Ta Làm Chủ Hầu Phủ
1
Ta được ban hôn cho Hầu phủ, ngày hôm sau, trúc mã lại viết thư hẹn gặp.
Khi ta đến điểm hẹn thì gặp phải bọn cướp, trong lúc tuyệt vọng, danh tiết của ta bị hủy hoại.
Hắn xuất hiện như một vị thần từ trên trời giáng xuống, nhưng không phải để cứu ta thoát khỏi nước sôi lửa bỏng, mà là đẩy ta xuống địa ngục.
“Hiện giờ ngươi chẳng qua chỉ là một chiếc giày rách, dù Hầu gia có cưới ngươi, cũng nhất định sẽ chán ghét ngươi.
“Như vậy, Đường Nhi của ta mới có thể tiếp tục làm chủ nhân trong nội viện Hầu phủ này!”
Thì ra, thiếp thất của Hầu gia mới chính là người mà trúc mã ta hằng thương yêu, giấu kín trong tim.
Chuyện ta bị làm nhục truyền đến tai Hầu gia, hắn cảm thấy mất mặt, liền ép ta phải treo cổ tự vẫn.
Đến khi mở mắt, ta lại trở về đúng ngày trúc mã viết thư hẹn gặp ta.
01
“Tiểu thư, người thật sự muốn đi gặp Sở công tử này sao?”
Khi nha hoàn Vân Hương một lần nữa hỏi ta có muốn đi gặp Sở Hoài Triệt hay không, ta đang cầm trên tay tờ giấy viết thư quen thuộc đến không thể quen hơn.
Ta chăm chú nhìn từng nét chữ trên tờ giấy, tai nghe lời nói có phần do dự của Vân Hương, thoáng thất thần một lúc mới chợt tỉnh ra – sau khi bị ép treo cổ chết, ta vậy mà sống lại!
“Theo ý nô tỳ, Sở công tử kia không giống người thật sự để tâm đến tiểu thư. Hắn mỗi lần nhìn tiểu thư đều ra vẻ vui vẻ, nhưng nụ cười ấy khiến nô tỳ cảm thấy rất giả dối.
“Bây giờ tiểu thư đã được ban hôn cho Mục gia, thời điểm này tốt nhất không nên đi, tránh xảy ra biến cố.”
Xem đi, đến cả nha hoàn cũng nhìn ra được ý tứ giả tạo của Sở Hoài Triệt, vậy mà ta lại không hề hay biết, bị hắn lừa gạt đến mức giống như một kẻ ngốc, sống chẳng khác nào trò cười!
Kiếp trước, Vân Hương cũng từng khuyên nhủ ta như vậy, nhưng khi ấy ta đang chìm trong nỗi u oán và lo âu, chẳng nghe lời khuyên mà vẫn quyết định đi gặp hắn.
Sở Hoài Triệt và ta vốn là thanh mai trúc mã, ta luôn cho rằng tình cảm hắn dành cho ta là hai lòng hòa làm một.
Nào ngờ, thời gian quả thật có thể thay đổi một con người.
Năm đó, phụ thân ta và Sở lão gia cùng làm quan ở địa phương, hai nhà vốn giao hảo rất thân thiết.
Ta và Sở Hoài Triệt từ nhỏ đã chơi đùa bên nhau.
Về sau, phụ thân của Sở Hoài Triệt được điều nhiệm làm quan kinh thành trước, từ đó đôi thiếu niên thiếu nữ từng nảy sinh tình cảm cũng đành phải chia xa.