Ta Làm Chủ Hầu Phủ
11
Ta gạt tay hắn, cái tay đang múa may trước mặt ta, khẽ nói, giọng điệu lãnh đạm:
“Ồ, không khéo rồi. Ta đã bẩm báo với lão phu nhân, lập lại quy củ này rồi.
“Ta nói trước cho rõ, trước đây Hầu gia ngài sủng ái thiếp thất thế nào, ta không can thiệp. Nhưng từ khi thánh thượng gả ta cho ngài làm chính thê, quy củ của chính thất thì phải được tuân thủ.
“Nhà nào đoan chính lại để thứ tử ra đời trước? Nếu Mục Hầu gia dám làm, thì ta sẽ ngày ngày dâng thuốc tránh thai, ta không tin không tiêu hao được hắn!”
Mục Thần không ngờ ta lại mạnh mẽ như vậy, nhất thời trợn mắt nhìn ta, cứng họng không nói nên lời.
Những lời ta nói rất có lý, dù có truyền ra ngoài, người ta cũng chỉ bảo rằng ta nghiêm chỉnh giữ quy củ, chứ không phải nhỏ nhen, ghen tuông.
Từ di nương đứng bên cạnh dường như nắm bắt được ý tứ trong lời ta, liền lạnh lùng nói:
“Nhưng Tạ muội muội hiện giờ đang mang cốt nhục của Hầu gia. Theo ý phu nhân, chẳng lẽ định g.i.ế.c luôn cả đứa bé trong bụng Tạ muội muội hay sao?”
09
Tạ Ánh Đường quả không hổ danh là người nhanh nhạy, lập tức bắt được lời của Từ di nương, liền òa khóc, nước mắt lã chã.
“Hầu gia, thiếp biết thân phận thấp hèn của mình khiến phu nhân chướng mắt.
“Thay vì sau này bị phu nhân hành hạ đến c.h.ế.t cả mẹ lẫn con, chi bằng hôm nay thiếp tự vẫn cho xong…”
Nói rồi, nàng thật sự quay người bước ra ngoài, bộ dáng như thể quyết tâm tìm cái chết.