Số Phận Sắp Đặt

Chương 3

7

Tôi kéo suy nghĩ trở lại, cẩn thận nghịch chiếc điện thoại cũ kỹ.

Vừa bật máy lên, vài tin nhắn hiện lên.

Những lời lẽ thô tục trong tin nhắn, tôi chẳng buồn để tâm.

So với những gì tôi phải chịu đựng, mấy câu nói bẩn tai đó có là gì đâu.

Trong điện thoại chỉ lưu một số duy nhất, WeChat cũng chỉ có một người bạn.

Trước đây tôi nhờ chị dâu chuyển lời đến anh trai chị ấy – Quách Quân, bảo anh ta nghĩ cách lén kiếm cho tôi một chiếc điện thoại để tiện liên lạc sau này.

Chị dâu bảo anh trai chị ta không phải người tử tế, dặn tôi nên tránh xa anh ta.

Tôi cài điện thoại chặn mọi cuộc gọi đến, chỉ nhận tin nhắn mà không trả lời.

Đợi đến đêm khi mọi người đã ngủ say, tôi mới trốn trong chăn, gọi điện thoại thoại với Quách Quân.

Vừa nghe máy, anh ta đã tuôn ra một tràng lời lẽ dâm ô, tôi giả vờ như không nghe thấy.

Chờ anh ta im lặng, tôi mới nói nhỏ, ra điều kiện.

Điều kiện này, tôi không tin Quách Quân có thể từ chối.

Liên tiếp mấy ngày, Quách Quân đến nhà tôi gây sự, la lối đòi cưới.

Không có sính lễ, mẹ tôi không đời nào đồng ý.

Thế là anh ta đi tìm bố tôi.

Bố tôi sớm đã có tình nhân mới, người phụ nữ đó có chồng thường xuyên xa nhà.

Kể từ sau khi người góa phụ chế/t, ánh mắt bố nhìn tôi đã khác đi.

Ông hỏi tôi hôm đó có phải tôi cố tình hại chế/t ông ta hay không.

Từ đó, ông không còn đưa ra những yêu cầu quá đáng với tôi nữa.

Nhưng sự tồn tại của ông vẫn là một cái gai hoen gỉ trong lòng tôi.

Quách Quân không ầm ĩ với mẹ tôi như trước, mà chuẩn bị rượu ngon, đồ ăn ngon liên tục chiêu đãi bố tôi suốt một tuần.

Đến khi đã uống tới mức gọi nhau là anh em, bố tôi cuối cùng cũng đồng ý gả đứa con hoang này cho Quách Quân.

Nhưng ngày hôm sau, bố tôi chế/t.

Chế/t vào một đêm đông giá rét.

Lúc được phát hiện, cả người ông đã đông cứng, trong tay vẫn nắm chặt một chai rượu rỗng.

Người cuối cùng ông gặp trước khi chế/t là Quách Quân.

Cảnh sát đến điều tra, khi đó Quách Quân vẫn còn chưa tỉnh rượu.

Mẹ tôi khóc lóc, làm ầm lên, bắt Quách Quân bồi thường.

Vì bố tôi chế/t là do uống rượu với anh ta.

Quách Quân không có tiền, mẹ tôi ép anh ta viết giấy nợ có lãi.

Đêm thứ bảy sau khi bố tôi mất, tôi lên núi thắp hương trước mộ ông.

Tôi ngồi xổm cạnh mộ, suýt bật cười thành tiếng.

Chỉ có người chế/t mới giữ được bí mật.

Tôi nghịch tro tàn trong lò lửa, phía sau vang lên tiếng bước chân.

“Cô còn nhớ đêm mưa lớn hôm đó không? Tôi đã thấy cô đến nhà người góa phụ tìm bố cô.”

Tôi cúi đầu, cắn môi, tim thắt lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận