Hứa Tịnh lặng lẽ , trong lòng bao nhiêu gợn sóng. Những kết quả , ngay từ khoảnh khắc cô quyết định phát đoạn ghi âm , cô đoán . Cao Ngọc Mai yêu thể diện nhất, giờ đây mặt mũi mất sạch, đối với bà mà đây là một sự trừng phạt lớn.
“À đúng ,” Tô Kỳ hạ thấp giọng , “Bạn tớ tra thêm chút tình hình mới. Cái ‘đại sư’ mà chồng chuyển tiền cho , gần đây hình như gặp rắc rối , mấy bà lão liên kết đòi ông trả tiền, ông bán nước bùa giả lừa , hình như còn dính tới chuyện khác nữa, loạn lắm.”
“Mẹ chồng chắc đang cuống c.h.ế.t lên , gần đây cứ gọi điện liên tục, nhưng hình như liên lạc đó . Đáng đời!”
Hứa Tịnh gật đầu, nhiều việc bất nghĩa ắt sẽ tự diệt, câu dùng cho tên l.ừ.a đ.ả.o đó và cho Cao Ngọc Mai thật đúng vô cùng.
Những ngày bình yên trôi qua một tuần, cơ thể Hứa Tịnh hồi phục lên ít, bắt đầu nhận thêm nhiều công việc hiệu đính nội dung,
Tuy thu nhập cao, nhưng việc tự kiếm tiền khiến lòng cô thấy an tâm. Con gái thích nghi với môi trường mới, trắng trẻo mập mạp, thích thích .
Chiều hôm đó, chuông cửa vang lên. Thẩm Phương qua mắt mèo, sắc mặt lập tức trầm xuống,
Bên ngoài Đàm Minh, râu ria lởm chởm, hốc mắt hõm sâu, trong tay xách hộp trái cây và đồ và bé, trông vô cùng tiều tụy.
“Tịnh Tịnh, là Đàm Minh.” Thẩm Phương trở phòng khách khẽ , “Có gặp ? Nếu gặp thì đuổi nó .”
Hứa Tịnh đang cho con b.ú, động tác khựng một chút, suy nghĩ bình tĩnh : “Mẹ, để .”
“Có vài lời, sớm muộn gì cũng cho rõ.”
Thẩm Phương khẽ thở dài, mở cửa .
Đàm Minh ngoài cửa, thấy mở cửa là Thẩm Phương, lúng túng cúi chào:
“Mẹ… vợ.”
Thẩm Phương nghiêng cho nhà, giọng điệu bình thản: “Vào . Tịnh Tịnh ở phòng khách.”
Đàm Minh bước căn hộ nhỏ xa lạ mà ấm áp , liếc mắt một cái thấy Hứa Tịnh sofa.
Cô mặc đồ ở nhà thoải mái, tóc b.úi lỏng lẻo, đang cúi đầu đứa bé trong lòng,
Góc nghiêng mềm mại, sắc mặt so với gặp hơn nhiều, cảnh tượng khiến tim thắt .
“Tịnh Tịnh…” Đàm Minh khẽ động yết hầu, giọng khô khốc.
Hứa Tịnh ngẩng đầu một cái, ánh mắt bình tĩnh: “Ngồi .”
Đàm Minh đặt đồ góc tường, xuống chiếc ghế sofa đơn, hai tay căng thẳng đan .
Thẩm Phương rót cho một cốc nước đặt mặt, bế đứa bé đang ợ lên: “ đưa bé ban công phơi nắng.”
Nói xong bà liền rời , để gian cho hai .
Trong phòng khách chỉ còn Đàm Minh và Hứa Tịnh,
Sự im lặng lan tràn trong khí, ngượng ngập nặng nề.
“Tịnh Tịnh,” Đàm Minh cuối cùng cũng khó nhọc mở lời,
Cúi đầu xuống, dám thẳng mắt Hứa Tịnh.
“Anh đến để xin em,
Vì những chuyện , cũng vì sự nhu nhược hồ đồ của .”
Hứa Tịnh gì, chỉ lặng lẽ ,
Đàm Minh giọng run run tiếp tục :
“Hôm đó ở khách sạn, ngờ em sẽ như ,
Càng ngờ nhiều chuyện quá đáng như thế.”
“Những đoạn ghi âm đó , …”
Anh giơ tay che mặt, bờ vai khẽ run lên.
“Anh cảm thấy giống như một thằng ngốc, một thằng mù!
Anh vẫn luôn cho rằng chỉ là miệng cứng, lòng .”
“Anh luôn khuyên em nhẫn nhịn, thông cảm,
Lại rằng bà ở lưng còn dùng nước bùa hại em!”
Anh ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe, khuôn mặt đầy đau khổ và hối hận:
“Tịnh Tịnh, xin , thật sự xin !
Là bảo vệ cho em, tròn trách nhiệm của một chồng, một cha.”
“Anh để em chịu ấm ức,
Cũng khiến con gái chúng chịu ấm ức… thật sự là !”
Những lời xin của vô cùng chân thành,
Nếu là đây, lẽ Hứa Tịnh mềm lòng.
lúc , trong lòng cô chỉ còn sự bình tĩnh mệt mỏi,
Tổn thương gây , những vết nứt thể dùng lời xin để vá .
“Đàm Minh,” giọng Hứa Tịnh rõ ràng và lạnh lùng,
“Lời xin nhận . hỏi , nếu hôm đó ghi âm, phát ở khách sạn, sẽ tin ?
Anh thật sự về phía , bắt trả giá cho hành vi của bà ,
Chứ chỉ dùng một câu ‘bà lớn tuổi ’, ‘bà nhất thời hồ đồ’ để cho qua ?”
Đàm Minh hé miệng định , nhưng thể đưa một câu trả lời khẳng định,
Trước đó, vẫn luôn mang tâm lý may mắn, hòa cả làng, mong Hứa Tịnh vì “gia đình hòa thuận” mà tiếp tục nhẫn nhịn.
Sự im lặng của chính là câu trả lời,
Hứa Tịnh khẽ , trong nụ trách cứ, chỉ sự hiểu rõ: “Anh xem, vấn đề ở chỗ đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sinh-con-trai-duoc-hai-muoi-van-sinh-con-gai-chi-duoc-an-chao-muoi/11.html.]
“Đàm Minh, vấn đề lớn nhất giữa chúng , , mà là .
Là hết đến khác như thấy, hết đến khác để một hy sinh và nhẫn nhịn,
Là cái cân trong lòng , ngay từ đầu từng đặt cho đúng.”
“Không như , Tịnh Tịnh, bây giờ sai , thật sự sai !
Anh sẽ sửa, nhất định sẽ sửa! Anh với là để bà về quê,
Sau quấy rầy cuộc sống của chúng nữa. Nhà em ở thế nào thì ở, con em nuôi thế nào thì nuôi, đều theo em.
Nể mặt con, cho thêm một cơ hội nữa, chúng bắt đầu từ đầu, ?”
“Về quê?” Hứa Tịnh nhướn mày, “Mẹ đồng ý ?”
Sắc mặt Đàm Minh cứng , ấp úng : “Lúc đầu bà đồng ý, loạn.
thái độ của kiên quyết, nếu bà còn tôn trọng em và con nữa, thì coi như .
Cuối cùng bà đồng ý , hai hôm nữa sẽ thu dọn đồ đạc về quê.”
“Bà từng nhắc tới chuyện sang tên căn nhà ở quê cho con trai của Đàm Lệ ?”
Hứa Tịnh đột nhiên hỏi, Đàm Minh lập tức ngẩng đầu lên, mặt đầy kinh ngạc:
“Cái gì? Sang tên? Nhà ở quê vẫn là ở ?”
Trong lòng Hứa Tịnh lạnh, quả nhiên hề . Cao Ngọc Mai trợ cấp cho con gái, chuyển dịch tài sản,
Còn con trai như Đàm Minh thì bịt mắt, mỗi tháng còn đều đặn đưa bà tiền sinh hoạt.
“Xem , nhiều chuyện cho .”
Giọng Hứa Tịnh bình thản, “ đó là chuyện nhà họ Đàm các , còn liên quan gì đến nữa.”
“Tịnh Tịnh, câu đó của em là ý gì?” Trong lòng Đàm Minh dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.
“Ý là,” Hứa Tịnh đón lấy ánh mắt hoảng loạn của , từng chữ từng chữ rõ ràng,
“Đàm Minh, chúng ly hôn .”
“Không! Anh ly hôn!” Đàm Minh như kim châm mà bật dậy, mặt trắng bệch,
“Tịnh Tịnh, sai , cho cơ hội, sửa! Còn con nữa, con thể cha!”
“Điều con cần là một cha trách nhiệm, thể bảo vệ con và bảo vệ con chu ,
Chứ một cha chỉ để nó chịu tủi nhục, để nó bà nội mắng là ‘đồ lỗ vốn’.”
Giọng Hứa Tịnh vẫn bình tĩnh, nhưng như chiếc b.úa nặng nề nện tim Đàm Minh,
“Đàm Minh, tất cả quá muộn . Kể từ lúc cho muối cháo mà chọn im lặng,
Kể từ lúc bà mắng nhiếc con gái mà dám phản bác, kể từ lúc bữa tiệc đầy tháng còn khuyên ‘ cho lệ’,
Thì giữa chúng kết thúc. đối với , còn niềm tin, cũng còn mong đợi.”
“Tịnh Tịnh…” Đàm Minh lảo đảo một bước, ngã xuống ghế sofa,
Hai tay cắm tóc, đau khổ gầm khẽ, “Anh thật sự sai … cho thêm một cơ hội nữa, chỉ một thôi! Nể mặt con…”
“Chính vì con, mới buộc rời .” Hứa Tịnh cắt ngang lời ,
Ánh mắt dịu dàng về phía ban công, nơi đó đang truyền đến tiếng đùa của cô với đứa bé,
“ con gái lớn lên trong một môi trường trọng nam khinh nữ, đầy tính toán và lạnh lùng.”
“ từ nhỏ con những lời c.h.ử.i rủa độc địa của bà nội,
Phải tận mắt chứng kiến sự mềm yếu trốn tránh của cha . tạo cho con một môi trường trưởng thành lành mạnh, ấm áp và đầy yêu thương.
Mà , Đàm Minh, hiện tại thể cho điều đó.”
Cô thu hồi ánh mắt, Đàm Minh suy sụp mặt, :
“Căn nhà là tài sản chung của chúng , tiền đặt cọc bỏ sáu phần, kê ngân hàng chứng.
Khoản vay là chúng cùng trả. Yêu cầu của đơn giản, bán nhà , trừ phần nợ vay còn ,
Số tiền thu chia theo tỷ lệ góp vốn và phần đóng góp trả nợ. Con gái thuộc về ,
Anh mỗi tháng trả tiền cấp dưỡng cho con đến khi con trưởng thành, mức cụ thể thể thương lượng theo thu nhập của .
Nếu đồng ý, chúng ly hôn theo thỏa thuận, chia tay trong hòa bình; nếu đồng ý…”
Hứa Tịnh khựng , lấy từ trong ngăn kéo bên cạnh một bản tài liệu chuẩn sẵn,
Đẩy đến mặt Đàm Minh bàn .
Đó là một bản dự thảo thỏa thuận ly hôn in rõ ràng, điều khoản minh bạch,
Bên liệt kê rõ phương án phân chia tài sản, quyền nuôi con và tiền cấp dưỡng.
Bên cạnh còn kèm theo mấy ảnh chụp kê ngân hàng quan trọng,
Cùng với bản giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Đàm Minh ngơ ngác bản tài liệu đó,
Như thể nhận những chữ bên .
Cô thậm chí chuẩn cả thứ ?
Cô bắt đầu tính toán từ khi nào chứ?
Là lúc âm thầm chịu đựng những tủi nhục đó,
Hay là lúc lạnh lùng ghi những chứng cứ ?
Một luồng lạnh thấu xương từ gan bàn chân lan khắp .