Số Phận Sắp Đặt

Chương 2

4

Tin đầu tiên tôi nghe được khi tỉnh dậy là tôi bị hủy hôn.

Nghe nói nhà ông Vương chặn trước cửa nhà tôi, đòi mẹ tôi trả lại tiền sính lễ.

Mẹ tôi thấy tôi tỉnh, quay lại tát tôi một cái.

“Đồ không biết liêm sỉ! Tao chỉ đi vắng một lúc, mày đã làm ra cái chuyện mất mặt này!”

Tôi không còn cảm giác đau trên mặt, kiên quyết đòi báo cảnh sát.

Mẹ tôi nghe vậy càng tức giận, nhốt tôi trong phòng, không cho tôi ra ngoài.

Bà sợ mất mặt.

Tối đến, bà đưa cho tôi hai viên thuốc, bắt tôi uống.

Còn vui vẻ bảo tôi hai tin tốt.

Một là nhà ông Vương không đòi lại sính lễ nữa, hai là bà đã tìm được người khác cho tôi.

Bà lại có thể nhận thêm một khoản sính lễ!

Tôi xoa đôi mắt sưng đỏ, dường như không còn nước mắt để rơi.

Tối hôm đó, chị dâu mang cơm cho tôi, ánh mắt lảng tránh, lí nhí nói chị không hề biết anh trai mình quay về làng.

Nhìn gương mặt sưng đỏ của chị, tôi đoán mẹ tôi đã trút giận lên chị.

Tôi nhân cơ hội nhờ chị giúp một việc nhỏ.

Chị sững người, đáp lại: “Em điên rồi,” rồi bỏ đi.

Chiều hôm sau, anh trai chị dâu tôi thực sự đến.

Đến để gây chuyện.

Anh ta đập phá hết những gì có thể trong sân nhà tôi.

Mẹ tôi chửi rủa không ngừng.

“Một thằng nghèo mạt còn dám đòi làm rể nhà tôi! Nếu không vì đứa cháu nội chưa ra đời, tôi đã cho cảnh sát bắt anh đi t/ử hình rồi!”

“Mụ già kia, đừng có được nước làm tới! Tao chịu làm rể mụ là phúc của mụ đấy! Đừng ép tao nổi điên, tao sẽ lấy cả mụ luôn đấy!”

Nói xong, anh ta lau miệng, cười một cách dâ/m đ/ãng.

Hai người nhanh chóng xông vào đánh nhau.

Tiếng chửi rủa của mẹ tôi và tiếng cười hả hê của anh ta thu hút không ít dân làng đi làm đồng về.

Mẹ tôi yếu thế, chửi bới, gọi tôi và chị dâu ra giúp.

Chị dâu xoa bụng, đứng từ xa không dám bước tới.

Tôi cầm d/ao phay xông tới c.h.é.m anh ta, nhưng bị mẹ tôi đá ngã.

“Con ranh này, mày điên rồi à!”

Anh ta nhân cơ hội trốn sang bên cạnh, còn tranh thủ sờ ngự/c tôi!

Con d/ao trong tay tôi bay ra ngoài!

Mặc kệ mẹ tôi chửi rủa, tôi quay về phòng, khóa cửa lại.

Tôi lấy từ trong áo ra một chiếc điện thoại thông minh cũ màu đỏ.

5

Tôi là đứa trẻ bị mấy đứa nhỏ trong làng gọi là “đồ con hoang.”

Từ khi có ký ức, mỗi ngày trôi qua đối với tôi đều là một cơn ác mộng.

Ba tôi thường xuyên ra ngoài trăng hoa, ông và mẹ tôi cãi nhau suốt ngày.

Sau khi mẹ tôi mang thai tôi, ba tôi càng không về nhà nữa.

Ông nghi ngờ tôi không phải con ông.

Ngay cả mẹ tôi, mỗi lần tức giận cũng gọi tôi là “đồ con hoang,” bà bảo việc tôi sinh ra là một sai lầm.

Tôi đã quan sát kỹ tất cả họ hàng bên nội, quả thực tôi chẳng giống ai.

Tôi hỏi mẹ, và nhận lại một trận đòn.

Trong nhà, tôi luôn sẵn sàng bị đ/ánh bất cứ lúc nào.

Mẹ tôi dùng bất kỳ vật gì vớ được để đ/ánh tôi, tất cả đều để lại những vết đau thấu đến tận tâm can, nhiều ngày không tan.

Tôi phải dậy từ tờ mờ sáng để làm việc nhà.

Khi tôi còn chưa cao bằng bếp, tôi đã lo cả ba bữa ăn cho gia đình.

Đôi bàn tay bé nhỏ của tôi sớm đã chai sạn.

Mùa đông, tay tôi nứt nẻ, ban đêm vừa ngứa vừa đau, khổ sở không tả nổi.

Dù vậy, tôi vẫn phải giặt đồ bằng nước lạnh, vì nấu nước nóng tốn củi.

Những vết nứt rỉ m.á.u ngâm trong nước lạnh pha bột giặt rẻ tiền, đau đến khóc không thành tiếng.

Tôi chỉ được ăn đồ thừa, có hôm chỉ còn nước rau, tôi chan với bánh bao hoặc cơm để ăn qua bữa.

Lúc nhỏ, tôi rất ghen tị với anh trai tôi, vì anh được mẹ yêu thương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận