Thổ Lộ

Chương 1

Sáu giờ sáng, con chim sẻ đậu cây cột điện 'phành phạch' đôi cánh đập tan sự yên tĩnh trong ngõ. Do tối hôm mới đổ một trận mưa nên hoa quế rơi lả tả xuống giống như hộp mật ong đ.á.n.h đổ lênh láng lên mặt đất ướt sũng.

Không khí ẩm thấp luồn qua khe cửa sổ bên trong, Hứa Tùy bàn, bả vai bất giác co rúm vì lạnh, cô nhấc đầu lên một cách khó khăn, giơ tay xoa mặt để bản tỉnh táo hơn một chút.

Tối hôm qua Hứa Tùy mổ xong, cộng thêm lúc nửa đêm bệnh viện triệu tập cô chuyện gấp, đợi tới lúc bận xong thì trời sắp sáng , cô bò thẳng luôn xuống bàn chợp mắt một lúc, lông mi đen dài cũng chẳng che giấu mệt mỏi nơi mí mắt.

Trong nhà vệ sinh, Hứa Tùy ngậm nước súc miệng vị bạc hà trong miệng, mở vòi nước vốc một nắm nước lên rửa mặt để chuẩn ca sáng.

Bảy giờ năm mươi phút, trong khoa dần dần đông lên, chào buổi sáng với . Hứa Tùy tranh thủ thời gian giải quyết một phần bánh sừng bò, cà phê đen đặt ở bên cạnh, nhấc lên đó một hộp sữa.

 

Hứa Tùy ngẩng đầu, là bác sĩ thực tập mới đến, trai ngại ngùng : "Bác sĩ Hứa, chị suốt ngày uống cà phê cho sức khỏe ạ."

 

"Cảm ơn." Hứa Tùy mỉm , cô thời gian, "Đi thôi, đến giờ kiểm tra phòng bệnh ."

 

Bệnh nhân của khu nội trú hầu như ai cũng thích bác sĩ Hứa đến kiểm tra phòng, cô dịu dàng tính kiên nhẫn, còn lắng những lời oán trách thỉnh thoảng của bọn họ.

 

Một vài bác sĩ thực tập theo Hứa Tùy, cô kiểm tra từng phòng một, ống tay áo hất lên một góc, theo ánh mắt sang bên n.g.ự.c trái là bảng hiệu chứng nhận màu xanh lam: Hứa Tùy, bác sĩ ngoại khoa bệnh viện Phổ Nhân.

Lúc kiểm tra tới một cô gái, hai hôm nay bệnh nhân mới mổ ruột thừa, Hứa Tùy dặn dò kỹ cô ăn kiêng và điều chỉnh giờ giấc sinh hoạt cho phù hợp.

 

Tuổi tác của cô gái vẫn còn nhỏ, phẫu thuật xong bao lâu khôi phục dáng vẻ lanh lợi như cũ, ngước đôi mắt to tròn long lanh bản mà còn ăn những đồ ăn bừa bãi như thế nữa thì kiểu gì cũng sẽ c.h.ế.t.

 

"Bác sĩ Hứa, em thể uống sữa ạ?" Cô gái hỏi một cách dè dặt.

 

Hứa Tùy cầm b.út ký tên dừng tập tài liệu màu xanh, ngước mắt đối diện với cặp mắt long lanh đó, nhẹ nhàng: "Một chút thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tho-lo/chuong-1.html.]

 

"Tại ạ? Em uống Yihetang hơn cơ." Cô gái mặt đau khổ.

 

"..."

 

Bác sĩ thực tập đằng nhịn bật thành tiếng, Hứa Tùy mặt cảm xúc, thanh âm còn mang theo chút tàn nhẫn: "Bây giờ đến cả 'một chút thôi'* em cũng uống nữa ."

*Trung Quốc một hãng sữa là 一点点: Yidiandian (một chút thôi)

 

Cô gái phản ứng một cách muộn màng, hối hận đáp: "Bác sĩ, em sai !"

 

...

 

Kiểm tra phòng xong, Hứa Tùy đút hai tay trong túi áo về phòng việc, hành lang đụng thầy giáo kiêm chủ nhiệm khoa ngoại vẫn luôn dẫn dắt .

 

Chủ nhiệm khoa tới việc, đúng lúc tóm cô: "Tiểu Hứa, kiểm tra phòng xong ?"

 

"Vâng." Hứa Tùy gật đầu, chủ nhiệm khoa như điều gì , cô chủ động hỏi: "Thầy, thầy chuyện gì ạ?"

 

"Dạo gần đây em là liều mạng nhất trong khoa đấy, đúng là dáng vẻ của thầy năm xưa ." Bác sĩ Trương mỉm , nét mặt hiền từ, " cũng chú ý điều tiết hòa hợp, em gọi điện thoại tới cho thầy đây , bảo thầy lo lắng cho chuyện trọng đại của em."

Hứa Tùy ngẩn , ngờ hậu quả của nhiều từ chối xem mắt là tìm đến chủ nhiệm khoa để gây sức ép cho cô. Cô vựng tinh thần: "Thầy, thầy mơ ước khi qua tuổi trung niên của em là gì ạ?"

 

"Là gì?"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận