17
Ta cảm thấy việc hoán đổi xác lẽ cận kề.
Thế là bắt đầu nỗ lực hơn nữa trong việc "vét sạch túi" của Thái t.ử.
Những ngày nắm một kiến thức: Đồ đạc trong cung đều ấn ký, nếu mang ngoài bán thì dễ tóm. Mà những thứ như giường vàng thì quá lớn, mang là chuyện thể nào.
Vì , lúc ngủ, lén thò tay giường vàng, cầm con d.a.o nhỏ rôm rốp cạo bột vàng.
Lúc ghế vàng của Thái t.ử, đưa tay lưng, lén cậy bảo thạch ghế.
...
Ta nhét tất cả bọn chúng một cái bọc nhỏ, đó bí mật giấu trong một cái lỗ ch.ó mà tìm thấy.
Ngày tháng trôi qua sung sướng tựa thần tiên.
Những lúc khác, và bản Thái t.ử gần như hình với bóng.
Nguyên nhân đơn giản. Ta tiếp quản cơ thể , nhưng tiếp quản ký ức của . Ta hận thể mang theo ngay cả khi lên triều.
18
Sau ám sát , danh tiếng của Đông cung chút đổi tế nhị.
Chuyện là, hình tượng nhu nhược mà Thái t.ử dày công xây dựng vô cùng kiên cố, hề sụp đổ.
Chuyện là, Thái t.ử thêm một hình tượng mới - cả hoàng cung đều đang truyền tai rằng, Thái t.ử nạp phi là vì sở thích long dương.
Lời đồn Thái t.ử trúng thị vệ của .
Và hơn nữa, lẽ còn là ở "".
Sao mà yếu đuối bao.
Đồ hỏi thăm của Hoàng hậu và các vị phi tần vì chuyện Thái t.ử ám sát ngừng gửi tới. Nhìn thì là hỏi thăm, thực chất là chế giễu.
Từ trong đống đồ đó, nhặt lên một gói t.h.u.ố.c, lắc lắc mặt Thái t.ử: "Thứ chắc ngươi dùng tới nhỉ?"
Thái t.ử chằm chằm gói t.h.u.ố.c tráng dương đó bằng ánh mắt âm u, bằng ánh mắt âm u, lời nào.
Ta hì hì, nhanh nhảu nhét trong tay áo: "Thật vốn dĩ đây cũng là để an ủi khi ám sát, thì xin nhận ."
Chẳng trách ai cũng trong cung là nhất, tùy tiện thôi cũng là nhung hươu, hoàng tinh, nhục thung dung, mang ngoài thể bán một món tiền lớn.
Thái t.ử nhét đồ, đột ngột hỏi: "Ngươi ngươi quậy phá như sẽ hậu quả gì ?"
"Có hậu quả gì?" Ta chẳng để tâm mà đáp : "Cùng lắm thì trong cung càng Thái t.ử như trò thôi. Thái t.ử tài đức, bệ hạ càng coi trọng, tương lai cách ngai vàng càng xa thêm một bước."
Hắn chằm chằm .
Ta nhặt hoa quả bàn lên, c.ắ.n một miếng rôm rốp, tiếp: "... Còn Thái t.ử ngươi, cũng cách việc giữ mạng gần thêm một bước ."
19
Ta sớm thấu .
Cái gọi là Thái t.ử nhu nhược, Thái t.ử vô đức, chẳng qua đều là để giữ mạng.
Thị vệ trong cung canh phòng nghiêm cẩn đến thế, nhưng dù là lúc ám sát là khi biến thành ám sát, thì hoặc là từ đầu đến cuối thấy bóng dáng thị vệ , hoặc là khi cuộc ám sát kết thúc thị vệ mới xông .
Chỉ là màu thôi, thực chất từng thực sự hộ giá lấy một .
Hôm nay gửi những thứ tới, cũng là đầu tiên, cũng để an ủi, mà là ý nhạo lộ liễu.
Còn viên đá nhỏ đầu gối , hướng b.ắ.n tới cũng là từ phía Thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-gia-that-yeu-duoi-lam-sao/phan-4.html.]
Thái t.ử mất mẫu phi từ năm hai tuổi, nhà ngoại của cũng sớm sụp đổ trong các cuộc tranh đấu triều đình.
Đứa trẻ hai tuổi cô độc, mang vị trí Thái t.ử, bảo vệ vị trí đó, chính là "mang ngọc tội".
Biết bao nhiêu đang chờ đợi "ngoài ý c.h.ế.t yểu", để nhà lên .
Trong môi trường như thế, rốt cuộc trưởng thành thuận lợi như thế nào.
Thái t.ử như con sâu trong bụng , sắc mặt : "Ngươi ở trong cung bao nhiêu ngày nay từng ? Năm đó dựa việc tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t v.ú nuôi của mới sống sót đấy."
Vú nuôi.
Ta sững .
Hắn lộ biểu cảm gì: "Năm đó Mai nương c.h.ế.t t.h.ả.m vô cùng, lúc bà còn sống với bao nhiêu, thì lúc c.h.ế.t đau đớn bấy nhiêu, thịt lăng trì từng miếng một, khi đó mặt đất đều m.á.u nhuộm đỏ, m.á.u thấm bậc đá, ba năm tan."
Vú nuôi của Thái t.ử.
Ta cúi đầu , mặt đất từng cụm hoa đỏ rực rỡ. Dường như vẫn là dòng m.á.u năm đó, nở thành những đóa hoa đỏ như m.á.u, nở ở nơi bao nhiêu năm. Bên tai như tiếng kêu t.h.ả.m thiết tột cùng khi lăng trì.
Thái t.ử dường như đang chuyện với , mơ hồ rõ.
Hồi lâu , mới tỉnh táo , phát hiện gọi nhiều tiếng.
Hắn nhíu mày hỏi : "Ngươi đang nghĩ gì ?"
Ta lắc đầu, tùy tiện lấp l.i.ế.m vài câu.
Hắn để lấp l.i.ế.m, cứ nhất định hỏi: "Tại ngươi đến ám sát ?"
Ta : "Ngươi gì chứ, ám sát ngươi , chẳng qua chỉ là đến hiến vũ mà thôi."
Hắn giống như thấy, thật sâu: "Ngươi là phận nữ nhi, vì trở thành sát thủ, ngày ngày trải qua cuộc sống l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao ?"
Ta khựng một chút, : "Hầy, một cái nghề thôi mà, kiếm miếng ăn để sống thôi."
Thái t.ử đăm đăm, như thấu tận sâu trong linh hồn .
Ta né tránh ánh mắt của .
Con quạ vỗ cánh bay qua mái hiên, kêu lên một tiếng hướng về phía ráng chiều.
Cánh hoa rụng theo gió lạnh, xào xạc rơi xuống.
Hồi lâu , thu hồi tầm mắt, khẽ một tiếng: "Hóa đều là những kẻ khổ mệnh chốn nhân gian."
20
Ta quả thực là một kẻ khổ mệnh.
Năm sinh , quê hương gánh chịu trận lũ lụt trăm năm mới thấy một , cả thị trấn đều nước lũ nhấn chìm, thế mà mạng lớn, cuốn lên cành cây, mà sống sót.
Lúc sắp c.h.ế.t, cữu cữu tới. Cữu cữu đưa đứa nhỏ chỉ lóc là về nhà .
Nhà cữu cữu cũng khó khăn, may mà còn cữu mẫu. Cữu mẫu thông tuệ, khéo léo, lương thiện và xinh lạ lường.
Cuộc đời ném cho cữu mẫu những bụi gai, cữu mẫu liền rắc hạt hoa lên đó để trồng, khiến bụi gai nở hoa.
Trên đời như .
Cữu mẫu là tia sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời .
Dựa cữu mẫu, chúng nương tựa lẫn qua những ngày gian khó, nghèo, nhưng dù vẫn còn sống.
Thế nhưng một ngày, bỗng nhiên cữu mẫu thu dọn hành lý rời bỏ chúng , bao giờ trở nữa.
Chúng tìm khắp nơi, cuối cùng huyện nha với chúng rằng, gia đình chúng xứng với cữu mẫu, hiện giờ cữu mẫu đang hưởng vinh hoa phú quý, bảo chúng tìm nữa, phiền cữu mẫu.