SINH CON TRAI ĐƯỢC HAI MƯƠI VẠN, SINH CON GÁI CHỈ ĐƯỢC ĂN CHÁO MUỐI

9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quay trở phòng khách.

 

Cuộc gọi là thương lượng đổ vỡ,

 

Chính xác mà , căn bản thể gọi là thương lượng.

 

Hứa Tịnh chỉ là vạch giới hạn, đưa lời cảnh cáo.

 

Cao Ngọc Mai sẽ dễ dàng chịu thua, trong tiệc đầy tháng nhất định sẽ nổi sóng gió ngừng.

 

cô cũng chuẩn sẵn sàng để ứng phó.

 

Buổi tối Đàm Minh tăng ca trở về, thần sắc mệt mỏi.

 

Cao Ngọc Mai lập tức xông tới, lóc kể lể Hứa Tịnh “uy h.i.ế.p” bà thế nào,

 

“Bất hiếu” , “phá hoại” tiệc đầy tháng thế nào.

 

Đàm Minh đến mức đầu cũng sắp nổ tung, mỗi ngày đều lóc gây áp lực,

 

Chút áy náy đối với Hứa Tịnh trong dần dần chôn vùi bởi sự bực bội và oán trách.

 

Anh mặt tối sầm gõ cửa phòng khách, chất vấn:

 

“Tịnh Tịnh, em gì với ? Không thể nhường bà một chút ?

 

Tiệc đầy tháng nhượng bộ một chút, cho lệ thôi ? Nhất định đến mức nhà cửa yên !”

 

Hứa Tịnh đang đối chiếu bản thảo hiệu đính cộng tác, liền ngẩng đầu,

 

Nhìn Đàm Minh với gương mặt đầy mất kiên nhẫn, ánh mắt đầy mệt mỏi trách móc.

 

Sự dịu dàng khi yêu, niềm mong đợi khi mới cưới, cảm giác dựa dẫm khi mang thai,

 

Đều như thủy triều rút , chỉ để bãi đá ngầm lạnh lẽo và cứng rắn.

 

“Đàm Minh,” cô đặt b.út xuống, giọng nhẹ nhưng đầy thất vọng,

 

“Đến bây giờ mà vẫn cảm thấy là hiểu chuyện, đang gây sự, chịu nhượng bộ, đúng ?”

 

Đàm Minh bực bội vò vò tóc: “Chẳng lẽ ?”

 

“Mẹ quả thật chỗ đúng,

 

em thể vì cái nhà , vì mà nhịn một chút ? Nhất định cho quan hệ căng thẳng đến như ? Tiệc đầy tháng bao nhiêu bạn bè họ hàng sẽ tới, để mặt mũi đây?”

 

“Mặt mũi của ?” Hứa Tịnh khẽ lặp ,

 

Chỉ cảm thấy câu đó hoang đường đến cực điểm, cũng buồn đến cực điểm. Cô gật đầu, Đàm Minh nữa, cầm b.út lên , “Được, hiểu . Anh ngoài , còn bận.”

 

Sự bình tĩnh của Hứa Tịnh còn khiến Đàm Minh hoảng hơn cả cãi vã.

 

Lúc còn thôi, Hứa Tịnh cúi đầu chăm chú máy tính, như thể tồn tại.

 

Đàm Minh ở cửa một lúc,

 

Cuối cùng chẳng gì, chán nản đóng cửa . Anh hiểu vì chuyện thành như thế , dường như mỗi bước đều sai, khiến Hứa Tịnh càng lúc càng rời xa .

 

thấy, ngay khoảnh khắc cánh cửa khép ,

 

Bàn tay cầm b.út của Hứa Tịnh run lên, một giọt nước lặng lẽ rơi xuống trang giấy, loang thành một vệt ướt nhỏ.

 

nhanh, cô giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt,

 

Hít sâu một , tiếp tục lao công việc.

 

Nước mắt chẳng ích gì,

 

Nhất là mặt những đáng.

 

Một ngày tiệc đầy tháng, Cao Ngọc Mai dường như “nghĩ thông”,

 

mặt Đàm Minh với Hứa Tịnh: “Được, cứ theo ý cô, nhắc mấy chuyện đó nữa, cũng nghi thức, chỉ ăn một bữa cơm bình thường, để đứa bé gặp mặt , cô lòng chứ?”

 

Đàm Minh thở phào nhẹ nhõm, cảm kích ,

 

Rồi đầy chờ mong về phía Hứa Tịnh.

 

Hứa Tịnh chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Được.”

 

Cô hiểu rõ, đây là Cao Ngọc Mai chịu nhượng bộ, chỉ là sự yên tĩnh giả dối cơn bão tố mà thôi, nhưng cô còn quan tâm nữa.

 

Những gì cần chuẩn đều tất,

 

Sáng mai cô là Thẩm Phương sẽ tàu cao tốc tới, trực tiếp đến căn hộ của dì Trương để định , Tô Kỳ cũng luôn trong trạng thái sẵn sàng.

 

Chiếc ba lô của cô đặt trong tủ quần áo,

 

Bên trong giấy tờ, một ít tiền mặt, vật dụng cần thiết cho đứa bé, và chiếc điện thoại cất bộ chứng cứ ghi âm.

 

Hồng Môn yến ? Vậy thì cứ chờ xem,

 

Rốt cuộc là ai bày cuộc cho ai.

 

Sáng sớm ngày tổ chức tiệc, Hứa Tịnh dậy từ sớm,

 

Chọn cho một chiếc váy len màu hồng sen rộng rãi mà chỉnh tề, trang điểm nhẹ để che vẻ tiều tụy mặt.

 

Cô mặc cho con gái bộ áo liền mới thêu hình vịt con, quấn thêm chăn bọc mềm mại.

 

Trong gương, hình ảnh hai con dịu dàng và đẽ,

 

chỉ Hứa Tịnh rõ, vẻ bình yên là sóng ngầm đang cuộn trào.

 

Cao Ngọc Mai cũng ăn diện kỹ, mặc chiếc áo khoác màu tím đỏ mới tinh,

 

Tóc chải gọn gàng, mặt treo nụ hỷ khí cố ý của một “ cháu trai” dù thực tế tạm thời vẫn , nhưng cứng ngắc và âm trầm.

 

Đàm Minh mặc vest chỉnh tề, nhưng mày nhíu c.h.ặ.t, trong lòng nặng trĩu tâm sự,

 

Không ngừng điện thoại Hứa Tịnh, thôi.

 

“Đi thôi, giờ cũng gần đến , đừng để họ hàng đợi.” Cao Ngọc Mai giục giã ngoài .

 

Đàm Minh bế đứa bé lên Hứa Tịnh,

 

Hứa Tịnh bình thản xách túi lên, theo phía .

 

Trong sảnh tiệc tầng hai của khách sạn Phúc Mãn Lầu,

 

Đã bày bảy tám bàn tiệc, cũng ít họ hàng đến nơi, tiếng ồn ào chào hỏi nối tiếp dứt.

 

Phía một sân khấu nhỏ,

 

Phông nền dán dòng chữ “Mừng tiệc đầy tháng tiểu công chúa nhà họ Đàm”, bên cạnh còn hình hoạt họa đáng yêu, qua chính quy.

 

Vừa bước sảnh tiệc, Cao Ngọc Mai lập tức một nhóm phụ nữ trung niên vây quanh,

 

Người thi tâng bốc bà “ phúc”, “lên chức bà nội ”.

 

Cao Ngọc Mai đến mức khép miệng ,

 

Như thể chuyện vui đó tan biến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sinh-con-trai-duoc-hai-muoi-van-sinh-con-gai-chi-duoc-an-chao-muoi/9.html.]

Đàm Minh bế đứa bé,

 

Bị đám đàn ông vây quanh trêu đùa đứa trẻ, ai nấy cũng liên tục chúc mừng.

 

Đứa bé môi trường xa lạ và âm thanh ồn ào dọa sợ,

 

Mím môi , Đàm Minh chút luống cuống tay chân.

 

Hứa Tịnh lặng lẽ Đàm Minh nửa bước,

 

Trên mặt mang nụ nhàn nhạt đủ, gặp ánh mắt đến thì gật đầu đáp , nhiều.

 

thể cảm nhận , ít ánh mắt đang đ.á.n.h giá cô,

 

Mang theo hiếu kỳ, dò xét, hoặc lẽ còn cả những phán đoán định sẵn từ chỗ Cao Ngọc Mai và Đàm Lệ.

 

Đàm Lệ và Đàm Hiểu đến từ sớm, đang giữa đám họ hàng, nhiệt tình chào hỏi, thong dong như nữ chủ nhân.

 

Thấy Hứa Tịnh, Đàm Lệ bước tới, mặt treo nụ giả tạo mà : “Tịnh Tịnh đến , sắc mặt khá đấy. Hôm nay là ngày quan trọng, biểu hiện cho , đừng để Tiểu Minh mất mặt.”

 

Hứa Tịnh chỉ nhàn nhạt một cái, đáp lời.

 

Đàm Lệ tự chuốc lấy sự vô vị, bĩu môi bỏ .

 

Bữa tiệc nhanh chính thức bắt đầu. Người dẫn chương trình là do khách sạn bố trí, khi một tràng lời cát tường, liền mời Đàm Minh lên sân khấu vài câu.

 

Đàm Minh bế đứa bé lên sân khấu, trông phần căng thẳng, khô khan cảm ơn đến dự tiệc đầy tháng của con gái , hy vọng ăn ngon uống vui.

 

Bài phát biểu của quy củ bình thường, tuy gì nổi bật, nhưng cũng gì để chê.

 

Tiếp đó, dẫn chương trình theo đúng quy trình, mời của em bé lên sân khấu vài câu.

 

Ánh mắt của đồng loạt hướng về phía Hứa Tịnh.

 

Hứa Tịnh nhổm lên khỏi ghế, nhận lấy micro do dẫn chương trình đưa tới, nhưng bước lên sân khấu, mà cạnh chỗ , ánh mắt bình tĩnh quét khắp hội trường.

 

Sảnh tiệc yên lặng .

 

“Cảm ơn các bậc trưởng bối, bạn bè đến dự tiệc đầy tháng của con gái .”

 

Giọng Hứa Tịnh truyền rõ ràng qua micro, ngữ điệu định,

 

“Là một , chỉ mong con gái khỏe mạnh, bình an, vui vẻ trưởng thành. Cảm ơn chúc phúc.”

 

Lời ngắn gọn, thích hợp, trọng tâm đều đặt đứa bé.

 

Ở bàn chính, sắc mặt Cao Ngọc Mai trầm xuống. Đàm Lệ và Đàm Hiểu đưa mắt .

 

Hứa Tịnh xong, trả micro cho dẫn chương trình. Người dẫn chương trình ngẩn ,

 

Không ngờ bài phát biểu ngắn như , vội vàng nhận micro bước sang phần tiếp theo,

 

Mời đại diện họ hàng là Cao Ngọc Mai lên phát biểu.

 

Cao Ngọc Mai lập tức dậy, tươi rói, bước nhanh lên sân khấu nhỏ.

 

Bà gần như “giật” micro từ tay dẫn chương trình, hắng giọng một tiếng, cất giọng vang dội:

 

“Kính thưa bà con họ hàng bạn bè, cảm ơn nể mặt đến đây! Trong lòng vui lắm!”

 

Bà vỗ vỗ n.g.ự.c , “Nhìn thấy đứa cháu gái lớn, bà nội như trong lòng ngọt như mật!”

 

Bên sân khấu vang lên từng tràng phụ họa và tiếng vỗ tay.

 

mà,” Cao Ngọc Mai đổi giọng, nụ trở nên phần kỳ lạ,

 

“Chúng trưởng bối, ánh mắt xa hơn một chút. Hôm nay là tiệc đầy tháng của cháu gái ,

 

trong lòng , vẫn còn mong một chuyện vui lớn khác nữa!”

 

Bàn tay đang cầm chén của Hứa Tịnh vô thức siết c.h.ặ.t hơn một chút. Đến .

 

Đàm Minh ở sân khấu, sắc mặt lập tức đổi, bất an về phía Hứa Tịnh,

 

Rồi sốt ruột lên đang sân khấu.

 

Đàm Lệ và Đàm Hiểu thì lộ vẻ mặt chờ xem kịch vui.

 

Các vị khách đều đầy nghi hoặc, bắt đầu xì xào bàn tán.

 

Cao Ngọc Mai vô cùng hài lòng với phản ứng khán đài, tiếp tục lớn giọng :

 

“Nhà họ Đàm chúng ba đời đơn truyền, tính là đông đúc.

 

chỉ mỗi một đứa con trai là Đàm Minh, vẫn luôn mong nó khai chi tán diệp.

 

Cho nên, nhân cơ hội hôm nay, tỏ thái độ một chút, cũng mời chứng ——”

 

Bà cố ý dừng , ánh mắt quét khắp trường, cuối cùng rơi lên Hứa Tịnh,

 

Mang theo sự ép buộc và tính toán hề che giấu:

 

với bố của Đàm Minh, còn chị nó em nó, đều bàn bạc xong !

 

Chỉ cần Hứa Tịnh và Đàm Minh tranh thủ thời gian,

 

Sinh thêm cho nhà họ Đàm chúng một đứa nữa, bất kể trai gái,

 

Chúng sẽ mua cho chúng nó một căn nhà lớn ở vị trí nhất quê nhà.

 

Ngoài , còn âm thầm thưởng riêng cho Hứa Tịnh 200.000 tệ tiền vất vả!

 

“Ồa ——!”

 

Dưới khán đài lập tức ồn ào hẳn lên, biểu cảm của họ hàng ai nấy đều khác .

 

kinh ngạc, hâm mộ, cũng xem náo nhiệt,

 

Cũng nhíu mày, cảm thấy như .

 

Đây tiệc đầy tháng,

 

Rõ ràng là mượn tiệc đầy tháng để công khai gây áp lực cho Hứa Tịnh, ép cô sinh đứa thứ hai!

 

Cái cách “thưởng 200.000 tệ tiền vất vả”,

 

Quả thực là coi Hứa Tịnh như một công cụ sinh đẻ, sỉ nhục đến cực điểm!

 

Sắc mặt Đàm Minh lập tức trắng bệch, đột ngột bật dậy:

 

“Mẹ! Mẹ đang ! Mau xuống đây!”

 

Thế nhưng Cao Ngọc Mai mặc kệ tất cả, tiếp tục :

 

“Hôm nay cái hội trường , còn đặc biệt mời cao nhân bố trí,

 

Lập một ‘cục Kim Ngọc Mãn Đường thúc đinh’,

 

Đảm bảo sang năm sẽ bế một đứa cháu trai béo !

 

Hứa Tịnh , đều là vì cho hai đứa, con cố thêm sức đấy!”

 

“Cục thúc đinh”? Các vị khách ,

 

Người lớn tuổi hơn thì lộ vẻ chợt hiểu hoặc mờ ám, trẻ hơn thì thấy hổ và hoang đường.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận