Hứa Tùy đang cúi quan sát phản ứng dây thần kinh sọ não của con cóc màn hình máy tính, Bách Du Nguyệt gọi cô: "Hứa Tùy, chút việc ngoài, những việc còn giúp nhé, giúp cùng với nhé!"
Ý nghĩa của câu chính là: Bài tập chỉ một cô , nhưng khi thành thì ghi cả tên của hai .
Hứa Tùy xem qua thí nghiệm thành một nữa, mặt chút cảm xúc gật gật đầu. Cô quá để ý tới mấy loại chuyện như thế , bởi vì lười so đo tranh cãi.
Bách Du Nguyệt rời với gương mặt vui vẻ. Chỉ còn một Hứa Tùy nên để thành thí nghiệm đương nhiên sẽ muộn hơn những khác một chút. Sau khi kết thúc, cô thấy Lương Sảng vẫn đang đợi .
"Cậu vẫn ?" Hứa Tùy tháo găng tay dùng một .
"Đương nhiên là đang đợi đó!" Lương Sảng giơ tay bóp bóp mặt cô, chậc, xúc cảm đúng là thật.
Đợi Hứa Tùy quần áo xong, Lương Sảng kéo cô chạy điên cuồng xuống tầng, trong miệng ngừng lẩm bẩm: "Nhanh lên nhanh lên, sườn kho khoai tây của sắp hết !"
Trong nhà ăn, khó khăn lắm hai mới lấy cơm để mà xuống. lúc đó một nam sinh đeo kính bưng khay cơm úp úp mở mở hỏi thể chung ?
Hứa Tùy ngước một khuôn mặt ngoan hiền vô hại, nhưng từ chối lời thỉnh cầu của một cách tuyệt tình.
Lương Sảng đối diện cô quan sát Hứa Tùy, mặt nhỏ bằng lòng bàn tay, da trắng hồng, mắt hạnh long lanh, khi còn hai má lúm đồng tiền, tóc buộc gọn gàng ở gáy, mấy lọn tóc lời lòa xòa ở chán.
Là tướng mạo điển hình của Giang Nam, càng càng thấy mặn mà xinh .
Lương Sảng gặm một miếng sườn, cảm thán : "Chậc chậc, tháng mấy , Tùy Tùy, , diễn đàn của khoa chúng đang bỏ phiếu hoa khôi của khoa đấy, cũng tên trong danh sách ứng cử!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tho-lo/chuong-8.html.]
Hứa Tùy phản ứng gì thái quá đối với chuyện , cô cắm ống hút trong hộp sữa, phồng má : " lúc còn học cấp ba thật sự bình thường."
Là kiểu tồn tại nếu lẫn trong đám đông sẽ nhấn chìm.
Nếu như Lương Sảng thấy ảnh cấp ba của cô thì sẽ còn mấy lời như . Thời kỳ cấp ba bởi vì bệnh tật quanh năm nên uống t.h.u.ố.c Bắc trong một thời gian dài, cơ thể phù thũng, sắc mặt trắng bệch nhợt nhạt, quanh năm chỉ mặc bộ đồng phục rộng rãi đơn điệu, là một cô gái hết sức bình thường.
May khi cơ thể khỏe , khi Hứa Tùy lên đại học gầy mười cân, cộng thêm da dẻ trắng trẻo, ngũ quan sắc nét tinh tế, giống như chớp mắt da đổi thịt, sự chú ý của từ đó cũng đặt lên cô nhiều hơn.
Cũng bởi vì đại học và cấp ba quả thật hề giống , thẩm mỹ ở đây đa dạng nhiều vô kể, chấp nhận những tính cách riêng biệt, nên cô mới chú ý đến.
"Haiz, ai lúc còn học cấp ba là như , tất cả đều là vì học tập!" Lương Sảng gắp một miếng thịt bỏ trong bát của cô hỏi: " mà thấy từ chối mấy , rốt cuộc thích kiểu như thế nào ?"
Hứa Tùy c.ắ.n ống hút động đậy, trong đầu hiện một gương mặt của nhân vật trong game, nhưng nhanh cô ép nó xuống, lắc lắc đầu: "Mình cũng ."
"Không , thời gian còn dài!" Lương Sảng dùng đũa gắp rau, một lúc mới phản ứng , cô ném rau chân vịt xuống, mặt mày đau khổ: "C.h.ế.t tiệt! Mình , bây giờ hễ thấy màu xanh là nôi, buồn nôn quá mất!"
"Mình ăn giúp , sợ." Hứa Tùy híp mắt , đó gắp hết rau chân vịt trong bát của .
...
Năm giờ chiều, Hứa Tùy sân thượng của tòa tư tưởng chính trị trong trường để hóng gió, cơn gió chập tối thổi bay những tờ đề thi của cô ở lan can, tạo những âm thanh 'loạt soạt', giống như chim bồ câu vỗ cánh bay .
Hứa Tùy cắm tai di động, sân thượng phần của đề thi thử. Chỗ hầu như chẳng ai mò đến, yên tĩnh, phong cảnh , cô thường xuyên tới đây, là một nơi thích hợp để thả lỏng.
Nếu đề mệt , Hứa Tùy sẽ dùng tay chặn tờ đề thi, đó phóng tắm mắt phía xa xôi. Lúc đó, cô sẽ cố định về một hướng, về góc Đông Bắc của trường, cũng chính là khuôn viên của trường Đại học Hàng Vũ trụ.