Ta Làm Chủ Hầu Phủ

10

Khi Mục Thần trở về phủ, vừa nghe thấy tiếng khóc than đầy oán trách từ hậu viện, ta tình cờ chạm mặt với Tạ Ánh Đường. 

 

Lúc ấy, nàng ta mặc bộ y phục trắng muốt, bụng đã hơi nhô cao, đứng dưới gốc cây lê nở hoa trắng muốt, trông tựa như tiên nữ thoát tục. 

 

Đúng là một dáng vẻ khiến người ta động lòng thương xót, khó trách cả Sở Hoài Triệt lẫn Mục Thần đều quay cuồng vì nàng. 

 

Bên cạnh nàng còn có một bóng dáng yểu điệu trong bộ váy lụa xanh lam, chính là Từ di nương. 

 

Thấy ta đến, Từ di nương lườm ta đầy căm hận, không buồn hành lễ, chỉ lấy tay chọc chọc Tạ Ánh Đường. 

 

“Ánh Đường, mau chào phu nhân.” 

 

Tạ Ánh Đường lại rất đúng mực, cúi chào theo lễ nghi. Nhưng trong đôi mắt đẫm lệ, dáng vẻ yếu đuối đáng thương kia, cứ như thể ta đã ức h.i.ế.p nàng ta vậy. 

 

Cảnh tượng mà Mục Thần nhìn thấy khi đến nơi chính là thế này. 

 

Rõ ràng sau khi nàng hành lễ, ta đã gật đầu ra hiệu cho phép nàng đứng lên. 

 

Nhưng nàng vẫn quỳ bán gối, dáng vẻ chao đảo như sắp ngã. Đúng lúc Mục Thần bước đến, nàng bỗng như không chống đỡ nổi, thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã xuống đất. 

 

Mục Thần vội vàng đỡ lấy nàng, sau đó quay sang ta, lớn tiếng trách mắng: 

Bạn cần đăng nhập để bình luận