Ta Làm Chủ Hầu Phủ

13

11 

 

Tạ Ánh Đường và Sở Hoài Triệt đã rơi vào cảnh khốn cùng như vậy, nhưng vẫn còn đủ sức để phản công. 

 

Hai người bọn họ cùng xuất hiện trên chính sảnh của Hầu phủ, lớn tiếng cáo buộc rằng ta và Sở Hoài Triệt có gian tình. 

 

Vừa nhìn thấy ta bước vào, Sở Hoài Triệt liền lao tới, nắm chặt lấy ta không buông. 

 

“Uyển Ngâm, là ta đây! Chẳng phải nàng từng thề thốt rằng ta là người nàng yêu nhất sao? Giờ thấy ta sa cơ lỡ vận, nàng lại muốn cắt đứt với ta ư?” 

 

Ta lập tức giật mạnh tay khỏi hắn, lạnh lùng nói: 

 

“Công tử, xin hãy cẩn thận lời nói của mình.” 

 

Thấy ta nghiêm nghị đáp lại, hắn liền trầm giọng: 

 

“Hiện giờ nàng đã leo lên vị trí Hầu phu nhân, nên muốn phủ nhận đoạn tình xưa sao? 

 

“Hầu gia, ngài không ngại thì xem qua thứ này. Đây là thư tình mà Lê Uyển Ngâm từng gửi cho ta, còn có tín vật đính ước nữa.” 

 

Nói xong, hắn đưa một xấp thư từ và một miếng ngọc bội cho Mục Thần. 

 

Mục Thần nhìn qua, tức giận đến mặt đỏ tía tai, rồi ném mạnh mọi thứ xuống trước mặt ta, lớn tiếng quát: 

 

“Ta sớm đã biết ngươi là loại đàn bà không biết an phận, đúng là hạng tiện nhân!” 

 

Hắn giơ tay định tát ta, nhưng ta nghiêng người tránh được, khiến hắn loạng choạng, suýt ngã nhào về phía trước. 

 

Không để ý đến ánh mắt giận dữ như muốn bùng cháy của hắn, ta nhặt những thứ rơi trên mặt đất lên, cẩn thận xem xét. 

 

Đúng thật, đây là những bức thư mà ta đã viết cho Sở Hoài Triệt khi còn tình cảm với hắn, tín vật đính ước cũng là thứ ta từng giao cho hắn. 

 

Nhưng như thế thì có thể chứng minh điều gì? Ai lại không có một quá khứ? 

 

Ta cất cao giọng, đảm bảo rằng mỗi người trong chính sảnh đều có thể nghe rõ: 

 

“Những bức thư này được viết trước khi ta thành thân với Hầu gia, khi ấy ta vẫn còn chưa xuất giá, và thánh chỉ ban hôn cũng chưa được hạ xuống. 

 

“Trước thời điểm ấy, ta và vị công tử này là thanh mai trúc mã, đôi bên tương mến, ai ai cũng biết rõ. 

 

“Khi đó, ta hoàn toàn không hay biết rằng sau này sẽ được gả cho Hầu gia, nên ta không cho rằng mình cần phải cắt đứt với cuộc sống của chính mình vì những điều mà ta không thể tiên liệu. 

 

“Ta lại càng không thấy rằng việc ta có tình cảm với người khác trước khi quen biết Hầu gia là một hành động đáng xấu hổ.” 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận