Hồ Thiến Tây bọn họ chằm chằm, Thịnh Nam Châu b.úng tay mặt cô : "Vẫn còn xem , nước miếng sắp chảy kìa."
"Hừ." Hồ Thiến Tây hất tay .
Châu Kinh Trạch đút một tay trong túi bước ở phía , chợt chạm mặt một quen, gật đầu với đối phương: "Chào ."
"Tới đây hơn một tháng , quen ?" Đàn khóa thiết vỗ bả vai , vẻ hai quen lâu .
Châu Kinh Trạch gật đầu, đàn khóa : "Em đại diện cho hội sinh viên phát biểu trong buổi lễ khai giảng của trường biểu hiện xuất sắc lắm, đến ngay cả khoa của bọn cũng đều bàn luận về em, ai cũng bài phát biểu của em vô cùng đặc sắc."
"Em bừa mà." Châu Kinh Trạch rướn khóe môi.
Sau khi đàn rời , Châu Kinh Trạch dẫn hai cô gái trong ký túc xá nam, nhưng để hai lên , dặn hai đợi ở tầng.
Châu Kinh Trạch đang lên tầng, trai đang dựa lan can tầng hai chuyện thấy tầng hai con gái xinh đang , đặc biệt là Hứa Tùy, trắng trẻo mềm mại, trông vẻ dễ bắt nạt, thế là hướng về phía cô huýt sáo.
Châu Kinh Trạch tay đút túi, ở liếc lên , ánh mắt bình tĩnh, lộ một ý tứ 'các thôi'.
Chàng trai tầng hai thấy Châu Kinh Trạch thì sắc mặt trở nên nhăn nhó, dám huýt sáo nữa, bấy giờ mới bước lên tầng.
Mười phút , Châu Kinh Trạch ném một hộp quà trong lòng Hồ Thiến Tây, hất hất cằm về phía hai : "Đi đây."
Trên ban công tầng năm, Châu Kinh Trạch ngậm điếu t.h.u.ố.c trong miệng, đôi mắt đen láy chằm chằm bóng dáng của hai tầng, đặc biệt là con gái mặc chiếc váy màu trắng.
Thịnh Nam Châu bật nắp bật lửa châm t.h.u.ố.c cho Châu Kinh Trạch, thấy ánh mắt như suy nghĩ của thì trêu ghẹo : "Mới mà nhớ nhung ?"
Châu Kinh Trạch c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c, nghiêng đầu châm lửa, rít một kẹp điếu t.h.u.ố.c trong tay, hỏi ngược : "Cậu nghĩ sẽ thích kiểu như ?"
Anh giờ đều chạm học sinh giỏi.
Châu Kinh Trạch chỉ cảm thấy cô quen mắt.
Trên đường về, Hứa Tùy nhịn bèn hỏi: "Tây Tây, Châu Kinh Trạch là của ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tho-lo/chuong-14.html.]
"Hai gia đình của bọn họ hàng với , thật là c** nh* của , mấy bọn đều lớn lên cùng ." Hồ Thiến Tây giải thích.
Sau khi về trường, Hồ Thiến Tây lấy hàng chuyển phát nhanh, Hứa Tùy một về ký túc . Khi cô sắp sửa bước cửa lớn ký túc thì đột nhiên một con mèo cam vọt bên ngoài từ trong bụi cỏ, hướng về phía Hứa Tùy kêu meo meo.
Con mèo con giẫm bàn chân tròn xoe bước đến bên cạnh Hứa Tùy, con ngươi màu hổ phách vẫn luôn cô, còn thử cọ cọ chân cô. Trái tim Hứa Tùy mềm nhũn, cô xổm xuống, phát hiện mặt của nó thương, vết m.á.u vẫn còn đọng phía .
Có vẻ là do lúc chạy bừa ngoài gai của hoa cỏ dại gì đó đ.â.m thương.
Hứa Tùy dậy, tới gian hàng bán đồ ăn vặt trong ký túc mua một chai nước suối và một chiếc xúc xích, đó mặt nó, cô dùng nước suối giúp mèo con xử lý vết thương, bóc vỏ xúc xích giơ cho mèo con ăn.
Sau khi cho ăn xong, Hứa Tùy vỗ nhẹ đầu của nó: "Chị đây, chị nuôi em."
Buổi tối, bạn cùng phòng vẫn về, Hứa Tùy mở laptop, lên mạng tìm kiếm bài phát biểu của tân sinh viên trường Kinh Hàng trong năm nay, trang web nhanh hiện .
Hứa Tùy máy tính, yên tĩnh Châu Kinh Trạch trong video.
Châu Kinh Trạch sân khấu, sân khấu chút ồn ào, duỗi thẳng cánh tay dài bỗng dưng giơ cao micro lên một , mặt hiện rõ sự châm chọc, sinh viên bên bật một trận vang dội.
Thầy chủ nhiệm chỉ cao 160cm mới phát biểu xong vẻ đau đầu: "Đám sinh viên khóa dễ dạy bảo chút nào."
Chỉnh xong micro, Châu Kinh Trạch đám đông, chậm rãi lên tiếng: "Các bạn sinh viên mến, chỉ ngắn gọn thôi, đương nhiên tiếp theo các bạn cũng thể cho rằng lời đều là thừa thãi."
"Wow." Dưới sân khấu bật âm thanh trêu chọc.
" tin rằng nhiều hiểu sơ bộ về Kinh Hàng khi kết thúc đợt huấn luyện quân sự. quan tâm liệu bạn còn mang trong khát vọng như cũ, là sinh lòng chùn bước bởi tiếng chuông báo thức reo vang lúc sáu giờ sáng mỗi ngày ." Đôi mắt đen láy của Châu Kinh Trạch quét một vòng sân khấu, dáng vẻ lưu manh vô xen lẫn điệu bộ thờ ơ, "Tương lai lẽ sẽ càng khó khăn, tỷ lệ loại bỏ cao, trở thành phi công lẽ sẽ đối mặt với t.a.i n.ạ.n do thiên nhiên gây , cấm bay, và nhiều những vấn đề khác."
"Có nhiều lẽ sẽ vì điều mà nản chí, quan tâm đến mấy thứ , một câu trong sách, tặng nó cho - những lựa chọn trở thành phi công."
Dưới sân khấu thoáng cái yên tĩnh trở , đều đang đợi xem Châu Kinh Trạch sẽ những lời gì. Châu Kinh Trạch sân khấu, ánh mắt liếc bên , thanh âm mang theo một sự kiêu ngạo liều lĩnh.
"Thượng đế im lặng lên tiếng, thứ đều do chính quyết định!"
Sinh viên bên một nữa im lặng, sự im lặng tràn lan đến từng ngóc ngách. Châu Kinh Trạch khẽ, đó gấp tờ giấy phát biểu trong tay thành một chiếc máy bay giấy, ném thẳng xuống sân khấu.