CHƯƠNG 5: PHIÊN CHỢ HUYỆN VÀ NHỮNG ĐỒNG TIỀN LẺ ĐẦU TIÊN
Sương mù buổi sớm ở vùng sơn cước vẫn còn quyện c.h.ặ.t lấy những tán lá cọ, tạo thành một màn mờ ảo bao trùm lên con đường mòn dẫn phố huyện. Thẩm Ninh tỉnh dậy khi cả cơ thể vẫn còn ê ẩm một ngày "khai phá" mảnh vườn nhà. Cô khẽ cử động, cảm nhận sự nặng nề của cái t.h.a.i sáu tháng đang đè lên xương chậu.
Bên cạnh, Phó Cận Ngôn thức giấc từ lâu. Anh đang chiếc ghế gỗ thấp ở hiên nhà, cặm cụi mài chiếc lưỡi liềm cũ mà mượn từ đội sản xuất tối qua. Tiếng xoèn xoẹt của kim loại va đá mài sắc lạnh trong gian tĩnh lặng. Thấy Thẩm Ninh bước , ngừng tay, đôi mắt sâu thẳm lướt qua bộ quần áo vải thô sờn của cô.
"Cô định thật ?" – Giọng trầm thấp, mang theo chút lo lắng giấu kín.
"Phải chứ ." – Thẩm Ninh mỉm , đôi môi khô khốc nhưng ánh mắt sáng rực sự quyết tâm – "Nhà chẳng còn hạt muối nào, dầu thắp đèn cũng cạn . mang ít lá t.h.u.ố.c nam hái hôm qua chợ, xem đổi chút nhu yếu phẩm nào ."
Phó Cận Ngôn im lặng một hồi, dậy, buồng lấy một chiếc khăn quàng cổ bằng len cũ, màu xanh rêu bạc phếch. Anh tiến gần, vụng về quàng nó lên cổ cô.
"Gió đèo lạnh lắm, đừng để cảm."
Cánh tay vô tình chạm cổ Thẩm Ninh. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng cô. Khoảng cách gần đến mức cô thể ngửi thấy mùi xà phòng rẻ tiền hòa lẫn mùi nắng áo . Thẩm Ninh thẳng mắt , khẽ : "Cảm ơn . sẽ về sớm."
Hành trang của Thẩm Ninh là một chiếc thúng tre nhỏ, bên trong đựng vài bó lá kim ngân hoa và xuyên tâm liên mà cô tỉ mẩn nhặt nhạnh quanh bờ rào và bìa rừng. Đây là những vị t.h.u.ố.c nam cực kỳ phổ biến nhưng cần thiết ở cái thời điểm t.h.u.ố.c tây còn là thứ xa xỉ.
Con đường chợ huyện dài hơn năm cây , dốc đá lởm chởm. Thẩm Ninh thở dốc, một tay đỡ lấy bụng, một tay bám những cành cây ven đường để giữ thăng bằng. Cô quan sát cảnh vật xung quanh với sự tò mò của một kẻ xuyên . Những chiếc xe đạp Phượng Hoàng chở đầy sọt mây, những đàn ông mặc áo đại cán bạc màu, và những phụ nữ gánh gồng đủ thứ vai. Không khí toát lên vẻ khắc khổ nhưng tràn đầy sự kiên cường.
Sau hơn một giờ bộ, tiếng ồn ào của chợ phiên bắt đầu lọt tai cô. Chợ huyện giống như những siêu thị hiện đại mà Thẩm Ninh từng . Nó là một bãi đất trống rộng lớn, bên lợp những mái lá cọ tạm bợ. Mùi thịt tươi, mùi cá tanh, mùi t.h.u.ố.c lào và mùi mồ hôi quyện tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị đặc trưng của thời đại.
Thẩm Ninh tìm một góc nhỏ bên cạnh một bà cụ bán trầu để đặt thúng t.h.u.ố.c của xuống.
"Cô gái, bán t.h.u.ố.c nam ? Thuốc trông tươi đấy." – Bà cụ cô với ánh mắt hiền từ.
"Vâng bà, cháu mới hái sớm nay. Kim ngân hoa sắc nước uống mát gan, trị mụn nhọt lắm ạ." – Thẩm Ninh bắt đầu "trổ tài" kiến thức của .
buôn bán ở cái thời đại dễ như cô tưởng. Người dân chủ yếu dùng tem phiếu hoặc đổi chác vật ngang giá. Thẩm Ninh kiên nhẫn đó, tay cầm chiếc nón lá cũ quạt nhẹ cho đỡ nóng. Cô quan sát dòng qua .
Chợt, một phụ nữ mặc bộ quần áo kaki còn khá mới, đeo kính cận, dáng vẻ như cán bộ hoặc giáo viên ngang qua. Bà đang nhíu mày cánh tay của đứa trẻ cùng – đứa trẻ đang thút thít vì những nốt mụn mủ sưng đỏ do thời tiết đổi.
"Chị ơi," – Thẩm Ninh lên tiếng, giọng điệu nhã nhặn nhưng đầy sự tự tin – "Đứa nhỏ nhọt độc đấy. Chị dùng t.h.u.ố.c tây bôi chỉ tổ nó bí, dễ để sẹo lõm. Chị lấy ít kim ngân hoa về, sắc lấy nước cho cháu uống, lấy bã đắp lên, chỉ hai ngày là xẹp hẳn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/c5.html.]
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Người phụ nữ dừng , Thẩm Ninh từ đầu đến chân bó lá xanh mướt trong thúng: "Cô chắc chứ? dùng t.h.u.ố.c đỏ cả tuần nay mà khỏi."
"Cháu lấy danh dự đảm bảo." – Thẩm Ninh chắc nịch – "Nếu khỏi, chợ cháu vẫn đây, chị cứ đây tìm cháu."
Sự tự tin của Thẩm Ninh thuyết phục phụ nữ. Bà gật đầu: "Vậy cô tính thế nào?"
"Cháu lấy tiền mặt của chị . Chị xem trong giỏ ít dầu ăn muối trắng nào , đổi cho cháu một ít là ."
Người phụ nữ mở giỏ, lấy một chai dầu hỏa nhỏ – thứ quý giá vô cùng để thắp đèn – và một túi muối mỏ màu xám đục. Thẩm Ninh mừng rỡ đón lấy. Đây chính là "những đồng vốn" đầu tiên của cô.
Sau khi đổi muối và dầu, Thẩm Ninh dừng ở đó. Cô vòng quanh chợ, quan sát các sạp hàng. Cô thấy bán những sấp vải thô màu xanh công nhân, những chiếc dép nhựa Tiền Phong cứng ngắc, và cả những hũ mỡ lợn trắng phau. Cô nhẩm tính trong đầu, nếu cô thể chế biến những vị t.h.u.ố.c nam thành dạng túi lọc đơn giản hoặc cao dán, giá trị của chúng sẽ tăng lên gấp bội.
Đến trưa, trời nắng gắt hơn. Thẩm Ninh cảm thấy chân như còn cảm giác. Cô dùng tiền lẻ ít ỏi còn đổi lấy một chiếc bánh đa vừng, chia đôi, một nửa ăn ngay tại chỗ để lấy sức, nửa còn cô gói kỹ trong lá chuối để mang về cho bà Lâm.
Trên đường về, đôi vai Thẩm Ninh mỏi nhừ, nhưng lòng cô nhẹ nhõm vô cùng. Chai dầu hỏa trong thúng như tỏa ánh sáng của niềm hy vọng. Cô qua những cánh đồng lúa đang thì con gái, gió thổi rì rào như tiếng reo vui.
Về đến cổng nhà, cô thấy Phó Cận Ngôn đang đó, tay cầm chiếc gậy gỗ, ánh mắt hướng phía con đường mòn. Thấy bóng dáng cô thấp thoáng, dường như thở phào một cái, nhưng ngay lập tức lấy vẻ lạnh lùng thường ngày.
"Về ?" – Anh bước tới, đón lấy chiếc thúng tay cô. Khi thấy chai dầu hỏa và túi muối bên trong, đôi lông mày nhướng lên đầy ngạc nhiên.
" bảo mà, sẽ mang 'vàng' về cho ." – Thẩm Ninh tươi, đôi mắt lấp lánh ánh nắng chiều – "Mẹ ? Nay con bánh đa vừng cho đây."
Phó Cận Ngôn cô, trong lòng dậy sóng. Một phụ nữ đây chỉ đòi hỏi, chê bai cái nghèo, giờ đây thể bộ mười cây đường rừng để đổi về một túi muối mỏ. Anh cảm thấy thứ gì đó đang âm thầm tan vỡ trong lớp băng giá của lòng .
Tối hôm đó, căn nhà nhỏ họ Phó bừng sáng hơn ngày. Ngọn đèn dầu còn leo lắt vì thiếu dầu, bát canh rau lang luộc thêm chút muối đậm đà. Thẩm Ninh bên mâm cơm, kể cho bà Lâm về phiên chợ huyện, về phụ nữ mua t.h.u.ố.c nam.
Phó Cận Ngôn im lặng ăn cơm, nhưng thỉnh thoảng gắp cho cô một miếng rau non nhất. Hành động nhỏ qua khỏi mắt Thẩm Ninh. Cô , "kế hoạch chinh phục" của đang đúng hướng.
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, Thẩm Ninh lấy một cuốn sổ nhỏ và một mẩu b.út chì mà cô nhặt ở chợ. Cô bắt đầu vẽ sơ đồ mảnh vườn và ghi chú những loại cây t.h.u.ố.c cần tìm.
"Hai năm nữa..." – Cô lẩm bẩm – "Phó Cận Ngôn, lúc đó chúng chỉ muối và dầu ."
Gió đêm từ đại ngàn thổi về, căn nhà tranh nhỏ bé lung lay gió, nhưng bên trong, ấm của tình và hy vọng đang dần lan tỏa, xua cái lạnh lẽo của vùng kinh tế mới. Phiên chợ đầu tiên kết thúc, nhưng hành trình vươn lên từ bùn đất của Thẩm Ninh chỉ mới thực sự bắt đầu.