CHƯƠNG 7: LỜI ĐỒN ĐI XA VÀ "HỢP ĐỒNG" ĐẦU TIÊN
Sáng hôm , khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù mỏng mảnh còn sót của cơn bão đêm qua, cả vùng kinh tế mới dường như xôn xao hơn hẳn. Nắng miền sơn cước mưa gắt mà trong trẻo lạ thường, rọi xuống những vũng nước đọng mặt đường đất đỏ thành những mảng sáng lấp lánh như bạc vụn. Tiếng chổi tre quét lá khô loẹt xoẹt ngoài ngõ, tiếng gọi đồng... tất cả dường như đều mang một nhịp điệu khác thường.
Thẩm Ninh tỉnh dậy muộn hơn khi. Cơn mệt mỏi một đêm thức trắng, cùng với sự căng thẳng tột độ khi giành giật mạng sống đứa trẻ từ tay t.ử thần, khiến bộ cơ thể cô rã rời. Cô yên chiếc phản gỗ, cảm nhận cái bụng sáu tháng gò lên, đứa nhỏ bên trong như cũng đang thấu hiểu nỗi vất vả của mà khẽ máy nhẹ một cái. Cô hít một thật sâu, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi khói bếp quen thuộc bủa vây lấy cánh mũi, tạo nên một cảm giác yên bình lạ kỳ.
Khi cô khệ nệ bước sân, định vục mặt gàu nước giếng mát lạnh cho tỉnh táo, thì thấy một bóng dáng cao lớn đang chắn ở cổng tre. Đó là Thắng – trưởng thôn. Đi bên cạnh là chị Hạnh, phụ nữ mà chỉ mới đêm qua thôi còn quỳ sụp chân Thẩm Ninh mà lóc t.h.ả.m thiết.
Chị Hạnh hôm nay trông khác hẳn. Dù mắt vẫn còn quầng thâm vì thiếu ngủ, nhưng thần sắc rạng rỡ, đôi môi còn tím tái vì lo sợ. Trên tay chị xách một chiếc giỏ mây lót lá chuối xanh ngắt, che đậy kỹ càng nhưng vẫn để lộ mùi thơm của thịt tươi và trứng gà mới.
"Chị Ninh! Chị dậy ?" – Chị Hạnh đon đả chạy , định nắm lấy tay Thẩm Ninh nhưng rụt vì ngại ngùng, tay khẽ vân vê tà áo – "Sáng nay thằng bé nhà em nó tỉnh hẳn , đòi ăn cháo thịt, da dẻ hồng hào lắm chị ạ. Vợ chồng em sang đây, là để dập đầu cảm ơn chị cứu mạng cháu, là chút quà mọn gửi bà với chị..."
Thẩm Ninh bất ngờ thái độ vồ vập . Cô liếc bà Lâm đang lúng túng ở hiên nhà, đôi bàn tay gầy guộc của bà cứ xoa vì bao giờ thấy trưởng thôn đến nhà với thái độ cung kính như thế. Phía góc sân, Phó Cận Ngôn vẫn giữ vẻ lầm lì thường ngày, tay cầm chiếc cuốc chuẩn đồng nhưng đôi mắt sâu thẳm rời khỏi bóng dáng của vợ .
"Anh chị cứ quá lời, hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn là chuyện thường mà." – Thẩm Ninh khéo, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sự chững chạc – "Trứng gà chị mang về cho cháu tẩm bổ cho nhanh . Nhà em tuy nghèo nhưng cháo vẫn đủ dùng, chị đừng khách sáo quá."
Anh Thắng bước lên, giọng trầm và chân thành, khác hẳn vẻ oai vệ thường ngày của một cán bộ xã: "Cô Ninh đừng từ chối. Đêm qua nếu cô, cái nhà chắc giờ mây mù bao phủ . Miếng thịt là mới lặn lội lên huyện từ mờ sáng để đổi . Cô đang mang thai, thức trắng đêm cứu , ăn lấy sức thì chịu nổi? Cô nhận là khinh cái nhà đấy."
Nói đến mức , Thẩm Ninh thể chối từ. Cô đón lấy cái giỏ, sức nặng của miếng thịt m.ô.n.g sấn và chục trứng gà khiến tay cô trĩu xuống. Ở cái thời đại bao cấp mà miếng thịt lợn còn quý hơn cả vàng ròng , đây là một món quà mang nặng ơn nghĩa.
"Vậy em xin nhận tấm lòng của chị." – Thẩm Ninh mỉm , cô đột ngột đổi tông giọng, ánh mắt trở nên sắc sảo – "Anh Thắng , nhân tiện sang, em chút chuyện bàn với , bớt chút thời gian xuống uống chén nước vối ?"
Anh Thắng khựng , chút ngạc nhiên sự chủ động của Thẩm Ninh nhưng gật đầu ngay tắp lự: "Cô Ninh cứ , chuyện gì giúp là dốc lòng hết ."
Họ xuống chiếc ghế băng dài gốc cây mít cổ thụ. Nắng bắt đầu xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót mặt bàn gỗ cũ kỹ. Thẩm Ninh vòng vo kiểu tiểu thư, cô thẳng vấn đề bằng tư duy của một kẻ từng lăn lộn trong ngành d.ư.ợ.c và kinh doanh ở thế kỷ 21:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/c7.html.]
"Anh Thắng, trưởng thôn lâu, thấy đấy, đất đồi phía Tây bỏ hoang phí quá. Bà con xưa nay chỉ độc canh cây ngô, cây sắn, đất cứ bạc màu mà cái đói vẫn cái đói. Đêm qua, chính những cái cây 'cỏ dại' đồi cứu mạng con trai . Tại biến 'cỏ' thành tiền?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Anh Thắng lặng , đôi mày nhíu c.h.ặ.t . Ý tưởng đối với một vùng quê mới chỉ đang lo ăn từng bữa là một thứ gì đó vô cùng xa vời, thậm chí là điên rồ.
"Cô Ninh , ý cô lắm, nhưng bà con xưa nay thật thà, chỉ tin những gì bỏ mồm ngay. Bảo họ trồng mấy cái thứ lá lẩu , họ sợ mua thì lấy gì mà sống qua mùa đông?"
Thẩm Ninh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, từng nhịp dứt khoát: "Anh đừng lo chuyện đầu . Em quan sát kỹ ở chợ huyện, d.ư.ợ.c liệu đang là mặt hàng khan hiếm để cung cấp cho các xưởng t.h.u.ố.c nam phục vụ chiến trường và các vùng biên giới. Anh cứ cho em mượn một mẫu đất đồi cằn cỗi nhất ở phía Tây – thứ đất mà đến cả cỏ tranh cũng chẳng mọc nổi . Em sẽ tự thí điểm trồng cây t.h.u.ố.c nam. Nếu một mùa mà thu tiền tươi thóc thật, bà con thấy lợi, họ sẽ tự khắc xin theo. Anh chỉ cần bảo lãnh về mặt thủ tục với xã, coi như đây là mô hình canh tác mới của thôn ."
Phó Cận Ngôn ở phía xa thấy cuộc đối thoại, tay cầm cuốc khựng giữa trung. Anh bóng lưng mảnh dẻ của vợ , lòng trào lên một cảm giác phức tạp. Thẩm Ninh ngày nào chỉ lóc đòi về thành phố, chỉ chê bai mùi bùn đất hôi hám, giờ đây đang bàn luận về chuyện khai hoang, về kinh tế vùng miền một cách rành mạch và đầy uy lực. Anh thấy cô còn là một vợ "nhặt " trong cơn bĩ cực, mà là một cộng sự, một dẫn dắt đầy bản lĩnh.
Anh Thắng Thẩm Ninh một hồi lâu, đôi mắt sáng rực sự tự tin và kiên định của cô, vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, con gà rừng đang mổ thóc gần đó cũng giật bay tán loạn: "Được! Cô thế, sẽ đem uy tín của bảo lãnh. Dù mảnh đất đó cũng chẳng ai màng tới, coi như cho nhà cô mượn thí điểm một mùa. Cô Ninh, thấy cô cái đầu dạng , cứ , gì khó khăn cứ tìm !"
Sau khi vợ chồng trưởng thôn về, gian căn nhà họ Phó bỗng trở nên rộn ràng hơn hẳn. Bà Lâm bế cái giỏ thịt bếp, tay run run vì vui sướng, miệng ngừng lẩm bẩm về sự đổi thần kỳ của con dâu. Còn Phó Cận Ngôn, bước gần Thẩm Ninh, bóng cao lớn đổ dài che khuất cả nắng sớm đang rọi mắt cô:
"Cô định khai hoang thật ? Một mẫu đất đồi đá sỏi chuyện đùa . Sức cô m.a.n.g t.h.a.i thế , định bằng cách nào?"
Thẩm Ninh ngước , đôi môi khẽ nở một nụ rạng rỡ, đầu tiên cô thực sự chủ động nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai của chồng: " một . , , và cả niềm tin của Thắng nữa mà. Anh Cận Ngôn, tin chứ?"
Phó Cận Ngôn xuống bàn tay nhỏ nhắn đang gọn trong lòng bàn tay . Anh cảm thấy một luồng nhiệt chạy từ tim khắp các mạch m.á.u. Anh đáp, chỉ lẳng lặng vác cuốc vườn , nhưng tiếng cuốc xuống đất chiều hôm đó mạnh mẽ, dứt khoát và đầy kỳ vọng. Anh đang dùng sức lực của để âm thầm ủng hộ cho giấc mơ của đàn bà .
Tối đó, gian bếp nhỏ rực lửa, mùi thịt lợn rang cháy cạnh thơm lừng quyện với mùi gừng cay nồng tỏa ngào ngạt. Thẩm Ninh gắp miếng thịt ngon nhất bỏ bát của chồng và chồng, cô thấy lòng mãn nguyện vô cùng. Đây chỉ là một bữa cơm, đây là dấu mốc đ.á.n.h dấu sự chuyển của gia đình họ Phó.
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt leo lắt, Thẩm Ninh lấy mẩu b.út chì và tờ báo cũ, bắt đầu phác thảo những bước đầu tiên. Cô : Làm sạch đất - Thu thập hạt giống dại - Ủ phân xanh. Đây chỉ là việc nông tang, đây là cuộc chiến để cô khẳng định rằng: Dù ở bất cứ thời đại nào, chỉ cần trí tuệ và sự chân thành, đều thể nở hoa từ đống bùn tàn của phận.
Chương 7 khép với niềm hy vọng nhen nhóm từ miếng thịt m.ô.n.g sấn và cái gật đầu của trưởng thôn. Sang chương 8, chúng sẽ bước giai đoạn cam go nhất: Đối mặt với thực tế khắc nghiệt của đất đai và những miệng lưỡi thế gian cay nghiệt.