi vì nó giống đấy!"
"Cậu..." Thịnh Nam Châu tức đến mức một câu.
"Cậu, đúng ?" Hồ Thiến Tây tìm Châu Kinh Trạch phân tích đúng sai.
Châu Kinh Trạch nghiêng đầu Thịnh Nam Châu, giọng điệu xa: " là cũng giống thật!"
"..." Thịnh Nam Châu.
Hứa Tùy khẽ, Thịnh Nam Châu thèm để ý bọn họ nữa, Hứa Tùy : "Em gái Hứa, lúc nãy vẫn giới thiệu, tên là Thịnh Nam Châu, bạn của Tây Tây chính là bạn của , chuyện gì cứ đến tìm nhé."
"Xì, chuyện tìm Châu Kinh Trạch đến tìm ?" Hồ Thiến Tây chút lưu tình chọc ngoáy , đó còn : "Cậu, đúng ?"
Mặc dù là đùa nhưng Hứa Tùy vẫn trở nên căng thẳng, cô bộ lơ đãng cúi đầu ăn cơm, thực tế là đang chờ Châu Kinh Trạch trả lời. Châu Kinh Trạch đang lên tiếng thì di động đặt bàn đúng lúc đổ chuông, màn hình hiển thị gọi đến là Bách Du Nguyệt.
Châu Kinh Trạch cầm di động áp sát bên tai điện thoại. Hứa Tùy đối diện , thấy độ cong mượt mà của yết hầu của . Tay trái đặt bàn, tay cứ cậy qua cậy nắp lon nước gas, sương băng dính hết lên đầu ngón tay thon dài.
Những lời ngắn gọn như "Ừ."; "Có việc." lọt trong tai, đầu bên gì đó, Châu Kinh Trạch khẽ một tiếng.
Hứa Tùy như tấm vải kim châm, nhức nhối vô cùng.
"Ngắt máy đây." Châu Kinh Trạch .
Sau khi ngắt điện thoại, Thịnh Nam Châu chế nhạo : "Chậc chậc, ông Châu đúng là lợi hại, một ngày bạn gái chủ động gọi đến mười cuộc điện thoại mà cũng chẳng thấy gọi là nào."
"Nói mới nhớ, ngờ bạn gái của là bạn cùng phòng của cháu đấy. mà hình như quan hệ của cháu với , với ?" Hồ Thiến Tây hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tho-lo/chuong-13.html.]
"Lười!" Châu Kinh Trạch phun đúng một từ.
Bọn họ ăn cơm ở nhà ăn, giữa chừng một bạn học cùng lớp với Châu Kinh Trạch tên là Đại Lưu qua, Hứa Tùy hiền lành ngoan ngoãn thì trêu ghẹo : "Nhanh như đổi bạn gái, đổi khẩu vị ?"
Hứa Tùy trêu ghẹo thì cảm thấy mất tự nhiên, biểu cảm đó khéo lọt trong tầm mắt của Châu Kinh Trạch.
Đại Lưu xuống bên cạnh, Châu Kinh Trạch uể oải mỉm , thò tay phía vẫy vẫy, tỏ ý bảo sát gần.
Ngón tay thon dài của Châu Kinh Trạch phủ lên nắp lon nước, Đại Lưu với biểu cảm hóng hớt hạ thấp xuống, một tay còn của gác lên cổ , 'cạch' một tiếng, nắp lon nước bật , bọt khí màu trắng phụt ngoài, b.ắ.n đầy lên mặt Đại Lưu.
Đại Lưu lập tức vùng vẫy, Châu Kinh Trạch dựa lưng ghế, dùng một tay cũng thể dễ dàng ấn c.h.ặ.t , trông Đại Lưu vô cùng t.h.ả.m hại, bọt khí b.ắ.n hết lên mặt nên mở nổi mắt. Đại Lưu liên tục cầu xin: "Mình sai , sai .", khi đó Châu Kinh Trạch mới chịu thả .
Bọt khí nhanh ch.óng bốc thành nước, từng giọt cứ chảy xuống từ mặt , càng càng thấy nhếch nhác.
"Cậu đoán xem." Châu Kinh Trạch một cách cợt nhả, gương mặt công t.ử bột chính hiệu.
"Hahahahahahaha." Người xung quanh ngặt nghẽo.
Châu Kinh Trạch chính là như , khi chuyện t.ử tế với bạn sẽ luôn dùng một chiêu trò nhỏ để giúp bạn hiểu rằng chuyện nên như , như là tôn trọng khác.
Đại Lưu biểu cảm của thì hiểu .
"Cậu lắm!" Đại Lưu đùa quá trớn, lúc chuẩn xin thì Hứa Tùy cầm một tờ khăn giấy đưa cho lau mặt.
Đại Lưu càng ái ngại hơn: "Cô gái, xin nhé, chỉ đùa thôi."
"Không ." Tính khí của Hứa Tùy , thanh âm mềm mại nhẹ nhàng.
"Được , cút ." Châu Kinh Trạch mắng.
Nhóm ăn cơm xong, Hứa Tùy cùng Hồ Thiến Tây về ký túc của Châu Kinh Trạch lấy đồ. Khi qua sân vận động Kinh Hàng, một đám con trai cơ bắp cuồn cuộn mặc quần áo tập luyện màu xanh lá, để rèn luyện khả năng chống lắc lư mà vòng tới vòng lui vòng xoay, hoặc để tăng cường thể lực mà bọn họ chạy hô to: "Bay bầu trời, bảo vệ lãnh thổ!"
Ánh nắng chiều lúc chập tối hừng hực, mồ hôi chảy ròng ròng má, từng khẩu hiệu mạnh mẽ hùng hồn vang vọng khắp sân vận động.