Thái Tử Gia Thật Yếu Đuối Làm Sao

Phần 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

29

 

Hắn đến một cách kỳ lạ, mà cũng kỳ lạ, nhưng tuyệt đối là việc thì sẽ đến chơi.

 

Quả nhiên, sáng hôm khi thượng triều, ít thần t.ử dâng tấu chương lên như tuyết rơi. Một bộ phận Thái t.ử sủng ái vũ cơ trong phủ, loạn hậu cung; một bộ phận tình cảm của Thái t.ử và vũ cơ trời xanh chứng giám, khẩn cầu Hoàng thượng ban hôn.

 

Cả hai nhóm đều là của Đoan Vương.

 

Hoàng thượng nổi trận lôi đình.

 

Thân phận của Thái t.ử và vũ cơ khác biệt một trời một vực, thể đưa ánh sáng. Càng tô vẽ hai yêu bao nhiêu, càng tạo nên một đoạn bê bối hoàng thất khó coi bấy nhiêu.

 

Buổi triều hôm đó còn xong, Hoàng thượng tức giận phất tay áo bỏ . Ông cũng gọi cả qua đó, mắng nhiếc thậm tệ, mắng loạn hậu cung, phận.

 

Ta vốn là một kẻ thảo dân, dù đang mang phận Thái t.ử, vốn dĩ cũng sợ Hoàng thượng, lúc ông mắng đến mức còn tâm trí mà sợ nữa, chỉ chạy trốn cho nhanh.

 

Hoàng thượng mắng đến lúc lửa giận bừng bừng, thuận tay vớ lấy một cái nghiên mực, dùng sức ném mạnh về phía .

 

Nghiên mực cứng như đá, đập thẳng trán , m.á.u tươi theo đó chảy xuống, nhòe cả mắt.

 

Nghiên mực rơi đ.á.n.h "xoảng" xuống đất, dính m.á.u của , lăn long lóc sàn.

 

Thái giám nha im phăng phắc, trong cung điện rộng lớn một tiếng động.

 

"Phụ hoàng nghĩ nhiều ." Ta thấy chính với giọng trầm thấp nhưng rõ ràng: "Vũ cơ đó chẳng qua chỉ là một hạ nhân trong phủ, hề chuyện độc sủng, vài ngày tới nhi thần sẽ đưa nàng khỏi phủ, phụ hoàng cứ yên tâm."

 

"Tốt nhất là như ." Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng.

 

Ta bước khỏi ngự thư phòng.

 

Đầu đau ong ong, âm thanh dường như đều truyền đến từ nơi xa xôi nào đó. Xuyên qua những giọt m.á.u lông mi, ngước mắt lên, ngoài bức tường cung, nơi chân trời những đám mây đen ẩn hiện đang tràn tới.

 

Ta một linh cảm kỳ lạ, giống như chuyện gì đó sắp xảy .

 

Ta đợi một lát, chẳng chuyện gì cả, lẽ là ảo giác thôi.

 

Ta bước xuống bậc thềm.

 

Vừa mới đặt chân xuống một bậc, từ trong đám mây đen một đạo chớp giật, xuyên qua bầu trời, lao nhanh tới đ.á.n.h thẳng .

 

Cơn đau thấu xương ập đến, ngã gục xuống.

 

30

 

Lúc tỉnh , đang ở trong hầm ngầm, khắp bủn rủn, chắc là trúng t.h.u.ố.c mê. Trên chỗ nào cũng là vết thương và đau nhức, xem khi đ.á.n.h t.h.u.ố.c cho gục, kéo đến đây.

 

Đang xem xét những vết thương tay, nghĩ thầm xem kẻ nào to gan đến thế, dám tay với Thái t.ử ngay tại hoàng cung, tầm mắt bỗng khựng ở bàn tay.

 

Đây là bàn tay của Thái t.ử mà dạo gần đây quen mà là bàn tay của chính .

 

Ta vội vàng vén áo lên xem.

 

Đây là cơ thể của .

 

Đạo sấm sét , chính là ý trời mà lão phương trượng .

 

Ta và Cảnh Khanh, đổi .

 

Vào đúng lúc .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-gia-that-yeu-duoi-lam-sao/phan-7.html.]

31

 

Ta còn kịp phản ứng, cửa hầm ngầm kêu lên một tiếng "két" mở .

 

Đoan Vương bước , hiền hòa như gió xuân: "Xem Vô Ưu cô nương chịu chút khổ cực . Thế nào, chuyện đó cân nhắc đến ?"

 

Chuyện gì cơ?

 

Chắc hẳn đó bàn bạc điều gì với Cảnh Khanh.

 

Lúc chắc là cũng đổi .

 

Ta vốn dĩ những gì, nên im lặng đáp.

 

Hắn cúi xuống, mật vỗ vỗ mặt : "Không tại , lúc ngươi thấy thuận mắt hơn nhiều. Chứ mấy ngày nay gặp ngươi, cứ liếc mắt một cái là thấy thần thái y hệt ."

 

Ta sợ nhiều sẽ lộ sơ hở, dứt khoát ngậm c.h.ặ.t miệng.

 

Hắn cũng giận, phía mang ghế tới, thong thả xuống, híp mắt : "Chẳng qua là bảo ngươi ám sát kẻ kề gối mà thôi, mà ngươi cũng cần đắn đo mãi, thật là kỳ lạ, chẳng vốn dĩ ngươi đến đây vì việc ?"

 

Lòng động.

 

Chuyện là thích khách ám sát Thái t.ử chứ vũ cơ vốn xử lý sạch sẽ để dấu vết, tra .

 

Hắn vẫn luôn chằm chằm biểu cảm của , lúc khẽ : "Ta chỉ chừng đó chuyện . Vô Ưu cô nương, ngươi báo thù cho cữu mẫu ?"

 

Cữu mẫu.

 

Ta rung động.

 

Hắn híp mắt, nhưng trong mắt đều là nọc độc: "Cữu mẫu của ngươi là Mai nương, chính là v.ú nuôi của Thái t.ử. Ngươi cung chính là để ám sát Thái t.ử, báo thù cho cữu mẫu , đúng ?"

 

Hắn đúng.

 

Cữu mẫu của chính là v.ú nuôi của Thái t.ử, Mai nương.

 

Năm đó khi cữu mẫu mất tích, và cữu cữu tìm cách để kiếm, tìm đến mức trời long đất lở, cuối cùng huyện nha mặt, với chúng rằng cữu cữu tự nguyện cung v.ú nuôi để tận hưởng vinh hoa phú quý.

 

Những lời , và cữu cữu một chữ cũng tin.

 

Cữu mẫu tuyệt đối bao giờ bỏ rơi chúng để một cung. Chắc chắn là cữu mẫu trúng cưỡng ép bắt .

 

Chúng thể để cữu mẫu bắt , một chịu khổ trong thâm cung mà còn nhà ngoài cung chỉ trích là ham phú quý.

 

thâm cung canh phòng cẩn mật, chúng chẳng qua chỉ là hạng thảo dân, cứu cữu mẫu về?

 

Chúng chỉ thể đợi, năm qua năm khác, ngày ngày.

 

Cho đến khi đợi tới năm thứ mười.

 

Huyện nha báo cho chúng , cữu mẫu chính thức trở thành của cung đình, sẽ bao giờ trở về nữa.

 

Thế là, ngày hôm đó hiểu .

 

Cữu mẫu c.h.ế.t , c.h.ế.t ở trong cung.

 

Ta điều tra nhiều năm mới cữu mẫu ở trong cung v.ú nuôi cho Thái t.ử. Vì , khi thấy nhiệm vụ ám sát Thái t.ử bày mắt, đưa tay gỡ nó xuống.

 

Sau đó, chính tai Thái t.ử với rằng, chính g.i.ế.c cữu mẫu.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận