Ta Làm Chủ Hầu Phủ
5
dạng người của Sở Hoài Triệt, đưa tin đến nàng, dụ nàng ra ngoại ô không phải là chuyện khó.
Ta phục kích ở đó, chỉ chờ nàng gặp mặt Sở Hoài Triệt liền dùng thuốc nổ tạo cảnh hai người rơi xuống nước.
Sau đó, Vân Hương lập tức đi báo quan, nói rằng khu vực quanh chùa Hộ Quốc có bọn cướp hoành hành.
Chùa Hộ Quốc vốn là hoàng gia tự, khách đến hành hương đều là thân quyến của các quan lại quyền quý.
Nơi đây, đừng nói đến việc xuất hiện bọn cướp, dù chỉ là chút động tĩnh nhỏ làm kinh động người trong kinh cũng là chuyện không thể xem nhẹ.
Vì vậy, sau khi nhận được tin báo, nha môn đương nhiên không dám lơ là, lập tức điều động binh mã đến vây bắt.
Chỉ chờ quan binh đến nơi, vừa có thể bắt đám sơn tặc từng làm nhục ta ở kiếp trước, lại vừa có bằng chứng cho hành vi mờ ám giữa Sở Hoài Triệt và Tạ Ánh Đường, nhân cơ hội làm lớn chuyện. Đây đúng là một mũi tên trúng hai đích!
Giờ đây, người bị mất thanh danh lại chính là người mà Xương Dương Hầu yêu thương nhất. Ta thật sự rất mong chờ xem hắn sẽ xử lý chuyện này ra sao.
Điều khiến ta càng thêm bất ngờ và hài lòng chính là đám sơn tặc khi bị bắt, trong cơn hoảng loạn đã lập tức chỉ điểm Sở Hoài Triệt ngay tại chỗ.
Vở kịch mà Sở Hoài Triệt và Tạ Ánh Đường dày công bày ra để hủy hoại ta, nay lại biến chính bọn họ thành những kẻ hề trên sân khấu.
Thật không thể không khiến người ta hả hê!
04
Đến lúc ta dùng xong bữa tối trở về phòng, Vân Hương từ bên ngoài vội vã tiến vào.
“Tiểu thư, xảy ra chuyện nhục nhã như vậy, Hầu phủ bị vây kín ba tầng trong, ba tầng ngoài. Nô tỳ không cách nào dò la được gì hữu dụng cả.”
Vân Hương có chút ủ rũ, nhưng ta chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng an ủi nàng, không cần phải nóng vội.
Ta hiểu rõ sự kín cổng cao tường của Hầu phủ.
Dù sao thánh chỉ đã ban xuống, sớm muộn gì ta cũng phải gả qua đó, chuyện này rồi sẽ sớm được biết thôi.
Huống hồ, Hầu gia là người cực kỳ coi trọng thể diện, Tạ Ánh Đường bêu xấu hắn giữa chốn đông người, dù không mất mạng thì cũng phải lột một lớp da.
Tạm thời không nhắc đến động tĩnh trong Hầu phủ, còn chuyện của Sở Hoài Triệt thì ta đã biết được đôi chút.
Ngay khi hắn bị quan phủ bắt giữ, Sở đại nhân đã nhận được tin tức, vội vàng kéo theo phụ thân ta đến nhờ vả để cứu con trai mình.
Sở đại nhân chỉ là một Ngự thực thiếu khanh ngũ phẩm thuộc Quang Lộc Tự, quản lý mấy việc nhàn rỗi như lễ nghi và yến tiệc.
Còn phụ thân ta lại là Thượng thư bộ Hình, chức quan chính nhị phẩm, được Hoàng thượng tin dùng và trọng dụng, so với nhà họ Sở thì cao hơn không biết bao nhiêu bậc.