Số Phận Sắp Đặt
Chương 7
15
Trời lạnh, thức ăn trên núi khan hiếm.
Mùi tanh và thịt của anh tôi nhanh chóng bị bầy chó hoang đánh hơi được.
Xương cốt anh bị lũ chó đào lên.
Người dân trong làng phát hiện liền báo cảnh sát.
Khi cảnh sát đến nhà bắt người, chị dâu tôi xoa bụng bầu, trên mặt nở nụ cười kỳ lạ.
Đám người tò mò trong làng vây kín trước cửa nhà tôi.
Một người thím sống ở sân sau nhà tôi vội vàng tố giác:
"Cảnh sát ơi, con bé này thật độc ác! Hôm trước, tôi nghe nó băm thịt cả buổi sáng! Tôi còn lén nhìn qua cửa sổ sau bếp, trên thớt, dưới sàn đều là m.á.u đỏ tươi! Còn có cả mỡ vàng nữa! Nhìn là biết thịt người rồi! Tội lỗi quá!"
Chị dâu tôi không để tâm, hờ hững bấm móng tay, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua đám người làng.
"Người là tôi giế/t. Tôi làm thịt anh ta thành nhân bánh bao rồi mang mời mọi người ăn!"
Nghe vậy, đám đông đều nôn thốc nôn tháo.
Chị dâu tôi bước đến trước mặt cảnh sát, giơ hai tay lên:
"Bắt tôi đi!"
Chị dâu bị bắt đi.
Cảnh sát còn mang theo con d.a.o băm thịt dính m.á.u anh tôi tìm thấy trong phòng chị.
Nhìn con dao, chị dâu không nói gì, lẳng lặng bước lên xe cảnh sát.
Mấy ngày liền, tôi không có cơ hội gặp chị.
Tôi rất muốn gặp chị một lần, vì tôi có chuyện muốn nói với chị.
Tôi muốn bảo chị yên tâm, rằng tôi vẫn dùng chiếc điện thoại chị để lại để nhắn tin với người đó.
Tôi muốn nói với chị, cuối cùng anh ta cũng trả lời:
"Mỗi người một nơi, số này tôi xóa."
Vụ án của chị dâu được xử lý nhanh hơn tôi tưởng. Bằng chứng đầy đủ, cộng thêm việc chị tự nhận tội.
Khi tôi gặp lại chị, bụng chị đã rất lớn.
Dường như chị còn béo lên, khuôn mặt có chút vui vẻ nhẹ nhõm.
Chị không hỏi tôi lấy một câu về anh ta, chỉ dặn tôi sau này đừng đến gặp chị nữa.
Chị nói, cuộc đời chị đến đây là hết, chị chấp nhận.
Nhưng tôi vẫn có chuyện muốn nói với chị.
Tôi nói:
"Chị dâu, thật ra chị hận tôi đúng không?"
Chị dâu, chị gả vào nhà tôi, lòng chị đã mang đầy hận thù với cả gia đình tôi rồi.
Thực ra hôm đó, anh trai chị, tức là anh ta do chính chị gọi đến.
Trước hôm chị và mẹ tôi lên thị trấn, chị đã nói với anh trai mình rằng chỉ có tôi ở nhà.
Chị còn bảo anh muốn lấy vợ thì phải tự mà tranh giành.
Sau đó chị nói dối tôi, bảo rằng anh trai chị không phải do chị gọi đến.
Chính vì cảm giác tội lỗi đó mà chị mới giúp tôi nhắn tin cho anh ta.
Chị dâu, tất cả những điều này chị nợ tôi.
Và chị đáng phải trả.
16
Tôi dùng tốc độ nhanh nhất để bán căn nhà cùng tất cả những thứ có giá trị trong nhà.
Tôi muốn đến thành phố của người đó, muốn tìm anh ta.
Tôi không rõ từ khi nào, trong tôi lại nảy sinh một thứ tình cảm đặc biệt và sự gắn bó với anh ta.
Có lẽ là vào ngày cưới của anh trai tôi, hoặc vào những lần anh ta lén đến nhà tôi để gặp chị dâu.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ đó là đêm đông anh ta bắt cóc tôi.
Từ khi có trí nhớ, lòng tôi đã chất đầy hận thù.