Trời sang tiết lập thu, cái nắng hanh khô của vùng đồi núi bắt đầu rút cạn độ ẩm trong khí, những vệt đất đỏ đồi Tây nứt nẻ như những vết thương kịp khép miệng. Thẩm Ninh giữa đám cây giống mới nhú – những mầm xanh yếu ớt đang cố vươn lên từ sỏi đá. Cô lấy chiếc nón lá quạt nhẹ, bàn tay xoa xoa vòng eo đau nhức. Đứa nhỏ trong bụng dạo máy mạnh hơn, mỗi cú đạp như lời nhắc nhở cô về một sinh linh đang chờ đợi ngày hái quả ngọt.
Phó Cận Ngôn đang ở cách đó xa, đang vác những tảng đá hộc để xếp thành một bờ kè nhỏ ngăn xói mòn. Mồ hôi thấm ướt cái áo sơ mi bạc màu, hiện rõ những khối cơ bắp rắn chắc và vết sẹo cũ vai. Cuộc sống lao động vất vả dường như gục ngã, mà chỉ càng tạc đàn ông một vẻ thâm trầm, nam tính đến lạ lùng.
Đang lúc hai vợ chồng mỗi một việc, từ chân đồi bỗng xuất hiện một bóng dáng mấy quen thuộc với vùng đất nghèo nàn . Một đàn ông mặc bộ đồ kaki xám phẳng phiu, chân giày da bóng loáng, tay cầm một chiếc cặp táp giả da. Hắn khệnh khạng, đôi mắt láo liên quanh vẻ ghê tởm đống bùn đất chân.
Đó là Lý Tiến – gã nhân tình cũ mà nguyên chủ Thẩm Ninh từng mê đến mức định phá t.h.a.i để chạy theo.
Hắn bóng một cây lộc vừng, lên triền đồi lớn tiếng gọi: "Ninh! Thẩm Ninh ? Trời đất ơi, em nông nỗi ?"
Thẩm Ninh khựng . Cái tên thốt từ miệng gã đàn ông khiến cô cảm thấy một sự ghê tởm trào dâng từ sâu trong ký ức của cơ thể. Cô bình thản buông chiếc liềm, lau tay vạt áo thong dong bước xuống, chút vội vàng.
Phó Cận Ngôn cũng dừng tay. Anh sừng sững mỏm đá cao, chiếc cuốc sắt vẫn cầm chắc trong tay, ánh mắt lạnh lẽo như băng chằm chằm kẻ mới đến.
Lý Tiến thấy Thẩm Ninh gần, vội vàng lấy khăn tay che mũi, giọng điệu xót xa giả tạo: "Ninh ơi, tin em về vùng kinh tế mới chịu khổ, mất ăn mất ngủ. Xem kìa, làn da mịn màng ngày xưa giờ sạm vì nắng, bàn tay tiểu thư cầm liềm cầm cuốc. Thằng Ngôn nó đối xử với em như nô lệ thế mà em chịu ?"
Hắn tiến tới một bước, định nắm lấy tay Thẩm Ninh, nhưng cô nhanh ch.óng lùi , đôi mắt nheo đầy sự châm biếm: "Anh Lý đây chắc nhầm đường ? Đây là đồi Tây, sàn khiêu vũ thành phố. Mà 'chịu khổ' là ý gì? cùng chồng khai hoang lập nghiệp, mồ hôi tự đổ , cơm tự nấu, gì mà khổ?"
Lý Tiến sững sờ. Hắn ngờ một Thẩm Ninh vốn dĩ chỉ lóc và bám lấy nay thể những lời cứng cỏi như . Hắn hạ thấp giọng, cố tỏ tình tứ: "Em đừng giận dỗi nữa. Anh lo liệu hết . Anh suất về thành phố việc ở nhà máy cơ khí, thể đưa em ngay bây giờ. Bỏ cái t.h.a.i , em còn trẻ, còn , chôn chân ở cái hốc bò với một gã thất thế như nó?"
Cộp.
Tiếng cán cuốc va đá hộc vang lên khô khốc. Phó Cận Ngôn bước xuống từ bao giờ. Anh chắn giữa Thẩm Ninh và Lý Tiến, dáng cao lớn của bao trùm lấy gã tra nam khiến trông thật nhỏ thê t.h.ả.m.
"Anh ai là gã thất thế?" – Giọng Phó Cận Ngôn cao, nhưng nó mang theo một uy lực khiến Lý Tiến rụt cổ .
Lý Tiến lấy bình tĩnh, vỗ vỗ cái cặp táp: " đấy! Anh , ngoài cái sức vóc thô lỗ gì cho cô ? tiền, quan hệ phố. Ninh nó theo mới tương lai, chứ ở với thì chỉ con trâu con ngựa cả đời!"
Phó Cận Ngôn mím c.h.ặ.t môi, bàn tay nắm cán cuốc nổi đầy gân xanh. Thẩm Ninh , nếu cô can thiệp, Phó Cận Ngôn thể sẽ cho gã một nhát cuốc. cô chồng vì một kẻ rác rưởi mà dính rắc rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/c9.html.]
Cô bước lên, cạnh Phó Cận Ngôn, bàn tay nhỏ nhắn của cô khẽ đan những ngón tay thô ráp của . Cảm nhận sự run rẩy vì giận dữ của chồng, cô khẽ bóp nhẹ như một lời an ủi, sang Lý Tiến bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ:
"Anh Lý Tiến, tương lai? Cái tương lai dựa việc lừa lọc phụ nữ, cái tương lai 'ăn bám' nhà vợ mà đang nhắm tới thành phố? Anh tưởng đang định lấy con gái ông xưởng trưởng để leo cao ? Anh tìm đến , chẳng qua là vì lấy nốt trang sức vàng mà còn giữ, để tiền chạy chọt lễ vật đúng ?"
Lý Tiến biến sắc, lắp bắp: "Em... em bậy gì đó? Anh là vì thương em..."
"Thương ?" – Thẩm Ninh lạnh, tiếng vang vọng khắp sườn đồi – "Thương mà xúi giục bỏ đứa con của ? Anh cho kỹ đây: Phó Cận Ngôn dù nghèo, dù bới đất tìm ăn, nhưng là đàn ông chân chính. Anh dùng đôi bàn tay để bảo vệ , để xây dựng mái ấm. Còn , dù giày da phẳng phiu, thì bên trong cũng chỉ là một thứ bùn nhơ bẩn thỉu hơn kém."
Cô sang chồng, ánh mắt trở nên dịu dàng đến tan chảy: "Anh Ngôn, đuổi gã . Mùi nước hoa rẻ tiền của em buồn nôn quá, ảnh hưởng đến con chúng ."
Phó Cận Ngôn vợ, một sự ấm áp vô hình lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c , xua cơn thịnh nộ. Anh bước tới mặt Lý Tiến, chỉ con đường mòn đầy bùn đất: "Cút. Đừng để thấy ở vùng đất thứ hai. Nếu , cái cuốc chỉ dùng để cuốc đất ."
Lý Tiến cái lưỡi cuốc sắc lẹm, vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống của Phó Cận Ngôn, run b.ắ.n , vội vàng ôm cặp chạy trối c.h.ế.t xuống đồi, quên trượt chân một cái ngã oạch vũng bùn đen ngòm.
Thẩm Ninh theo cái bóng t.h.ả.m hại của , lòng thấy nhẹ nhõm vô cùng. Những gánh nặng tâm lý của nguyên chủ cuối cùng cũng trút bỏ .
Phó Cận Ngôn cô, vẫn đó, im lặng một hồi lâu. Đột nhiên, đưa bàn tay lem luốc bùn đất lên, vụng về lau một vết bẩn má cô.
"Cô thực sự... nghĩ như ?" – Anh hỏi, giọng khàn đặc.
"Nghĩ gì ?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
"Nghĩ là đàn ông chân chính... nghĩ ở với là tương lai?"
Thẩm Ninh nắm lấy bàn tay , áp má , mặc cho bùn đất dính lên da: "Chẳng tương lai đang chân chúng ? Anh xem, cây giống đang lớn, đồi Tây đang xanh . Và quan trọng nhất, . Đó là tương lai rực rỡ nhất mà từng thấy."
Phó Cận Ngôn gì, nhưng đột ngột kéo cô lòng, ôm thật c.h.ặ.t. Đây là đầu tiên chủ động ôm cô một cách mạnh mẽ và tràn đầy tình cảm đến thế. Giữa đồi núi bao la, ánh nắng hanh vàng của mùa thu, hai linh hồn từng tổn thương nay thực sự hòa một.
Thẩm Ninh , sự xuất hiện của Lý Tiến đơn giản chỉ là một cuộc thăm viếng. Gã tra nam cực kỳ tiểu nhân, chắc chắn sẽ để yên khi nhục.
Tối hôm đó, bên ánh đèn dầu, Thẩm Ninh ghi chép chuyện cây t.h.u.ố.c nữa. Cô dặn dò bà Lâm cẩn thận với lạ, và bảo Phó Cận Ngôn kiểm tra kỹ vườn tược mỗi đêm. Cô linh cảm rằng, cơn bão Lý Tiến, sẽ những âm mưu hèn hạ hơn nhắm mẫu đất đồi mà họ đổ bao xương m.á.u để khai phá.