Số Phận Sắp Đặt
Chương 4
9
Hôm nay là ngày thứ mười bốn anh tôi mất tích.
Mẹ tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ:
"Chuẩn bị mười vạn tệ, ba ngày nữa đổi người!"
Kèm theo đó là một bức ảnh của anh tôi.
Mẹ tôi vừa vui mừng vừa hoảng loạn, cứ lặp đi lặp lại câu: "Ông trời phù hộ."
Bình tĩnh lại, bà lại òa khóc vì mười vạn tệ là một khoản tiền khổng lồ.
Trong cái vùng quê này, nơi người ta chỉ quen ăn không ngồi rồi, thì có mười vạn tệ trong tay chẳng khác nào là kẻ giàu sang.
Như tôi dự đoán, việc đầu tiên mẹ làm là cầm tờ giấy nợ đi tìm Quách Quân đòi tiền.
Hắn ta làm cha tôi chế/t vì rượu mà vẫn chưa bồi thường một đồng nào.
Quách Quân làm gì có tiền mà bồi thường, lại còn bám lấy mẹ tôi đòi cưới tôi sớm. Trước đó, cha tôi đã hứa gả tôi cho hắn.
Khi mẹ trở về, bà vừa chửi vừa khóc, còn làm chị dâu tôi bật khóc theo.
"Mẹ, báo cảnh sát đi!"
Tôi nhẹ nhàng khuyên mẹ, giọng điệu mềm mỏng hết sức để không làm bà phật lòng.
"Báo cảnh sát? Con nhóc này mày có ý gì hả? Báo cảnh sát thì anh mày còn sống mà quay về được không?"
Mẹ tiện tay cầm chổi quật hai cái mạnh vào mặt tôi!
Mặt tôi đau rát đến tê dại, nhưng mùi m.á.u tanh quen thuộc trong miệng khiến từng tế bào của tôi như phấn khích.
"Mẹ! Ba ngày thì chúng ta làm sao xoay đủ mười vạn tệ? Đến lúc đó không phải anh con cũng bị giế/t sao? Báo cảnh sát là cơ hội sống duy nhất của anh ấy!"
Chị dâu đứng cạnh cũng lên tiếng:
"Mẹ! Cảnh sát sẽ giúp chúng ta xử lý vấn đề tiền chuộc và sẽ tìm cách cứu người. Chúng ta phải tin vào họ!"
Mẹ do dự một lúc, cuối cùng cũng đồng ý báo cảnh sát.
Tối ngày thứ ba, tám giờ, mẹ mang mười vạn tệ lên núi theo đúng nơi bọn bắt cóc chỉ định.
Cảnh sát đã sắp đặt mai phục sẵn trong núi.
Kẻ bắt cóc liên tục đổi đường giữa chừng, kéo dài thêm một giờ. Cảnh sát chỉ còn cách dùng thiết bị định vị để giám sát tình hình của mẹ.
Đêm ấy gió thổi dữ dội, tôi ngồi trong xe cùng cảnh sát, nghe âm thanh vù vù từ thiết bị, tựa như tiếng chó sói hú.
Cảnh sát trên núi di chuyển theo vị trí của mẹ.
Mười phút sau, một tiếng hét chói tai vang lên từ thiết bị!
Mẹ tôi đã gặp chuyện!
10
Cuộc giải cứu thất bại, cảnh sát trong xe lập tức chạy lên núi.
Nơi mẹ tôi gặp nạn cách xa vị trí ban đầu quá nhiều, phải leo đến bốn mươi phút mới tới hiện trường.
Cảnh sát đến trước đã phong tỏa hiện trường, nhân viên pháp chứng dùng đèn pha để thu thập bằng chứng.
Tôi bị chặn ngoài vòng vây, nhưng dưới ánh sáng mạnh mẽ ấy, tôi vẫn thấy rõ cảnh mẹ tôi chế/t thảm.
Tôi vịn lấy một thân cây bên cạnh, nôn thốc nôn tháo.
Mẹ tôi bị xé nát quần áo, để lộ làn da trắng bệch.
Cơ thể bà đầy những vết bầm tím, mười ngón tay dính m.á.u đã khô cứng.
Bà nằm nghiêng trên mặt đất, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía trước.