Thổ Lộ

Chương 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cảm ơn." Hứa Tùy cầm cốc nước bên cạnh lên, nhờ nó để tránh né ánh mắt của Châu Kinh Trạch. Cô uống vội mấy hớp, cổ họng bấy giờ mới dịu một chút.

"Cậu đau lòng ?" Hồ Thiến Tây hỏi.

"Cậu ?" Thịnh Nam Châu lạnh một tiếng, xoay sát gần Châu Kinh Trạch, giơ tay sờ mó loạn xạ n.g.ự.c , ngữ khí ẻo lả: "Thư Hoàn, trái tim!"

Châu Kinh Trạch thản nhiên như , cúi sát bên tai , ngữ khí cưng chiều, dùng giọng gió chuyện: "Ngoan nào, tối về cho em sờ."

Thịnh Nam Châu như điện giật vội rụt , giữ cách với Châu Kinh Trạch, mắng : "Mẹ kiếp! Cậu bớt dụ dỗ , là trai thẳng đấy!"

"Ông Châu nhà để tâm tới chuyện chia tay , 'Uy' mất nên mới đau lòng." Thịnh Nam Châu .

"Không chứ, nhặt về mới nuôi một tháng, còn đưa nó đến bệnh viện tiêm t.h.u.ố.c khám bệnh, nhanh mất ?" Hồ Thiến Tây hỏi.

 

"Ừ." Châu Kinh Trạch hờ hững đáp , hạ thấp giọng một câu, "Con mèo vô ơn bội nghĩa!"

 

Sau khi nhóm ăn cơm xong, Châu Kinh Trạch nhà vệ sinh ở đằng nhà ăn rửa tay. Lúc ngoài rút một tờ khăn giấy lau tay, : "Đi đây."

 

"Bye bye bé mập, bye bye em gái Hứa." Thịnh Nam Châu hihi vẫy vẫy tay với bọn họ.

 

Hứa Tùy gật gật đầu, Hồ Thiến Tây lập tức cuộn c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mắng : "Bye cái đầu , ai thấy chứ."

 

Sau khi bọn họ rời , Hứa Tùy và Hồ Thiến Tây vai kề vai về phòng ký túc. Tuy bọn họ chuyện Bách Du Nguyệt và Châu Kinh Trạch chia tay, nhưng họ đều quyết định sẽ giả vờ như gì.

Bởi vì thất tình , hình như Bách Du Nguyệt thật sự buồn.

 

...

 

Một tuần mới đến, tối hôm mới đổ một trận mưa. Đẩy cửa bước ngoài, trong khí phảng phất mùi thơm của hoa cỏ, và mùi tanh tanh của nước mưa hòa lẫn với bùn đất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tho-lo/chuong-16.html.]

Hứa Tùy xe buýt bao lâu thì thời tiết biến đổi, mặt trời chẳng mấy chốc nhô lên, ánh nắng rực rỡ chan hòa xuyên qua cửa kính xe. Hơi ch.ói mắt, Hứa Tùy theo bản năng giơ tay che c.h.ặ.t mắt .

 

hẹn với đối phương thời gian phỏng vấn là bốn giờ chiều, Hứa Tùy đổi liền một lúc ba tuyến xe buýt. Bởi vì đổ mồ hôi nên áo sơ mi dính tệp lưng. Cô xe, xe chạy xóc nảy khiến cô nôn nao ch.óng mặt, gương mặt trắng bệch.

 

Cuối cùng Hứa Tùy cũng xuống xe bốn giờ, cô bước trong đường Hổ Phách, theo địa chỉ mà đàn chị gửi tìm đến 79 trong đường Hổ Phách.

Vừa mới xuống xe lâu, cảm giác buồn nôn trong Hứa Tùy vẫn còn nghiêm trọng. Cô chậm, thong thả, thấy cách đó xa một cửa hàng tiện lợi, tên cửa hàng là 711. Chính giữa biển hiệu một con 7 màu đỏ, khung xung quanh là màu xanh lá.

 

Hứa Tùy về phía đó, cửa cảm ứng tự động mở , kêu lên một tiếng "ding."

 

"Kính chào quý khách." Một giọng uể oải cảm xúc vang lên.

 

Hứa Tùy qua, ngờ là Châu Kinh Trạch. Chàng trai tùy ý ghế của quầy thu ngân, lông mi đen dày cụp xuống, vẻ mặt uể oải hững hờ, là một bộ dạng vẫn còn tỉnh ngủ.

 

Anh ngậm một điếu t.h.u.ố.c, cùi chỏ co , từng đường bắp thịt hiện rõ. Anh đang cúi đầu chơi game, từ bên cạnh, phần xương gáy nhô lên rõ ràng, lạnh nhạt mà mê .

Có lẽ giữ tư thế đó quá lâu, Châu Kinh Trạch giơ tay xoa xoa cổ, ngẩng đầu thì thấy Hứa Tùy, nhướng mày : "Sao ?"

 

"Mình tới đây chút việc." Ngữ khí của Hứa Tùy chút căng thẳng.

 

Châu Kinh Trạch quá để tâm, gật gật đầu, đó cúi đầu chơi game tiếp. Hứa Tùy xoay , ở trong một dãy tủ đông lạnh chọn tới chọn lui, lưng ngừng vang lên những tiếng trong game "KO".

 

Hứa Tùy nhất thời đờ đó, quên mất bản trong cửa hàng tiện lợi để mua cái gì. Hơi lạnh trong tủ đông lạnh phả ngoài, lạnh đến mức khiến cô giật . Cuối cùng cô hoảng hốt chọn bừa một hộp sữa vị đào.

 

Lúc thanh toán, Châu Kinh Trạch ném di động qua một bên, dậy quẹt mã sản phẩm. Lúc Hứa Tùy trả tiền, Châu Kinh Trạch chú ý đến sự khác thường của cô, sắc mặt trắng bệch, cho hai đôi mắt đen yếu đuối.

"Cậu , sắc mặt lắm." Thanh âm của Châu Kinh Trạch trầm thấp, đang cô chằm chằm.

 

"Mình say xe." Hứa Tùy trả lời.

 

Châu Kinh Trạch để một câu: "Đợi chút."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận