Thập Niên 80: Vả Mặt Tra Nam, Cùng Chồng Nghèo Nuôi Con Làm Giàu

C11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình An đầy tháng giữa lúc cái lạnh của mùa đông vẫn còn vương vấn những ngọn cỏ tranh. Thẩm Ninh bây giờ còn là cô tiểu thư yếu ớt ngày nào. Việc nuôi con ở vùng kinh tế mới là một thử thách nghiệt ngã: tã giấy, sữa bột, chỉ những tấm tã vải xô phơi nắng hanh và dòng sữa chắt chiu từ những bát cháo móng giò độn khoai sắn mà Phó Cận Ngôn vất vả đổi .

Sáng hôm đó, nắng lên hanh vàng, Thẩm Ninh bên hiên nhà, một tay đưa nôi, một tay cầm cuốn sổ cũ ghi chép lượng d.ư.ợ.c liệu chuẩn thu hoạch. Đứa nhỏ trong nôi trộm vía cứng cáp, đôi mắt đen láy lúc nào cũng như khích lệ. Thẩm Ninh cảm thấy cuộc sống hiện tại dù vất vả nhưng vô cùng đủ đầy.

Đang lúc yên bình, tiếng động cơ xe con giòn giã dừng cổng tre vốn chỉ quen với tiếng xe thồ. Thẩm Ninh nheo mắt . Một đàn ông mặc đồ kaki phẳng phiu bước xuống – gã Lý Tiến mà cô "vả mặt" . , cùng đám thanh tra dỏm, mà là một cô gái trẻ.

Cô gái mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt, mái tóc tết lệch sang một bên, đầu cài một chiếc kẹp tóc bằng nhựa màu trắng đơn giản nhưng thanh nhã. Vẻ ngoài của cô toát lên một sự trong sáng, thoát tục, đối lập với vẻ lấm lem của vùng đất đỏ .

Thẩm Ninh khựng , phụ nữ bằng ánh mắt nghi hoặc. Trong đầu cô loé lên một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, nhưng lục lọi mãi trong ký ức của nguyên chủ, cô vẫn nhớ nổi khuôn mặt gặp ở .

"Ninh , em xem ai đến thăm em đây?" – Lý Tiến giả lả, giọng điệu đắc ý.

Cô gái tiến gần, đôi mắt rưng rưng Thẩm Ninh, đứa trẻ trong nôi, cất giọng nhẹ nhàng như gió thoảng: "Chị Ninh... chị nhớ em ? Em là Tô Tuyết đây, em họ xa vẫn thường thư cho Ngôn từ thành phố..."

Thẩm Ninh "À" lên một tiếng nhỏ trong đầu. Hóa là Tô Tuyết – nữ chính trong nguyên tác, vốn dĩ sẽ cứu rỗi cuộc đời Phó Cận Ngôn khi Thẩm Ninh phản bội và bỏ . vì Thẩm Ninh "đổi kịch bản", nên sự xuất hiện của Tô Tuyết lúc trở nên vô cùng lạc quẻ.

Tô Tuyết đợi Thẩm Ninh mời, cô bước thẳng sân, nhưng ánh mắt hướng về phía cửa buồng – nơi Phó Cận Ngôn bước với đôi vai trần bóng mồ hôi vì vác củi xong.

Vừa thấy Phó Cận Ngôn, đôi mắt Tô Tuyết bỗng sáng rực lên một cách lạ thường, nhanh ch.óng chuyển sang vẻ xót xa, nũng nịu. Cô chạy gần , đôi bàn tay trắng trẻo định chạm cánh tay đầy vết chai của nhưng rụt , giọng nghẹn ngào: "Anh Ngôn... khổ quá. Sao những việc nặng nhọc ? Em ở phố, khai hoang, em thương đến ngủ . Anh xem, bàn tay vốn là để cầm b.út, giờ nông nỗi ?"

Phó Cận Ngôn khựng , đôi mày rậm nhíu c.h.ặ.t. Anh cô gái mặt với vẻ xa lạ và chút khó chịu. Anh lùi một bước, giọng lạnh nhạt: "Cô Tô, ở đây?"

Tô Tuyết c.ắ.n môi, vẻ mặt tội nghiệp như một đóa hoa chớm nở gió dập: "Anh vẫn gọi em là 'cô Tô' ? Hồi nhỏ vẫn gọi em là Tuyết Nhi mà... Em mang cho ít t.h.u.ố.c bổ và sách mới từ thành phố về. Anh Tiến ở đây thiếu thốn lắm, em... em đến giúp một tay."

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

Vừa , cô liếc Thẩm Ninh đang cạnh chiếc nôi cũ, ánh mắt mang theo một sự đắc ý ngầm của kẻ tự cho là "hào quang nữ chính". Cô sang Thẩm Ninh, dịu dàng nhưng lời đầy gai nhọn: "Chị Ninh chắc vất vả lắm, chăm con nhỏ việc đồng áng. Hay là để em ở đây vài hôm, giúp Ngôn quán xuyến việc nhà, để chị thời gian nghỉ ngơi?"

Lý Tiến bên cạnh đế thêm : " đấy, Tuyết Nhi nó thạo việc lắm, hiểu tâm lý Ngôn. Ninh , em cũng nên để chồng thở một chút chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/c11.html.]

Thẩm Ninh tựa cột nhà, khoanh tay màn kịch mắt. Cô giận, ngược còn thấy buồn . Cái "hào quang xanh" đúng là lẫn . Cô Phó Cận Ngôn, xem đàn ông "lầm lì" của sẽ xử lý thế nào sự nũng nịu của đóa hoa sen trắng .

Phó Cận Ngôn Tô Tuyết, thẳng tới cạnh Thẩm Ninh, tự nhiên cầm lấy bình nước từ tay cô uống một cạn sạch, lau miệng bằng vạt áo.

" cần giúp." – Anh , giọng cao nhưng dứt khoát – "Vợ quán xuyến nhà cửa . Đồi Tây cũng đang lên xanh, chỗ cho thành phố chân yếu tay mềm như cô ."

Tô Tuyết khựng , gương mặt thanh tú thoáng hiện lên vẻ ngỡ ngàng nhanh ch.óng chuyển sang uất ức. Cô sang Thẩm Ninh, giọng run run: "Chị Ninh... chị gì với Ngôn nên mới ghét em như ? Em chỉ cho gia đình thôi mà..."

Thẩm Ninh mỉm , một nụ thong dong đến mức khiến Tô Tuyết lạnh sống lưng: "Tuyết Nhi , cô xinh thế , ở đây muỗi rừng nó đốt nát làn da thì phí lắm. Với , Ngôn nhà tính khí nóng nảy, chỉ mới chịu thôi. Cô mang quà về cho ba phố , nhà giờ trứng gà miếng thịt thiếu, dám phiền đến cô."

Lý Tiến thấy tình hình , định lên tiếng hăm dọa chuyện d.ư.ợ.c liệu nhưng Thẩm Ninh một bước. Cô lấy tờ giấy chứng nhận của xưởng d.ư.ợ.c huyện mà cô nhận hôm qua: "Anh Tiến , đến thăm thì chúng đón, nhưng nếu định bàn chuyện 'thanh tra' 'niêm phong' thì mời việc với Thắng trưởng thôn và công an huyện nhé. Họ sắp đến đây để ký hợp đồng thu mua chính thức với nhà đấy."

Lý Tiến và Tô Tuyết sững sờ. Họ ngờ Thẩm Ninh thể xoay chuyển tình thế nhanh đến . Tô Tuyết Phó Cận Ngôn, hy vọng sẽ một lời bênh vực , nhưng chỉ mải cúi xuống sửa chiếc nôi cho Bình An, coi cô như khí.

"Về ." – Phó Cận Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo Lý Tiến – "Đừng để dùng đến biện pháp mạnh."

Lý Tiến hậm hực lôi Tô Tuyết phía xe. Trước khi lên xe, Tô Tuyết vẫn cố Phó Cận Ngôn một nữa, đôi mắt chứa đầy sự cam tâm. Cô hiểu vì "kịch bản" mà cô hằng mong đợi – một Phó Cận Ngôn thất thế cần sự an ủi – biến thành một đàn ông vững chãi bên cạnh một vợ sắc sảo như Thẩm Ninh.

Khi chiếc xe xa, bà Lâm từ trong bếp bước , thở phào: "Cái cô Tuyết đó cứ con ạ, lời cứ ngọt xớt mà cứ thấy gai ."

Thẩm Ninh tươi, gắp một miếng khoai nướng đưa cho chồng: "Đấy gọi là xanh đấy , cứ ăn khoai cho ấm bụng, đừng bận tâm gì."

sang Phó Cận Ngôn, đang lầm lì theo hướng chiếc xe. "Anh Ngôn, Tuyết Nhi của kìa, thấy tiếc ?" – Cô trêu chọc.

Phó Cận Ngôn , đột ngột bước tới bế thốc Thẩm Ninh lên, mặc cho cô la bài hãi: "Cô còn dám trêu ? Đợi con ngủ , sẽ cho cô tiếc cái gì."

Dưới ánh nắng hanh vàng của đồi Tây, tiếng của Thẩm Ninh vang lên rộn rã. Cô , sự xuất hiện của Tô Tuyết chỉ là một gia vị cho cuộc sống thêm thú vị. "Hào quang nữ chính" nữa, mặt một phụ nữ thực tế và một đàn ông chung tình, tất cả cũng chỉ là phù du.

Thẩm Ninh cũng thầm nhắc nhở : Tô Tuyết và Lý Tiến chắc chắn sẽ còn với những thủ đoạn tinh vi hơn. Cuộc chiến thực sự để bảo vệ "hào môn" tương lai của gia đình cô mới chỉ bắt đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận