Sau cái ngày Lý Tiến và Tô Tuyết tìm đến đồi Tây, bầu khí trong căn nhà tranh nhỏ của gia đình họ Phó còn bình yên như . Thẩm Ninh là trực giác nhạy bén của một kẻ từng lăn lộn thương trường hiện đại, cô cảm nhận sự im lặng đáng sợ từ phía Lý Tiến. Một kẻ tiểu nhân như , mang theo một Tô Tuyết đầy tham vọng và lòng tự tôn tổn thương, chắc chắn sẽ dễ dàng từ bỏ "miếng mồi" béo bở là mẫu đất d.ư.ợ.c liệu đang đến mùa thu hoạch rực rỡ.
Bình An dạo bắt đầu lẫy, đôi mắt đen láy giống hệt Phó Cận Ngôn cứ theo bóng rời. Mỗi khi Thẩm Ninh ngang qua nôi, đứa nhỏ khua tay múa chân, miệng ê a như kể chuyện. Thẩm Ninh chăm con, cùng bà Lâm sơ chế những mẻ Kim Ngân hoa cuối cùng. Mùi thảo d.ư.ợ.c thơm nồng nàn quyện với mùi nắng hanh bao trùm cả sân nhà. Đó là mùi vị của tiền bạc, của mồ hôi và của cả một tương lai rạng rỡ mà cô hằng mơ ước.
"Ninh , hôm qua thấy cô Tuyết cứ lảng vảng ở đầu xóm ," bà Lâm rây t.h.u.ố.c lo lắng , giọng bà run run vì sợ hãi những điều bất thường. "Ả nhà, cứ ở bóng cây đa đầu làng về phía đồi Tây. Ánh mắt đó... thật, trông nó lạnh lẽo và ác độc lắm con ạ."
Thẩm Ninh khựng tay , lòng dâng lên một nỗi bất an rõ rệt. Cô phía đồi Tây, nơi những rặng cây t.h.u.ố.c đang rung rinh trong gió chiều. "Mẹ dặn Ngôn tối nay kiểm tra kỹ kho chứa t.h.u.ố.c nhé. Con e là họ định giở trò bẩn thỉu. Những kẻ ăn thường xu hướng đạp đổ."
Đêm đó, trời trăng , bóng tối đặc quánh bao trùm lấy vùng kinh tế mới như một tấm màn nhung đen khổng lồ. Gió từ đại ngàn thổi về mang theo lạnh buốt giá, rít qua những khe cửa vách đất tạo thành những âm thanh u uẩn. Thẩm Ninh đang ôm con ngủ thì chợt tiếng động lạ phía kho chứa d.ư.ợ.c liệu cạnh bếp. Tiếng sột soạt khẽ, nhưng trong sự tĩnh mịch của đêm đen, nó vang lên đầy khả nghi.
Cô tỉnh giấc, tim đập thình thịch nhưng ý thức vô cùng tỉnh táo. Cô khẽ lay nhẹ vai Phó Cận Ngôn. Anh lập tức bật dậy như một bản năng của lính, một tiếng động dư thừa, tay vớ lấy chiếc đòn gánh bằng gỗ nghiến chắc nịch để ở đầu giường.
"Anh để em cùng." – Thẩm Ninh khẽ, giọng cô kiên định.
Phó Cận Ngôn gật đầu, hai nhẹ nhàng lẻn phía nhà. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn pin che chắn kỹ, họ thấy hai bóng đang hí hoáy bên những bao d.ư.ợ.c liệu đóng gói kỹ càng để chuẩn giao cho xưởng d.ư.ợ.c huyện sáng mai. Một gã đàn ông to béo đang vác một bao t.h.u.ố.c phía hàng rào, còn một dáng phụ nữ nhỏ nhắn đang cầm một chiếc túi bóng, đổ thứ gì đó màu đen sì, bốc mùi hôi nồng những bao còn .
"Đứng ! Các cái gì đấy?" – Tiếng quát của Phó Cận Ngôn vang lên dứt khoát như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
Hai bóng giật kinh hoàng. Gã đàn ông rơi bao t.h.u.ố.c xuống đất với một tiếng bịch khô khốc, định nhảy qua hàng rào chạy trốn nhưng Phó Cận Ngôn lao tới như một con báo săn, hạ gục chỉ một cú gạt chân và một nhát đòn gánh khóa tay.
Thẩm Ninh tiến gần, soi đèn pin thẳng khuôn mặt của dáng phụ nữ còn . Dưới ánh sáng trắng lóa, khuôn mặt của Tô Tuyết hiện lên, méo mó và đầy sợ hãi. Đôi mắt vốn dĩ ả cố tình diễn vẻ "trong sáng" nay trợn ngược lên, chứa đầy sự đố kỵ và điên cuồng. Trên tay ả vẫn còn cầm một túi lớn chứa đầy hạt giống cây dại trộn lẫn với nấm mốc đen và phân động vật.
Thủ đoạn của ả thật sự quá thâm độc. ả chỉ ăn cắp, mà ả phá nát danh tiếng của nhà họ Phó. Chỉ cần hạt giống dại và nấm mốc lẫn d.ư.ợ.c liệu, bộ lô hàng sẽ coi là kém chất lượng, thậm chí nhà họ Phó sẽ khép tội l.ừ.a đ.ả.o, đầu cơ bất chính.
"Tô Tuyết! Cô điên ?" – Thẩm Ninh bước tới, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ tột độ. "Cô tự nhận là thành phố học thức, là giáo viên, là cao quý, mà cái trò mèo bẩn thỉu ? Cô thấy nhục nhã cho cái danh 'nữ chính' của ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/c12.html.]
Tô Tuyết thấy còn đường lui, ả bỗng lên điên dại, tiếng ch.ói tai vang vọng trong đêm tối. ả vứt túi mốc xuống đất, gào lên: "Phải! điên đấy! Tại chị tất cả? Tại Ngôn yêu chị? Vị trí phu nhân nhà họ Phó vốn dĩ là của ! Chị chỉ là một con đàn bà hư mất nết, chỉ đòi ly hôn khi chồng gặp nạn. Tại chị đổi? Tại chị biến cho rảnh nợ?"
Ả sang Phó Cận Ngôn, giọng nức nở giả tạo, cố gắng dùng chút "hào quang" cuối cùng để lay chuyển : "Anh Ngôn, xem, cô gì ? Cô biến một trí thức như thành một gã nông dân chân lấm tay bùn, suốt ngày hít mùi thảo d.ư.ợ.c rẻ tiền! Nếu theo em, ở văn phòng thành phố . Em thế là để ép rời khỏi đây, để cứu khỏi vũng bùn thôi..."
"Cứu bằng cách phá hoại mồ hôi nước mắt của vợ con ?" – Phó Cận Ngôn gằn giọng, bàn tay siết c.h.ặ.t chiếc đòn gánh đến mức tiếng gỗ kêu răng rắc. "Tô Tuyết, bao giờ thấy ai tâm địa ghê tởm như cô. Cô Ninh xứng đáng, nhưng thực tế, cô ngay cả việc xách dép cho cô cũng xứng."
Lúc , Thắng trưởng thôn và công an xã cũng ập đến. Hóa , khi thấy Tô Tuyết lảng vảng lúc chiều, Thẩm Ninh dặn Phó Cận Ngôn báo cho Thắng để sự chuẩn .
Lý Tiến – gã đàn ông đang rên rỉ đất – và Tô Tuyết áp giải ngay trong đêm. Trước khi tống lên chiếc xe thồ của xã, Tô Tuyết vẫn cố , đôi mắt đỏ ngầu Thẩm Ninh: "Chị đừng tưởng chị thắng! Đời còn dài lắm!"
Thẩm Ninh im lặng trời đêm, cơn gió lạnh thổi qua mái tóc cô rối. Cô bóng tối nuốt chửng lấy hai kẻ tội , lòng thấy một sự mệt mỏi rã rời nhưng cũng vô cùng nhẹ nhõm. "Hào quang" của những kẻ phản diện cuối cùng cũng vỡ vụn thực tế nghiệt ngã của quy luật nhân quả.
Sáng hôm , tin tức về việc Tô Tuyết và Lý Tiến lẻn trộm t.h.u.ố.c và phá hoại bắt lan nhanh khắp vùng kinh tế mới. Người dân kéo đến sân nhà họ Phó đông nghịt. Họ chỉ đến để xem náo nhiệt, mà còn mang theo sự bất bình cho gia đình. Thẩm Ninh tận dụng ngay cơ hội , cô bậc thềm nhà, bế Bình An trong tay, giọng rõ ràng và đầy sức thuyết phục:
"Bà con xem, chúng đổ mồ hôi nước mắt để bới đất tìm ăn, nhưng luôn những kẻ mát ăn bát vàng, thậm chí là đạp đổ nồi cơm của chúng . Từ nay, em xin đề nghị chúng thành lập một đội tự quản đồi Tây. Nhà em sẽ hỗ trợ kỹ thuật và bao tiêu sản phẩm, nhưng chúng đồng lòng bảo vệ vùng đất khỏi những kẻ tiểu nhân."
Lời đề nghị của cô hưởng ứng nhiệt liệt bằng những tiếng vỗ tay rầm rộ. Từ một hộ gia đình xa lánh, Thẩm Ninh dùng trí tuệ để biến thành thủ lĩnh kinh tế của cả vùng. Uy tín của vợ chồng cô lên cao hơn bao giờ hết, đến mức trưởng thôn còn đùa rằng cô chắc chắn sẽ là "bà chủ lớn".
Hai tuần đó, khi những mẻ t.h.u.ố.c cuối cùng đóng bao chỉnh, một chiếc xe vận tải lớn của Tổng công ty Dược phẩm Trung ương chính thức về đến cổng tre. Họ chỉ đến thu mua, mà còn mang theo một tin vui cực lớn: Nhờ chất lượng d.ư.ợ.c liệu ở đồi Tây quá xuất sắc, công ty quyết định đầu tư một xưởng sơ chế quy mô tại huyện và mời Phó Cận Ngôn lên Giám đốc kỹ thuật, còn Thẩm Ninh sẽ phụ trách khâu nghiên cứu và phát triển vùng nguyên liệu.
Đây chính là tấm vé vàng để rời bỏ bùn lầy, chính thức bước chân giới "hào môn" thực thụ tại thành phố.
"Ninh ," – Phó Cận Ngôn nắm lấy bàn tay còn dính chút bụi thảo d.ư.ợ.c của vợ khi họ đỉnh đồi Tây xuống thung lũng đang dần da đổi thịt – "Ngày mai chúng sẽ lên phố huyện nhận việc. Căn nhà , mảnh vườn ... cô thấy luyến tiếc điều gì ?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Thẩm Ninh tựa đầu vai chồng, Bình An đang ngủ ngon lành trong vòng tay của bà Lâm gốc mít già. Cô khẽ mỉm , đôi mắt rạng rỡ niềm tin: "Nhà là nơi và con. Ở chúng , ở đó là hào môn. Đồi Tây sẽ luôn ở đây như một minh chứng cho những ngày gian khó, nhưng đôi chân chúng bước về phía . Anh sẵn sàng , Giám đốc Phó?"
Phó Cận Ngôn đáp bằng lời, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt về phía chân trời nơi ánh bình minh của năm 1986 đang bắt đầu ló rạng. Một chương mới, rực rỡ và lộng lẫy hơn, đang thực sự mở .