Ta Làm Chủ Hầu Phủ

8

“Hôm nay, ngài và ta kết thân là ý chỉ của hoàng gia. Kẻ nào dám cản trở, chính là kháng chỉ bất tuân.” 

 

Ta thu kiếm lại, để lại trên cổ hắn vài giọt m.á.u nhỏ xuống, rồi dùng chuôi kiếm gõ nhẹ lên mặt hắn. 

 

“Dù là ngài, hay Tạ di nương ở Bắc Uyển, nếu dám làm khó ta, chính là làm Hoàng thượng mất mặt! 

 

“Các người nếu muốn bị tru di cửu tộc, thì cũng đừng kéo ta vào cùng.” 

 

Ta lấy thánh chỉ ép hắn, như dội một chậu nước lạnh thẳng lên đầu hắn, khiến hắn bừng tỉnh, nhớ ra hành động này quả thật không thỏa đáng. 

 

Nhưng trên mặt hắn vẫn cố giữ vẻ cứng cỏi: 

 

“Nhưng nàng, một nữ nhân, cũng không nên vô lễ với phu quân như vậy!” 

 

Nghe thế, ta nhếch môi cười lạnh một tiếng đầy mỉa mai. 

 

“Vậy Hầu gia nghĩ xem, một người mà ngay trong đêm tân hôn đã có thể bỏ mặc chính thê để sủng ái thiếp thất, liệu có phải loại người biết nói lý lẽ hay không?” 

 

Mục Thần không ngờ ta lại nói như vậy, bị ta chặn họng đến á khẩu, tự biết mình đã sai, đành im lặng không nói thêm lời nào. 

 

Ta hừ lạnh một tiếng, quay người, lớn tiếng nói với Vân Hương đang chờ bên ngoài phòng: 

 

“Đêm tân hôn, là ai lại vô phép như vậy, náo loạn ở ngoài kia?” 

 

Vân Hương lập tức hạ giọng, giả vờ áy náy đáp: 

 

“Là lỗi của nô tỳ, nha hoàn của Tạ di nương nhất định muốn xông vào, nô tỳ không thể ngăn được.” 

 

Giọng nói của ta ngay lập tức toát lên vẻ không hài lòng, phối hợp nhịp nhàng cùng Vân Hương, như một màn diễn ăn ý. 

 

“Ngươi là đồ nha đầu vô dụng từ bao giờ thế? Hạng người bẩn thỉu nào cũng dám để vào, quấy rầy tiểu thư nhà ngươi và tân lang nghỉ ngơi à?” 

 

Vân Hương vội vàng đáp lời liên tục, không lâu sau, từ ngoại viện vang lên những tiếng bạt tai chan chát và tiếng khóc thút thít của nha hoàn. 

 

Mục Thần đứng một bên quan sát, làm sao không nhìn ra được rằng chủ tớ ta đang diễn trò, cố tình “rung cây dọa hổ”? 

 

Hắn lập tức giận dữ quát: 

 

“Lê Uyển Ngâm, nàng đừng quá đáng!” 

 

Ta chớp mắt vô tội, nhẹ nhàng đáp: 

 

“Ta quá đáng sao? Phá hoại cuộc hôn nhân do Hoàng thượng ban, theo luật có thể bị phạt đánh đến c.h.ế.t đấy…” 

 

Lời nói cứng rắn đã được nói ra, dù Mục Thần muốn ngăn cản cũng không có lý do, đành ngồi một bên, đầy bất mãn. 

 

Ngọn nến trên chân đèn vàng cháy lâu đến mức sáp chảy thành đống, nhưng Mục Thần vẫn không có ý định hành động, rõ ràng là hắn không định động phòng cùng ta. 

 

Qua một lúc, bên ngoài yên tĩnh trở lại, thêm chút im lặng nữa, hắn liền ôm chăn ra gian ngoài nằm ngủ. 

 

Nhìn dáng vẻ này, rõ ràng hắn đã hạ quyết tâm không muốn đụng vào ta. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận