Thời gian ở vùng kinh tế mới trôi theo nhịp của những mùa vụ. Sau cái ngày Lý Tiến đuổi trong nhục nhã, đồi Tây dường như cũng trở nên hiền hòa hơn. Những mầm xanh của Kim Ngân hoa và Xuyên Tâm Liên bàn tay chăm sóc tỉ mỉ của Thẩm Ninh và sức lao động bền bỉ của Phó Cận Ngôn bắt đầu phủ xanh những đất đá cằn cỗi.
Cái bụng của Thẩm Ninh mỗi ngày một lớn thêm, tròn lẳn và nặng nề như một trái dưa chín mọng. Đến tháng thứ tám, cô còn thể leo lên đồi Tây nữa. Phó Cận Ngôn gần như "cấm túc" vợ tại nhà. Mỗi sáng khi , đều chu đáo xách sẵn hai thùng nước đầy đặt cạnh lu, chuẩn sẵn củi khô cho bếp để cô cúi quá nhiều.
Mùa thu qua trong tiếng xào xạc của lá cọ khô, nhường chỗ cho những cơn gió bấc tràn về từ phương Bắc. Mùa đông năm 1984 đến sớm và khắc nghiệt hơn năm. Những đợt sương muối phủ trắng xóa ngọn cây, cho cảnh vật vùng sơn cước thêm phần tiêu điều.
Đêm đó, trời lạnh như cắt da cắt thịt. Gió bấc rít qua khe cửa vách đất, tạo thành những âm thanh u uẩn như tiếng than vãn của núi rừng. Thẩm Ninh phản gỗ, đắp hai lớp chăn bông cũ nhưng đôi chân vẫn lạnh ngắt. Cơn đau âm ỉ ở vùng bụng bắt đầu xuất hiện từ lúc chập tối, lúc đầu chỉ như những cơn sóng nhẹ, nhưng càng về khuya, nhịp độ càng dày và dữ dội hơn.
"Anh Ngôn..." – Thẩm Ninh khẽ gọi, giọng run rẩy vì đau.
Phó Cận Ngôn vốn dĩ ngủ tỉnh, tiếng vợ gọi, bật dậy như một chiếc lò xo. Anh thắp ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng vọt leo lắt soi rõ gương mặt Thẩm Ninh đang lấm tấm mồ hôi dù trời đang rét đậm.
"Cô ? Đau lắm ?" – Anh cuống quýt, bàn tay thô ráp nắm lấy tay cô, cảm nhận sự run rẩy truyền đến từ từng thớ thịt.
"Hình như... sắp sinh ."
Tiếng của Thẩm Ninh như một hồi chuông báo động. Phó Cận Ngôn khựng một giây vì hoảng hốt, nhưng bản lĩnh của đàn ông nếm trải nhiều gian truân giúp lấy bình tĩnh ngay lập tức. Anh lao ngoài hiên, gọi giật giọng:
"Mẹ! Mẹ dậy ngay , Ninh sắp đẻ !"
Bà Lâm bật dậy, quáng quàng chạy sang. Nhìn thấy tình cảnh của con dâu, bà vội vã chỉ đạo: "Ngôn! Con mau đun ngay một nồi nước sôi lớn! Chạy sang nhà chị Hạnh nhờ chị sang đây giúp một tay, bảo Thắng gọi bà mụ vườn ở đầu xóm sang gấp. Nhanh lên con!"
Phó Cận Ngôn lao màn đêm tối mịt như một mũi tên. Gió lạnh quật mặt rát bỏng, nhưng chẳng cảm thấy gì ngoài nhịp tim đang đập liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trong căn phòng nhỏ, Thẩm Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi để bật tiếng rên rỉ. Cô nhớ về những kiến thức hộ sản hiện đại, cố gắng điều hòa nhịp thở. cơn đau của sản khoa là thứ mà sách vở nào thể miêu tả hết . Nó như ai đó đang dùng kìm x.é to.ạc cơ thể cô đôi.
Chị Hạnh và bà mụ vườn chạy đến đó ít phút. Căn nhà tranh vốn yên tĩnh nay trở nên bận rộn lạ thường. Tiếng nước sôi ùng ục, tiếng thau chậu va chạm, và tiếng bà mụ động viên: "Rặn con, hít sâu , sắp thấy đầu đứa nhỏ !"
Phó Cận Ngôn trong, c.h.ế.t trân ngoài hiên, cái lạnh thấu xương của đêm đông. Anh bóng tới lui in vách đất, tiếng thở dốc đầy đau đớn của vợ, lòng đau như cắt. Anh hận thể gánh bớt nỗi đau cho cô. Anh trong sân, đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m lòng bàn tay rướm m.á.u.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
"Trời Phật ơi, phù hộ cho tròn con vuông..." – Tiếng bà Lâm lầm rầm khấn vái ở gian ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/c10.html.]
Bên trong, Thẩm Ninh cảm thấy sức lực cạn kiệt. Ý thức cô bắt đầu mờ ảo. Cô thấy hình ảnh đồi Tây xanh ngát, thấy nụ hiếm hoi của Phó Cận Ngôn, và cả tương lai rực rỡ mà cô hằng mơ ước. "Không bỏ cuộc, Thẩm Ninh, con của cô đang chờ..." – Cô tự nhủ với chính .
Cô dồn hết chút tàn lực cuối cùng, nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn giường.
Oa... Oa... Oa...
Tiếng vang dội, lanh lảnh phá tan bầu khí đặc quánh của đêm đông. Đó là âm thanh diệu kỳ nhất mà Thẩm Ninh từng thấy trong suốt hai cuộc đời của .
Bà mụ rạng rỡ, bế đứa trẻ quấn gọn trong tấm vải xô sạch sẽ: "Chúc mừng gia đình, là một con trai! Kháu khỉnh lắm, giống bố như đúc!"
Phó Cận Ngôn ngoài hiên, khi tiếng , bộ sức lực của như rút cạn. Anh tựa lưng cột nhà, thở hắt một , nước mắt từ lúc nào chảy dài khuôn mặt phong trần. Anh bước phòng khi bà mụ dọn dẹp xong.
Mùi m.á.u, mùi nước nóng và mùi của một sự sống mới bao trùm căn phòng. Thẩm Ninh đó, gương mặt trắng bệch, tóc tai bết bát mồ hôi nhưng đôi mắt thì ngập tràn hạnh phúc. Anh tiến gần, quỳ xuống bên cạnh giường, đứa con mà nắm lấy bàn tay gầy guộc của cô, đặt lên môi hôn thật lâu.
"Cảm ơn cô... Thẩm Ninh, cảm ơn cô." – Giọng nghẹn ngào.
Thẩm Ninh mỉm yếu ớt, đưa mắt về phía đứa bé đang trong vòng tay bà Lâm: "Anh xem con kìa, đặt tên là gì đây ?"
Phó Cận Ngôn đứa nhỏ đang ngọ nguậy, đôi mắt nó mở hẳn nhưng cái mũi và khuôn miệng thì rõ ràng là bản của . Anh trầm ngâm một lát :
"Đặt tên con là Phó Bình An. cầu nó đại phú đại quý, chỉ cầu đời nó bình an, gia đình bình an."
Bình An. Một cái tên đơn giản nhưng chứa đựng tất cả khát vọng của Phó Cận Ngôn và Thẩm Ninh bao nhiêu sóng gió.
Tối hôm đó, lửa trong bếp nhà họ Phó cháy rực suốt đêm. Bà Lâm nấu một nồi cháo móng giò thơm phức cho con dâu. Phó Cận Ngôn bên cạnh giường, vụng về học cách bế con, đôi tay vốn chỉ cầm cuốc, cầm s.ú.n.g nay mềm mỏng lạ thường khi ôm sinh linh bé bỏng .
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, Thẩm Ninh chồng và con, lòng trào dâng một cảm giác mãn nguyện tột độ. Cô , sự đời của Bình An chỉ là thêm một thành viên, mà nó là sợi dây liên kết c.h.ặ.t chẽ nhất, biến cô và Phó Cận Ngôn từ những kẻ "vợ chồng hờ" trở thành một gia đình thực sự.
trong niềm vui sướng , Thẩm Ninh vẫn quên nhắc nhở chính : Đứa trẻ sinh giữa lúc gian khó nhất, cô cho đồi Tây nở hoa thật nhanh. Vì giờ đây, cô chỉ chiến đấu cho chính , mà còn cho tương lai của Bình An.
Đêm mùa đông vẫn lạnh, nhưng bên trong căn nhà tranh nhỏ, ấm của tình mẫu t.ử và phụ t.ử xua tan tất cả. Một chương mới của cuộc đời họ thực sự bắt đầu từ tiếng giữa đêm đông .