Hứa Tịnh chỉ cảm thấy m.á.u dồn lên đầu lập tức rút , tay chân lạnh buốt.
Cô phắt đầu, ánh mắt thẳng Đàm Minh.
Đàm Minh tại chỗ, mặt đỏ bừng, môi run nhẹ,
như thứ gì bóp nghẹt cổ họng, thốt nổi một lời, còn né tránh ánh mắt Hứa Tịnh.
Khoảnh khắc đó, Hứa Tịnh rõ tiếng gì đó vỡ vụn trong lòng.
Những mong đợi mơ hồ về hôn nhân, về “một gia đình”, tan vỡ.
Cao Ngọc Mai bế đứa bé vẫn còn nức nở, ngoài :
“ bế dỗ một chút, hai đứa mau uống cháo , nguội hâm, tốn gas!”
Trong phòng ngủ chỉ còn Hứa Tịnh và Đàm Minh, tĩnh lặng như c.h.ế.t.
Chỉ tiếng hát dỗ con lạc điệu của Cao Ngọc Mai từ phòng khách vang .
Bát cháo yên lặng đặt tủ đầu giường, còn nóng.
Hứa Tịnh Đàm Minh nữa,
Nhịn đau vết mổ, chậm rãi di chuyển để lấy bát cháo.
Cô nghĩ vì con, lúc cần sức lực,
Vươn tay cầm bát, cảm thấy thành bát ấm ấm nóng tay.
Cô múc một thìa cháo đưa miệng,
Ngay giây tiếp theo, cả cứng đờ.
Vị mặn đến mức thể tưởng tượng,
Như hạt muối thô tan trong miệng, mặn đến tê cả lưỡi.
Mặn đến cổ họng thắt , dày cuộn lên,
“Phụt—khụ khụ khụ!” cô nghiêng nhổ cháo thùng rác.
Cơn ho dữ dội khiến nước mắt trào ,
Đàm Minh giật , vội đến vỗ lưng cô.
Hứa Tịnh ho đến , tay run chỉ bát cháo,
Đàm Minh nghi hoặc cầm bát lên, đưa gần mũi ngửi, thấy mùi lạ.
Anh cầm thìa của Hứa Tịnh, múc nửa thìa cho miệng,
“Phụt!!” phản ứng của còn mạnh hơn, trực tiếp nhổ đất.
Cả khuôn mặt nhăn , kêu lên:
“Cái … mặn như ?”
“Cho bao nhiêu muối ?”
Hứa Tịnh khó khăn lắm mới bình tĩnh , sắc mặt trắng bệch bát cháo tưởng như bình thường, một suy nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu.
Cô nhớ tiếng “cộc” lúc Cao Ngọc Mai đặt cháo, nhẹ cũng nặng,
Lại nhớ đến động tác lau tay tạp dề khi bên giường, và ánh mắt kỳ lạ gần như thúc giục cô uống cháo.
Đây tuyệt đối lỡ tay cho quá nhiều muối, sai sót bình thường, thể mặn đến mức .
Vị mặn là cố ý, mang theo ác ý, chính là cô khó chịu.
Cô cố chịu đau bụng, với tay lấy điện thoại đặt bên gối khi cho con b.ú, màn hình vẫn sáng.
Tay run rẩy, cô mở một giao diện, đó là ứng dụng nhà thông minh kết nối camera phòng khách và bếp.
Lúc trang trí nhà, Đàm Minh lắp để đảm bảo an , bình thường hầu như dùng.
Hứa Tịnh như ma xui quỷ khiến, mở đoạn ghi hình trong bếp lâu đó.
Trong hình, Cao Ngọc Mai lưng về camera bếp, đang múc cháo.
Bà múc một bát, đặt sang một bên.
Sau đó sang bàn chế biến, đó lọ muối.
Bà cầm muỗng muối, múc đầy một thìa, cổ tay khẽ rung,
Đổ muối bát cháo riêng bên cạnh.
Một thìa, hai thìa, ba thìa… động tác thong thả,
Như phá hoại thức ăn, mà như đang nghi thức.
Hứa Tịnh chằm chằm màn hình, trong lòng âm thầm đếm.
Bốn thìa, năm thìa… mười thìa, mười một thìa, mười hai thìa!
mười hai thìa muối! Những hạt muối trắng gần như phủ kín mặt cháo,
Bà mới dừng , đó hờ hững khuấy đều cho tan cháo.
Làm xong, bà bưng bát khỏi bếp, mặt biểu cảm,
Chỉ khóe miệng khẽ hạ xuống nhẹ.
Hứa Tịnh cầm điện thoại, ánh sáng màn hình chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của cô.
Cô cảm thấy tức giận, chỉ sự lạnh lẽo thấu xương từ lòng bàn chân lan lên đỉnh đầu, khiến răng cô run lên.
Mười hai thìa muối, cho một bát cháo,
Mà ăn là một phụ nữ sinh mười hai ngày, vết mổ lành và đang cho con b.ú.
Đàm Minh cũng thấy cảnh ,
Anh trợn mắt, thể tin nổi màn hình, như nhận phụ nữ mặt cảm xúc cho muối như đầu độc là ruột .
Sắc mặt từ đỏ chuyển trắng, từ trắng chuyển xanh,
Môi run lên nhưng một lời.
Hứa Tịnh đặt điện thoại xuống,
Cô chậm rãi, vô cùng chậm rãi chống tay lên giường, cố dậy.
Dù vết mổ đau đến khó chịu, cô cũng mặc kệ,
Cô cầm bát cháo, bát nóng nhưng tay cô lạnh như băng, gần như cảm nhận nhiệt độ.
Cô , đối diện Đàm Minh,
Đưa bát tới mặt .
Giọng cô bình tĩnh đến mức chính cô cũng thấy xa lạ:
“Đàm Minh, bát cháo vất vả cho mười hai thìa muối, thể lãng phí, uống .”
Đàm Minh như bỏng, lùi mạnh một bước,
Đập tủ quần áo phát tiếng “rầm”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sinh-con-trai-duoc-hai-muoi-van-sinh-con-gai-chi-duoc-an-chao-muoi/2.html.]
Anh hoảng sợ bát cháo đôi mắt gợn sóng của Hứa Tịnh,
Lắc đầu như trống bỏi: “Không… Tịnh Tịnh, em đừng như … cái … thể uống…”
“Sao thể uống?”
Hứa Tịnh tiến lên một bước, ép gần Đàm Minh, bát trong tay gần chạm n.g.ự.c ,
“Mẹ đúng, ở cữ thể ăn đồ nguội. Nhân lúc còn nóng, uống . Anh thường ý , chỉ là miệng dễ ? Cái ‘ý ’ cho mười hai thìa muối , con trai, nên nếm thử ?”
“Hứa Tịnh! Em điên !” giọng Đàm Minh đầy kinh hãi,
“Đó là ! Bà thể… thể chỉ nhất thời hồ đồ, hoặc… tưởng em thích ăn mặn…”
“Nhất thời hồ đồ?” Hứa Tịnh khẽ , nụ còn khó coi hơn ,
“Mười hai thìa muối, từng thìa từng thìa cho , gọi đó là nhất thời hồ đồ? Đàm Minh, bát cháo , hoặc uống, hoặc bưng , để mặt tự uống. Anh chọn.”
“Em…” trán Đàm Minh nổi gân xanh, tức sợ, dám chạm bát cháo, cũng dám đồng ý.
lúc đó, cửa phòng “rầm” một tiếng đẩy mở.
Cao Ngọc Mai bế đứa bé yên, ở cửa, mặt tái xanh,
Rõ ràng bà phần lớn cuộc đối thoại bên ngoài.
Ánh mắt bà như đinh tẩm độc, chằm chằm Hứa Tịnh,
Đặc biệt là bát cháo trong tay cô.
“Hứa Tịnh! Cô gì?” giọng Cao Ngọc Mai ch.ói tai,
“Đồ vô lương tâm, ngày nào cũng trâu ngựa phục vụ cô, cô đối xử với con trai như ?
Bắt nó uống thứ , cô ý gì!”
Bà càng càng tức, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, bế con xông về phía Hứa Tịnh,
Tay còn giơ cao, tát về phía mặt Hứa Tịnh,
“ đ.á.n.h c.h.ế.t con đàn bà phá nhà !”
Cái tát mang theo tiếng gió, nhanh và mạnh.
Hứa Tịnh yên, thậm chí né,
Nhìn bàn tay sắp đ.á.n.h mặt , gương mặt méo mó vì tức giận của Cao Ngọc Mai,
Nhìn bóng dáng Đàm Minh bên cạnh sững trong hoảng sợ.
Ngay khoảnh khắc bàn tay sắp chạm mặt—
“Mẹ!”
Đàm Minh cuối cùng nhịn , hét lên,
Lao tới, ngăn mà dùng che Hứa Tịnh.
Cái tát của Cao Ngọc Mai giáng mạnh vai con trai,
Âm thanh nặng nề vang lên trong khí.
Trong khoảnh khắc, thời gian như đông cứng.
Cao Ngọc Mai giơ tay sững, mặt đầy vẻ thể tin và ngỡ ngàng.
Bà Đàm Minh chắn Hứa Tịnh,
Nhìn khuôn mặt con trai xen lẫn đau đớn, khó xử và xa lạ.
Đàm Minh thở dốc, vai đau như cháy.
Anh chắn Hứa Tịnh, ngăn cách và vợ.
Anh chậm rãi đối diện Cao Ngọc Mai, mắt đỏ hoe, giọng khàn,
Từng chữ rõ ràng: “Mẹ… muối trong bát cháo , là cho đúng ?”
Cao Ngọc Mai há miệng, vẻ hung dữ tan,
Lại thêm chút hoảng hốt và tức giận giả vờ: “… cho muối thì ? Nếm thử vị ?”
“Ai nó yếu đuối , mới ăn một miếng nôn, chắc chắn là giả vờ!”
“Mười hai thìa.” giọng Đàm Minh run lên,
“Camera rõ ràng, cho mười hai thìa. Mẹ là nếm vị là hại ?”
“ hại ai? Hả? hại ai!” Cao Ngọc Mai cao giọng, bắt đầu loạn,
“Đàm Minh! là , vất vả nuôi lớn, bây giờ vì con đàn bà sinh con trai ,
Mà chuyện với như ? Còn dám chất vấn ? Đồ vô ơn, vợ quên !”
Bà mắng phịch xuống đất, vỗ đùi lóc: “Ông trời ơi! Số khổ thế !
Con trai bất hiếu, con dâu gì, sống nổi nữa…”
Đứa bé trong lòng tiếng giật , “oa” lên lớn.
Trong chốc lát, tiếng của trẻ, tiếng gào của Cao Ngọc Mai tràn ngập căn phòng, ch.ói tai hỗn loạn.
Hứa Tịnh vẫn cầm bát cháo, lặng.
Cô chồng lăn lộn đất, bóng lưng chồng run nhẹ nhưng phần thẳng hơn,
Chứng kiến cảnh tượng hoang đường và ngột ngạt . Vết mổ đau nhói từng cơn, nhắc cô về hiện thực tàn khốc.
Cô tức giận tủi , n.g.ự.c phập phồng, nhưng vẫn cố chịu đựng.
Không thể gục ngã, Hứa Tịnh. Cô tự nhắc , nếu cô ngã xuống, con gái sẽ ?
Đàm Minh lưng về phía cô, cô thấy biểu cảm,
Chỉ thấy bờ vai căng cứng và bàn tay buông bên nắm c.h.ặ.t đến trắng bệch các khớp xương.
Cao Ngọc Mai vẫn đang lóc om sòm, lời nâng cấp thành “cưới vợ về thì nhà cửa yên” và “ về quê để cả làng phân xử cho lẽ”.
Đàm Minh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng lớn, nhưng mang theo sự đè nén đến cực điểm và lạnh lùng từng :
“Mẹ, đừng nữa. Chuyện , là sai.”
Tiếng của Cao Ngọc Mai đột ngột dừng , như thể bóp nghẹt cổ.
Bà chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt lấy một giọt nước mắt, chỉ còn sự sững sờ và cơn giận dữ càng dữ dội hơn,
Lớn tiếng chất vấn: “Mày cái gì? Đàm Minh! Nói cho tao một nữa!”
Đàm Minh mặt mày u ám, lặp : “Con là, cho nhiều muối như cháo của Tịnh Tịnh, thật sự là đúng.”
“Cô sinh mổ còn đang cho con b.ú, thể như …”
Cao Ngọc Mai đột ngột từ đất bò dậy, trợn tròn mắt giận dữ, chỉ mũi Đàm Minh mà c.h.ử.i ầm lên,
“Nó sinh con gái mà còn lý ? Nhà họ Đàm chúng ba đời đơn truyền, đến đời mày là tuyệt hậu!”
“Tao còn tính sổ với nó, mà nó còn dám bày sắc mặt cho tao xem! Ở cữ mà như thái hậu, sai bảo tới sai bảo lui!”
“Tao cho thêm chút muối thì ? Chính là để nó hiểu, cái nhà ai chủ! Con gà mái đẻ trứng, còn kén cá chọn canh!”